TÔI TỪNG XUYÊN QUA BỘ PHIM NÀY

Chương 52

/176


Đây là cảnh cuối cùng trong “Người trong bức họa”.

Trải qua trăm cay nghìn đắng, thuốc hồi sinh cuối cùng đã chế ra được.

Thuốc chỉ có một lọ, nhưng lại có hai người.

Một là công chúa Linh Sơn đã chết từ lâu, còn một là nam chính sắp chết.

– Mau uống đi.

Thạch Trung Đường ngẩng nhìn Ninh Ninh, dịu dàng nói.

– Ta chờ ngày này đã lâu lắm rồi.

Họ đã chạy ra ngoài Ngọc Môn Quan, bên sa mạc hoang vu mênh mông, một con lạc đà đứng bên cạnh họ, lục lạc trên cổ bị gió thổi rung động kêu leng keng, gió thổi từng đợt sóng vàng, chiếc váy màu trắng, Ninh Ninh ngồi bên bờ cát vàng óng ánh, trong lòng ôm Thạch Trung Đường, nhẹ nhàng lắc đầu với anh.

– Đến lúc này rồi mà nàng còn tùy hứng.

Giọng của Thạch Trung Đường càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nhắm hai mắt lại.

Vào một khắc khi hơi thở của anh đã ngừng lại kia, Ninh Ninh lập tức vặn nắp chai trong tay, chỉnh lọ thuốc đổ cho anh uống.

Bình thuốc trống không, cô nhìn chăm chú vào mắt anh, qua rất lâu, giọng run rẩy hỏi:

– Vì sao chàng không tỉnh lại?

Đạo sĩ quanh co nửa buổi, mới giang tay:

– Ta đã nói với hắn rồi, trên đời này nào có thuốc hồi sinh cơ chứ?

– Ngươi nói cái gì?

Ninh Ninh sững sờ, ngay sau đó là phẫn nộ phừng phừng, xoẹt một cái rút bội kiếm trên hông Thạch Trung Đường ra, đứng lên chĩa vào cổ đạo sĩ:

– Ngươi đã lừa chàng?

– Ta không hề lừa hắn.

Đạo sĩ vội vàng móc một quyển sách rất cũ từ trong ngực ra đưa tới.

– Sách này là tổ tiên của ta truyền xuống, pháp thuật trên đó đều là thật, bằng không cô cũng không thể biến thành người trong bức họa được…

Ninh Ninh không đợi ông ta nói xong đã đoạt lấy cuốn sách từ tay ông ta, vừa xem tỉ mỉ, quả nhiên trên đó là đủ thứ pháp thuật, thuật ẩn thân, thuật xuyên tường, thuật vẽ người trong tranh…cùng với một tờ cuối cùng, thuật hồi sinh.

- …Tại sao lại như vậy?

Ninh Ninh nhìn mặt sau thuật hồi sinh trống rỗng, đạo thư từ trong tay cô rơi xuống, rơi trên mặt cát.

Đạo sĩ vội nhào tới nhặt đạo thư lên, miệng lẩm bẩm:

– Ta đã nói với hắn từ lâu rồi, hắn lại chẳng nghe. Ôi, vì để hắn biết khó mà lui, ta mới nói ra một đống nguyên liệu khó tìm, nào ngờ hắn thật sự tìm được các nguyên liệu đó…

Một kiếm đâm thủng ngực, lời ông ta chưa nói xong bị chặn ở cổ họng, Ninh Ninh rút kiếm trên ngực ông ta ra, quay lại nhìn Thạch Trung Đường nằm dưới đất.

Cô chậm rãi đi qua, cúi xuống vuốt v3 mặt anh.

Thật là kỳ lạ, trước kia mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt này là thấy ghét, vào lúc này nước mắt cô không ngừng rơi xuống, rơi trên mặt anh.

Đưa tay lau nước mắt trên mặt, Ninh Ninh cúi nhìn kiếm trong tay, như là mê muội, chậm rãi nâng kiếm lên, đặt ngang trên cổ, sau đó nhắm mắt lại, dùng sức cứa một đường…

Kiếm rơi xuống đất, làm tung tóe hạt cát.

Hai tay Ninh Ninh sờ cổ không dính máu, run giọng nói:

– Tại sao lại như vậy?

Một trận gió thổi qua, bên tai truyền đến tiếng động của trang sách bị lật soàn soạt, cô quay đầu lại, thấy đạo thư trong vũng máu bị gió thổi mở, vừa lúc lật đến tờ cuối cùng, như là bởi nguyên nhân bị thấm máu, trên tờ giấy trống rỗng dần dần hiện lên hàng chữ.

Khi nhìn thấy hàng chữ kia, Ninh Ninh đầu tiên là bật cười một tiếng, cười rồi, lại khóc lên.

Hàng chữ ngay sau thuật hồi sinh là ——

“Dục cầu bất tử, xá thân nhập họa”

- …Lý lang, chàng hãy chờ ta.

Ninh Ninh cúi xuống dặn dò Thạch Trung Đường.

– Giờ ta sẽ vẽ chàng, ta sẽ khiến cho chàng sống lại…

Nhưng vừa quay đầu, lại nhìn thấy trên trang giấy kia có thêm một hàng chữ.

“ “Ký đắc bất tử, thế thư