Tình Yêu Độc Dị

Chương 5: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã

/405


Chương 5: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã

Ngày thứ hai, mở cửa phòng ra liền phát hiện một người đang đứng ngoài cửa, vẫn mặc bộ vest đen, có điều đã thay người khác.

"Cô Lâm! Tôi là người Tổng giám đốc Trang phái đến bảo vệ cô!"

Trang Dật Dương bắt đầu giám sát tôi sao?

Chính vì đứa bé còn chưa thành hình trong bụng tôi sao?

Tôi đây coi như được nhờ con sao?

Không khỏi tự mỉa mai mình, tôi từ chối cũng vô ích, điểm này tự tôi cũng hiểu.

Hôm nay tôi chủ yếu đến tìm kế toán trưởng của công ty Thụy Long, cô ấy là Tiêu Viện Viện, bạn cùng trường Đại học với tôi, tôi hy vọng có thể tra rõ các khoản của công ty.

Tình hình lợi nhuận của công ty tôi vẫn biết, không tính dự án với tập đoàn Trang Thị, ít nhất cũng còn 2 triệu tiền vốn.

Lần Dương Thụy làm giả, tập đoàn Trang Thị trước mắt mới chỉ trừ đi tiền cóc, không hề khởi tố, không phải bồi thường.

 Hơn nữa dự án này cũng chưa bị lỗ, dựa vào việc ăn chênh lệch tiền vật liệu, Dương Thụy còn có thể kiếm chác một chút.

Nhưng Tiêu Viện Viện không dám cho tôi xem hóa đơn, thậm chí cũng không dám nói.

Chí nói với tôi, người trong công ty đều bị Hứa Cầm che mắt, vô cùng bất lợi cho tôi.

Cô ấy bảo tôi nhanh chóng li hôn, ra đi tay trắng không cần gì hết, hơn nữa càng nhanh càng tốt.

Ánh mắt cô ấy né tránh, khiến tôi nhận thức được tình hình không hề đơn giản.

Tôi không làm khó cô ấy nữa, dù sao cô ấy vẫn phải làm việc để nuôi sống gia đình.

Tôi trực tiếp đi tìm Dương Thụy, trên hành lang bắt gặp Hứa Cầm đang diễu võ giương oai khiến trách nhân viên mới, vô cùng ra dáng bà chủ.

Hứa Cầm nhìn thấy tôi, lập tức biến thành cánh hóa mỏng manh, che bụng cau mày nói, “Chị Lâm, đều là lỗi của tôi, chị đừng làm tổn thương đến Tổng giám đốc Dương nữa, cánh tay của anh ấy đến giờ vẫn còn tím! Bây giờ chị lại mang một người đàn ông đến, muốn đánh thì đánh tôi này!"

Vừa nói vừa sợ hãi nhìn người đàn ông đứng sau tôi.

 Diễn tốt lắm!

"Tôi không biết hiện giờ công ty Thụy Long là nhà của cô đấy! Đây là không xem tôi còn tồn tại sao?" Lúc đầu mới thành lập công ty, cổ phần của tôi chiếm 40%.

Tôi lướt qua Hứa Cầm, trực tiếp đẩy cô ta sang một bên, có bản lĩnh thì đứng trước mặt mọi người mà diễn màn kịch đau bụng.

Để mọi người cùng chứng kiến cái thai quý báu của cô ta với Dương Thụy.

Dương Thụy nghe thấy ồn ào, liền lồi tôi vào văn phòng, giống như trước đây, đầu tiên là răn dạy tôi một phen.

Chỉ tiếc là bây giờ tôi không thể nhẫn nhục chịu đựng như trước nữa.

"Đưa cho tôi 1 triệu rồi chúng ta li hôn, để cho đứa con kia của anh được quang minh chính đại. Nếu không, tôi sẽ nói cho tất cả các đối tác biết về vụ làm giả của anh!" Tôi trừng mắt nhìn khuôn mặt anh ta, từng là người mà tôi yêu nhất, lòng oán hận không thể kìm lại được.

Nhìn bộ dạng chua ngoa của tôi, Dương Thụy buông ra một câu, “Đồ rẻ mạt!"

Ha ha, tôi rẻ mạt, chính xác là rất rẻ mạt!

 Tôi ngồi trên ghế sô pha, xem anh ta có đưa hay không, số tiền này nhất định tôi phải lấy được, làm phẫu thuật cho bố tôi.

Dương Thụy lại bắt đầu uy hiếp tôi giống lần trước, đem hình tượng người đàn ông cặn bã giương lên.

"Nếu bố tôi xảy ra chuyện gì, tôi và anh sẽ cùng chết, tốt nhất là anh nên tin tôi nói được làm được!" Tôi trực tiếp hất ấm trà xuống đất, vỡ tan tành.

Anh ta có chút bàng hoàng nhìn thấy tôi nổi giận, đây là lần đầu tiên. Trước sự gặp hỏi nhiều lần của tôi, anh ta do dự nói thật, hiện tại công ty không có nổi 10 vạn tiền vốn lưu động, lương cho nhân viên tháng sau cũng không biết lấy gì để phát.

Tiền đều bị anh ta lấy ra mua nhà cho mẹ, cũng có nghĩa, bây giờ tôi không thể ép anh ta nôn ra được bất cứ đồng nào.

Tôi bắt anh ta bán nhà, bán xe.

Dương Thụy dù sao cũng đã giả chết tại đó, mặc nói gì, anh ta vẫn không có tiền.

Đây là đang muốn ép tôi vào đường cùng hay sao?

Tôi hồn bay phách tán bước đi trên con đường ở Dương Thành, không tìm thấy nổi một người giúp đỡ!

Va vào người đẳng trước, tôi vội nói xin lỗi theo bản năng.

"Cô Lâm, cô có thói quen va vào tôi sao?" Trang Dật Dương  nói đùa, đưa tay ra xoa đầu tôi, tự nhiên lại làm hành động thân mật như thế.

Cả người tôi lập tức đứng thẳng dậy, có chút không thoải mái đẩy anh ta ra, "Buông ra, anh là cái gì của tôi chứ?"

"Tôi là bố của đứa nhỏ này!" Trang Dật Dương lạnh lùng chỉ vào bụng tôi, dường như sự dịu dàng vừa rồi chưa từng tồn tại.



/405

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status