Đi ra khỏi toilet, trong lúc phục vụ chưa đem thức ăn lên, cô liền hỏi: A! Đúng rồi, anh tên gì?
Phàm Gia Hạo. Anh là đại ca trong hắc đạo. Em không sợ anh chứ?
Có gì đâu mà sợ. Qua lại với người như anh mới kích thích. Anh biết không? Đây là lần đầu tiên tôi qua lại với một người đàn ông mà chưa rõ danh tính đấy nên anh phải biết quý trọng tôi.
Từ lúc gặp em cho đến giờ, anh phải quý trọng em mới để em lên giường anh được chứ? Những người phụ nữ khác thì đừng có mơ.
Cô nhìn anh mỉm cười. Trong đầu Hạ Như Uyên cứ lặp đi lặp lại cái tên Phàm Gia Hạo: Sao cứ thấy cái tên này quen quen nhỉ? Bỗng cô giật mình nhớ ra: Đợi chút! Không phải anh là nhị thiếu của Phàm gia đấy chứ?
Đúng vậy. Sao nào?
Hồ ly Hạ Như Uyên liền buông ra một ý nghĩ trong đầu: Anh ta giàu như vậy, mình phải đòi chút lợi lộc từ anh ta mới được.
Cô nhẹ nhàng, uyển chuyển nói: Anh đã chiếm được lần đầu của em rồi, phải bồi thường à nha! Anh liền biết cô muốn đòi tiền từ mình nhưng anh vẫn tự nguyện móc ví ra, lấy một cái thẻ không giới hạn đưa cô: Em cầm đi! Muốn mua gì thì mua, bồi thường vậy được chưa? Cô nhỏm tới hôn một cái chụt lên má anh, cười vui vẻ: Được rồi! Cảm ơn anh! Ngồi ở xa xa, Phàm Gia Khắc cứ nhìn chằm chằm vào họ mặc dù không biết họ nói gì. Tới lúc cô hôn lên má Phàm Gia Hạo, trong lòng anh có chút khó chịu.
Bạn gái của em trai xinh đẹp động lòng người vậy, không cướp thì quá lãng phí sắc đẹp này rồi. Anh trai thương em nhiều vậy phải chia sẻ bạn gái với anh chứ.
Vẻ mặt biểu hiện rất lưu manh.
Ăn xong, hai người cùng nhau bước lên xe ra về. Phàm Gia Hạo đi lấy xe còn Hạ Như Uyên đứng trước cửa nhà hàng đợi anh. Anh lấy xe xong, rất ga lăng đi xuống mở cửa xe mời cô lên. Những ánh mắt ngưỡng mộ phóng lên cô, còn có những ánh mắt say mê nhìn vẻ đẹp lịch lãm của anh. Ở trong nhà hàng, ánh mắt sắc bén của Phàm Gia Khắc bén lên tia lửa nhìn cặp đôi ân ái ngoài kia. Bên cạnh tiếng khóc nấc của cô bạn gái vừa mới bị anh đá vẫn vang lên, anh tức giận quát: Cô có im đi không? Cô có tin cô khóc nữa là tôi cho cô ngày mai
Phàm Gia Hạo. Anh là đại ca trong hắc đạo. Em không sợ anh chứ?
Có gì đâu mà sợ. Qua lại với người như anh mới kích thích. Anh biết không? Đây là lần đầu tiên tôi qua lại với một người đàn ông mà chưa rõ danh tính đấy nên anh phải biết quý trọng tôi.
Từ lúc gặp em cho đến giờ, anh phải quý trọng em mới để em lên giường anh được chứ? Những người phụ nữ khác thì đừng có mơ.
Cô nhìn anh mỉm cười. Trong đầu Hạ Như Uyên cứ lặp đi lặp lại cái tên Phàm Gia Hạo: Sao cứ thấy cái tên này quen quen nhỉ? Bỗng cô giật mình nhớ ra: Đợi chút! Không phải anh là nhị thiếu của Phàm gia đấy chứ?
Đúng vậy. Sao nào?
Hồ ly Hạ Như Uyên liền buông ra một ý nghĩ trong đầu: Anh ta giàu như vậy, mình phải đòi chút lợi lộc từ anh ta mới được.
Cô nhẹ nhàng, uyển chuyển nói: Anh đã chiếm được lần đầu của em rồi, phải bồi thường à nha! Anh liền biết cô muốn đòi tiền từ mình nhưng anh vẫn tự nguyện móc ví ra, lấy một cái thẻ không giới hạn đưa cô: Em cầm đi! Muốn mua gì thì mua, bồi thường vậy được chưa? Cô nhỏm tới hôn một cái chụt lên má anh, cười vui vẻ: Được rồi! Cảm ơn anh! Ngồi ở xa xa, Phàm Gia Khắc cứ nhìn chằm chằm vào họ mặc dù không biết họ nói gì. Tới lúc cô hôn lên má Phàm Gia Hạo, trong lòng anh có chút khó chịu.
Bạn gái của em trai xinh đẹp động lòng người vậy, không cướp thì quá lãng phí sắc đẹp này rồi. Anh trai thương em nhiều vậy phải chia sẻ bạn gái với anh chứ.
Vẻ mặt biểu hiện rất lưu manh.
Ăn xong, hai người cùng nhau bước lên xe ra về. Phàm Gia Hạo đi lấy xe còn Hạ Như Uyên đứng trước cửa nhà hàng đợi anh. Anh lấy xe xong, rất ga lăng đi xuống mở cửa xe mời cô lên. Những ánh mắt ngưỡng mộ phóng lên cô, còn có những ánh mắt say mê nhìn vẻ đẹp lịch lãm của anh. Ở trong nhà hàng, ánh mắt sắc bén của Phàm Gia Khắc bén lên tia lửa nhìn cặp đôi ân ái ngoài kia. Bên cạnh tiếng khóc nấc của cô bạn gái vừa mới bị anh đá vẫn vang lên, anh tức giận quát: Cô có im đi không? Cô có tin cô khóc nữa là tôi cho cô ngày mai
|
/16
|

