*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khu biểu diễn rất náo nhiệt, ven đường cứ cách mười mét là có một nhân viên công tác mặc quần áo hóa trang phát bóng bay cho du khách đi ngang qua.
Lưu Khoa tháo khẩu trang chụp hình cùng nhân viên công tác mặc bộ đồ vịt vàng, sau đó cầm bong bóng chạy đến bên cạnh Đổng Dịch, lấy mấy viên kẹo trong túi áo hắn nhét vào tay con vịt vàng béo phì phì.
“Lễ tình nhân vui vẻ.” Cậu phất tay với nhân viên công tác còn đang sửng sốt, trở về bên cạnh Đổng Dịch, cười xấu xa kéo tay rồi cột bong bóng vào cổ tay hắn.
Đổng Dịch thuận theo động tác của cậu xoay xoay cổ tay rồi nói: “Tặng cho anh?”
“Tặng cho anh.” Lưu Khoa kiềm nén tiếng cười xấu xa, vẻ mặt nghiêm túc nói, “Em thấy rất nhiều người lớn làm như vậy, cột bong bóng vào cổ tay đứa nhỏ, đề phòng đứa nhỏ đi lạc, ừm, nên em cột như vậy là đang quan tâm anh.”
Đứa nhỏ? Đổng Dịch nhướng mày, đưa tay vỗ vỗ đầu cậu rồi bước đến cạnh một nhân viên công tác khác mặc váy công chúa, nói vài câu đơn giản sau đó lấy ba cái bong bóng hình trái tim màu hồng nhạt, quay lại kéo tay Lưu Khoa bắt đầu cột lên.
“Làm sao anh có?” Lưu Khoa trợn mắt há hốc mồm, “Trên tấm bản kia có viết, bong bóng này chỉ có thể lấy một cái.” Hơn nữa nhận bong bóng phải xem vé, một vé được một cái, nhận rồi nhân viên công tác sẽ đóng dấu lên, muốn làm bừa lấy nhiều lần cũng không được.
“Đại khái vì anh đẹp trai?” Đổng Dịch cố ý không biết xấu hổ khoe khoang một chút, thừa dịp cậu chưa hoàn hồn, phát huy tốc độ tay siêu cấp nhanh do gõ chữ luyện thành, cột bong bóng lên cả hai tay cậu, sau đó ôm lấy cậu, không để ý cậu giãy dụa cột cái bong bóng cuối cùng lên lưng.
“Này!” Lưu Khoa tức giận, cúi đầu mở nút thắt bong bóng, lại phát hiện đối phương vậy mà thắt nút chết, căn bản không mở được, nhịn không được ngẩng đầu trừng hắn, “Đổng tiểu Dịch, mau cởi giúp em!” Dây cột bong bóng này đặc biệt bền chắc, cậu tháo không ra!
Cách.
Đổng Dịch đặt điện thoại xuống, giơ tay búng búng cái bong bóng trên lưng Lưu Khoa, đến gần nắm tay cậu nói, “Như vậy được rồi.”
Được cái rắm! Thế này cũng quá ngốc rồi!
Đã có du khách đi ngang qua tò mò nhìn lại, Lưu Khoa lúng túng đến nỗi hai tai đều đỏ bừng, vội chuyển bong bóng trên lưng ôm vào lòng, ngón tay kéo lấy ống tay áo Đổng Dịch, hạ giọng uy hiếp nói, “Đổng Dịch, anh còn muốn đón lễ tình nhân hay không.”
“Muốn, vậy nên đừng có chạy lung tung, cẩn thận đi lạc.” Đổng Dịch vỗ vỗ cậu như đang dỗ con nít.
Người này cố ý! Lưu Khoa tức giận.
Một bé gái vừa nhận bong bóng đứng cách hai người vài bước, tò mò nhìn trên người Lưu Khoa có hai cái bong bóng, trong ngực còn ôm một cái, kéo váy người phụ nữ bên cạnh, bi bô nói, “Mẹ, anh trai kia thật kỳ quái, là hình nộm bong bóng sao?”
Người phụ nữ nhanh chóng thu hồi ánh mắt nhìn lén, ôm bé gái gật đầu với Lưu Khoa, nín cười đi xa.
“Đổng Dịch!” Ánh mắt Lưu Khoa lộ sát khí.
Cách.
Lần thứ hai chụp ảnh thành công, Đổng Dịch cất điện thoại, nhéo nhéo gương mặt tức giận của Lưu Khoa, lấy chìa khóa ra cắt dây cột, dỗ dành nói, “Được rồi, đừng tức giận, buổi biểu diễn sắp bắt đầu, chúng ta đi nhanh đi.”
Lưu Khoa nhét bong bóng vào ngực hắn, giật lấy chìa khóa xe, tức giận đâm xuống!
Bụp!
Tay bị bong bóng nổ hơi tê, Đổng Dịch che tay phải nhíu mày.
Lưu Khoa thấy thế tức giận hoàn toàn biến mất, lại trở nên khẩn trương, vội kéo tay hắn lật tới lật lui kiểm tra, “Làm sao vậy? Có phải nổ trúng không? Có nặng lắm không? Bị thương chỗ nào? Đều tại em, tay anh không thể…”
Đổng Dịch nắm tay cậu lại, kéo lên miệng hôn một cái, lại trấn an nhéo nhéo, sau đó dắt cậu đi về phía trước, “Tay anh không sao hết, buổi biểu diễn sắp bắt đầu thật rồi, đi thôi.”
Lưu Khoa sửng sốt, phản ứng lại mới thấy bản thân bị lừa, tức giận giơ chìa khóa xe đâm nổ bong bóng trên cổ tay hắn, “Đổng Dịch, tại sao bình thường em không phát hiện anh khốn nạn như vậy.”
Đổng Dịch thành thật dừng bước nắm tay cậu, giơ tay kia lên cao bảo vệ bong bóng, cười nói, “Cái này không được làm nổ, là quà tặng.”
Lưu Khoa nghe vậy càng đâm hăng say.
Hai người hăng hái náo loạn, hoàn toàn không phát hiện khẩu trang trên mặt bị tháo ra đã quên mang lại, mấy du khách xung quanh đi ngang qua mơ hồ nhận ra Lưu Khoa, ánh mắt không hẹn mà cùng lóe lên như sói đói.
Trái tim sỏi đá: Đã nổ thành một chân trời pháo hoa, không ngờ Chu Chu lại chơi bong bóng như thế này! Không ngờ bong bóng cũng có thể trở thành vũ khí sắc bén để ngược chó độc thân! Chu Chu và Hòa đại đại thật ngọt ngào! Ngoài ra, tôi đã nhìn thấy mặt của Hòa đại đại, đẹp trai chết tôi rồi oa oa oa! Nhưng tiếc là chỉ chụp được sườn mặt, mọi người cảm nhận đi. [hình ảnh ] x9
Mềm Mại: Thoạt nhìn Chu Chu rất vui vẻ, ánh mắt long lanh thật đẹp. [ ôm mặt ]
Bong bóng nhỏ: A a a a, a a a a a, a a a a a!
Vua nghèo ngày lạnh: Lầu trên điên rồi sao ha ha ha ha, mặt nghiêng của Hòa đại đại thật hoàn mỹ! Oa oa oa, muốn càng nhiều kẹo! Kích động đến nỗi muốn xuống dưới lầu chạy vài vòng!
Tôi đại khái bị mù: Không ngừng F5, đường này tôi ăn thật ngon thật vui!
Lời bộc bạch của một thân cây: A a a, quả nhiên là a a a, tôi thấy Chu Chu còn tưởng mình nhìn lầm! Hai người thật ngọt a! Hòa đại đại vô cùng đẹp trai, cưng chiều Chu Chu lắm luôn, ô ô ô, hai người thật ngọt! Thật là muốn quăng bỏ tên bạn trai mặt gỗ bên cạnh tôi nha nha nha, hành động kéo Chu Chu của Hòa đại đại vừa rồi thật sự là quá tình cảm, trái tim thiếu nữ đã nổ!
Cỏ xanh bên bờ sông: Không thể tin được hai mắt của mình, tôi cũng nhìn thấy Chu Chu [ kinh hỉ ]
Ấu trùng cỏ Ba: Thiếu chút nữa bỏ qua một vở kịch, a a a a, Hòa đại đại nhà tôi thật đẹp trai!
Thiếu nữ mặt tròn lại đỏ mặt, lần đầu tiên Weibo của cô náo nhiệt như vậy, nhưng cũng thật vui vẻ, mọi người chia sẻ với nhau về những chuyện mình thích, khiến người ta vừa thỏa mãn lại sung sướng.
“Em cảm thấy có người đang nhìn.” Lưu Khoa nhìn quanh bốn phía, sau khi thuận miệng nói xong thì cúi đầu tháo bong bóng của cậu và Đổng Dịch ra, đeo khẩu trang lên lần nữa, hơi khẩn trương nói, ” Nãy giờ quên mang khẩu trang luôn, chúng ta sẽ không bị phát hiện đó chứ.”
Đổng Dịch nhìn thoáng qua phương hướng Lưu Khoa vừa nhìn, khe khẽ nhíu mày, động viên nói, “Chắc là không có, chúng ta cũng không phải là minh tinh, rất ít người có thể nhận ra chúng ta, sẽ không trùng hợp như vậy đâu. Xem biểu diễn xong có muốn đi dạo ở chỗ có bày sạp nhỏ không? Nơi đó hẳn là sẽ có sạp bắn bong bóng, không phải lần trước em nói em bắn súng rất giỏi sao?”
Lưu Khoa nghĩ cũng đúng, follow weibo của cậu cũng không nhiều lắm, làm sao trùng hợp có người nhận ra, vì thế thả lỏng tâm tình trả lời Đổng Dịch, “Được, xem xong biểu diễn rồi đi, khi nào thì em nói mình bắn súng giỏi?” Cậu chỉ sờ qua súng bắn nước, chỗ nào giỏi chứ.
Đổng Dịch cười cười, tiến đến bên tai cậu ái muội nhắc nhở.
Gương mặt Lưu Khoa vụt cái đỏ bừng, đè mặt hắn đẩy ra, “Không được đùa giỡn lưu manh, đàng hoàng đi!”
Đổng Dịch ôm một cái, kéo tay cậu đi vào khu vực khán giả.
Trái tim sỏi đá: Vừa rồi suýt nữa bị phát hiện, nguy hiểm thật, Chu Chu lại đeo khẩu trang lên rồi, không vui [ hình ảnh ]
Mềm Mại: Chu Chu đeo khẩu trang cũng đáng yêu. [ đỏ mặt ]
Bong bóng nhỏ: Khẩu trang và *quần bảo hộ là chướng ngại lớn nhất cho sự phát triển của mấy việc hài hòa! Chúng ta phải tháo nó ra! Vứt bỏ chúng nó! Hoàn toàn hủy diệt chúng nó!
*Quần mặc trong váy ngắn.
Khu biểu diễn rất náo nhiệt, ven đường cứ cách mười mét là có một nhân viên công tác mặc quần áo hóa trang phát bóng bay cho du khách đi ngang qua.
Lưu Khoa tháo khẩu trang chụp hình cùng nhân viên công tác mặc bộ đồ vịt vàng, sau đó cầm bong bóng chạy đến bên cạnh Đổng Dịch, lấy mấy viên kẹo trong túi áo hắn nhét vào tay con vịt vàng béo phì phì.
“Lễ tình nhân vui vẻ.” Cậu phất tay với nhân viên công tác còn đang sửng sốt, trở về bên cạnh Đổng Dịch, cười xấu xa kéo tay rồi cột bong bóng vào cổ tay hắn.
Đổng Dịch thuận theo động tác của cậu xoay xoay cổ tay rồi nói: “Tặng cho anh?”
“Tặng cho anh.” Lưu Khoa kiềm nén tiếng cười xấu xa, vẻ mặt nghiêm túc nói, “Em thấy rất nhiều người lớn làm như vậy, cột bong bóng vào cổ tay đứa nhỏ, đề phòng đứa nhỏ đi lạc, ừm, nên em cột như vậy là đang quan tâm anh.”
Đứa nhỏ? Đổng Dịch nhướng mày, đưa tay vỗ vỗ đầu cậu rồi bước đến cạnh một nhân viên công tác khác mặc váy công chúa, nói vài câu đơn giản sau đó lấy ba cái bong bóng hình trái tim màu hồng nhạt, quay lại kéo tay Lưu Khoa bắt đầu cột lên.
“Làm sao anh có?” Lưu Khoa trợn mắt há hốc mồm, “Trên tấm bản kia có viết, bong bóng này chỉ có thể lấy một cái.” Hơn nữa nhận bong bóng phải xem vé, một vé được một cái, nhận rồi nhân viên công tác sẽ đóng dấu lên, muốn làm bừa lấy nhiều lần cũng không được.
“Đại khái vì anh đẹp trai?” Đổng Dịch cố ý không biết xấu hổ khoe khoang một chút, thừa dịp cậu chưa hoàn hồn, phát huy tốc độ tay siêu cấp nhanh do gõ chữ luyện thành, cột bong bóng lên cả hai tay cậu, sau đó ôm lấy cậu, không để ý cậu giãy dụa cột cái bong bóng cuối cùng lên lưng.
“Này!” Lưu Khoa tức giận, cúi đầu mở nút thắt bong bóng, lại phát hiện đối phương vậy mà thắt nút chết, căn bản không mở được, nhịn không được ngẩng đầu trừng hắn, “Đổng tiểu Dịch, mau cởi giúp em!” Dây cột bong bóng này đặc biệt bền chắc, cậu tháo không ra!
Cách.
Đổng Dịch đặt điện thoại xuống, giơ tay búng búng cái bong bóng trên lưng Lưu Khoa, đến gần nắm tay cậu nói, “Như vậy được rồi.”
Được cái rắm! Thế này cũng quá ngốc rồi!
Đã có du khách đi ngang qua tò mò nhìn lại, Lưu Khoa lúng túng đến nỗi hai tai đều đỏ bừng, vội chuyển bong bóng trên lưng ôm vào lòng, ngón tay kéo lấy ống tay áo Đổng Dịch, hạ giọng uy hiếp nói, “Đổng Dịch, anh còn muốn đón lễ tình nhân hay không.”
“Muốn, vậy nên đừng có chạy lung tung, cẩn thận đi lạc.” Đổng Dịch vỗ vỗ cậu như đang dỗ con nít.
Người này cố ý! Lưu Khoa tức giận.
Một bé gái vừa nhận bong bóng đứng cách hai người vài bước, tò mò nhìn trên người Lưu Khoa có hai cái bong bóng, trong ngực còn ôm một cái, kéo váy người phụ nữ bên cạnh, bi bô nói, “Mẹ, anh trai kia thật kỳ quái, là hình nộm bong bóng sao?”
Người phụ nữ nhanh chóng thu hồi ánh mắt nhìn lén, ôm bé gái gật đầu với Lưu Khoa, nín cười đi xa.
“Đổng Dịch!” Ánh mắt Lưu Khoa lộ sát khí.
Cách.
Lần thứ hai chụp ảnh thành công, Đổng Dịch cất điện thoại, nhéo nhéo gương mặt tức giận của Lưu Khoa, lấy chìa khóa ra cắt dây cột, dỗ dành nói, “Được rồi, đừng tức giận, buổi biểu diễn sắp bắt đầu, chúng ta đi nhanh đi.”
Lưu Khoa nhét bong bóng vào ngực hắn, giật lấy chìa khóa xe, tức giận đâm xuống!
Bụp!
Tay bị bong bóng nổ hơi tê, Đổng Dịch che tay phải nhíu mày.
Lưu Khoa thấy thế tức giận hoàn toàn biến mất, lại trở nên khẩn trương, vội kéo tay hắn lật tới lật lui kiểm tra, “Làm sao vậy? Có phải nổ trúng không? Có nặng lắm không? Bị thương chỗ nào? Đều tại em, tay anh không thể…”
Đổng Dịch nắm tay cậu lại, kéo lên miệng hôn một cái, lại trấn an nhéo nhéo, sau đó dắt cậu đi về phía trước, “Tay anh không sao hết, buổi biểu diễn sắp bắt đầu thật rồi, đi thôi.”
Lưu Khoa sửng sốt, phản ứng lại mới thấy bản thân bị lừa, tức giận giơ chìa khóa xe đâm nổ bong bóng trên cổ tay hắn, “Đổng Dịch, tại sao bình thường em không phát hiện anh khốn nạn như vậy.”
Đổng Dịch thành thật dừng bước nắm tay cậu, giơ tay kia lên cao bảo vệ bong bóng, cười nói, “Cái này không được làm nổ, là quà tặng.”
Lưu Khoa nghe vậy càng đâm hăng say.
Hai người hăng hái náo loạn, hoàn toàn không phát hiện khẩu trang trên mặt bị tháo ra đã quên mang lại, mấy du khách xung quanh đi ngang qua mơ hồ nhận ra Lưu Khoa, ánh mắt không hẹn mà cùng lóe lên như sói đói.
Trái tim sỏi đá: Đã nổ thành một chân trời pháo hoa, không ngờ Chu Chu lại chơi bong bóng như thế này! Không ngờ bong bóng cũng có thể trở thành vũ khí sắc bén để ngược chó độc thân! Chu Chu và Hòa đại đại thật ngọt ngào! Ngoài ra, tôi đã nhìn thấy mặt của Hòa đại đại, đẹp trai chết tôi rồi oa oa oa! Nhưng tiếc là chỉ chụp được sườn mặt, mọi người cảm nhận đi. [hình ảnh ] x9
Mềm Mại: Thoạt nhìn Chu Chu rất vui vẻ, ánh mắt long lanh thật đẹp. [ ôm mặt ]
Bong bóng nhỏ: A a a a, a a a a a, a a a a a!
Vua nghèo ngày lạnh: Lầu trên điên rồi sao ha ha ha ha, mặt nghiêng của Hòa đại đại thật hoàn mỹ! Oa oa oa, muốn càng nhiều kẹo! Kích động đến nỗi muốn xuống dưới lầu chạy vài vòng!
Tôi đại khái bị mù: Không ngừng F5, đường này tôi ăn thật ngon thật vui!
Lời bộc bạch của một thân cây: A a a, quả nhiên là a a a, tôi thấy Chu Chu còn tưởng mình nhìn lầm! Hai người thật ngọt a! Hòa đại đại vô cùng đẹp trai, cưng chiều Chu Chu lắm luôn, ô ô ô, hai người thật ngọt! Thật là muốn quăng bỏ tên bạn trai mặt gỗ bên cạnh tôi nha nha nha, hành động kéo Chu Chu của Hòa đại đại vừa rồi thật sự là quá tình cảm, trái tim thiếu nữ đã nổ!
Cỏ xanh bên bờ sông: Không thể tin được hai mắt của mình, tôi cũng nhìn thấy Chu Chu [ kinh hỉ ]
Ấu trùng cỏ Ba: Thiếu chút nữa bỏ qua một vở kịch, a a a a, Hòa đại đại nhà tôi thật đẹp trai!
Thiếu nữ mặt tròn lại đỏ mặt, lần đầu tiên Weibo của cô náo nhiệt như vậy, nhưng cũng thật vui vẻ, mọi người chia sẻ với nhau về những chuyện mình thích, khiến người ta vừa thỏa mãn lại sung sướng.
“Em cảm thấy có người đang nhìn.” Lưu Khoa nhìn quanh bốn phía, sau khi thuận miệng nói xong thì cúi đầu tháo bong bóng của cậu và Đổng Dịch ra, đeo khẩu trang lên lần nữa, hơi khẩn trương nói, ” Nãy giờ quên mang khẩu trang luôn, chúng ta sẽ không bị phát hiện đó chứ.”
Đổng Dịch nhìn thoáng qua phương hướng Lưu Khoa vừa nhìn, khe khẽ nhíu mày, động viên nói, “Chắc là không có, chúng ta cũng không phải là minh tinh, rất ít người có thể nhận ra chúng ta, sẽ không trùng hợp như vậy đâu. Xem biểu diễn xong có muốn đi dạo ở chỗ có bày sạp nhỏ không? Nơi đó hẳn là sẽ có sạp bắn bong bóng, không phải lần trước em nói em bắn súng rất giỏi sao?”
Lưu Khoa nghĩ cũng đúng, follow weibo của cậu cũng không nhiều lắm, làm sao trùng hợp có người nhận ra, vì thế thả lỏng tâm tình trả lời Đổng Dịch, “Được, xem xong biểu diễn rồi đi, khi nào thì em nói mình bắn súng giỏi?” Cậu chỉ sờ qua súng bắn nước, chỗ nào giỏi chứ.
Đổng Dịch cười cười, tiến đến bên tai cậu ái muội nhắc nhở.
Gương mặt Lưu Khoa vụt cái đỏ bừng, đè mặt hắn đẩy ra, “Không được đùa giỡn lưu manh, đàng hoàng đi!”
Đổng Dịch ôm một cái, kéo tay cậu đi vào khu vực khán giả.
Trái tim sỏi đá: Vừa rồi suýt nữa bị phát hiện, nguy hiểm thật, Chu Chu lại đeo khẩu trang lên rồi, không vui [ hình ảnh ]
Mềm Mại: Chu Chu đeo khẩu trang cũng đáng yêu. [ đỏ mặt ]
Bong bóng nhỏ: Khẩu trang và *quần bảo hộ là chướng ngại lớn nhất cho sự phát triển của mấy việc hài hòa! Chúng ta phải tháo nó ra! Vứt bỏ chúng nó! Hoàn toàn hủy diệt chúng nó!
*Quần mặc trong váy ngắn.
|
/77
|

