Tiếng chuông tan học vang lên, khi các bạn nhỏ khác còn đang từ từ nói chuyện cùng với giáo viên, Daniel đã nhanh chóng thu dọn cờ vây trên bàn vào trong hộp, một tay cậu bé mang cặp sách, một tay kẹp sách dạy đánh cờ, dưới chân như có gắn phong hỏa luân chạy ra khỏi lớp đào tạo.
“Cậu ơi, cậu ơi, cậu ơi…” Cậu bé kêu liên tục, khi nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa chính, cậu bé lập tức chui vào trong lòng người đó, ầm ĩ bảo anh ôm.
“Tự đi đi.” Vu Quy Dã ghét bỏ nói, Mập như vậy, sao mà cậu ôm đi được.” Nhưng anh vẫn giúp cậu bé nhận lấy cặp sách, giúp cậu bé “giảm nợ”.
Cặp sách của mấy đứa nhỏ bây giờ rất đa dạng, hôm nay Daniel đeo cặp sách hình con vịt màu vàng, trên hình lập thể cao chót vót màu vàng nhỏ trên túi sách hiện ra miệng chú vịt mở rộng thật lớn, vừa kỳ quái lại vừa đáng yêu. Cặp sách hoạt hình như vậy, đứa nhỏ đeo rất thích hợp, nhưng đeo trên vai một người đàn ông như Vu Quy Dã, thì quá ngây thơ rồi.
Phốc... Ha ha ha... Yến Kỳ Vũ ở bên cạnh che miệng, cố gắng kìm nén tiếng cười.
Cô cười, đứa bé lanh lợi liền chú ý tới cô. Cậu bé ngẩng đầu nhìn xem, càng nhìn càng cảm thấy cô quen mắt, chỉ là cách ăn mặc bây giờ của Yến Kỳ Vũ hoàn toàn khác với nửa tháng trước, Daniel suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ ra cô là ai.
Cậu bé sờ cằm, nói năng ngọt xớt hỏi: “Dì xinh đẹp, có phải trước kia chúng ta đã gặp qua ở đâu rồi không?”
Yến Kỳ Vũ nâng tay lên làm dáng vẻ như đang vẽ tranh, ánh mắt mỉm cười hỏi cậu bé đã nhớ ra chưa.
A, là chị! Daniel kinh ngạc nói, Tiểu... Tiểu... Tiểu... Kê Mao!
... Đầu Yến Kỳ Vũ đầy hắc tuyến, ... Là 'Tiểu Vũ Mao'.
Daniel phát hiện mình nhớ lầm tên người ta, hai tay nhỏ bé che mặt mập, còn cố chấp lẩm bẩm: Tiểu Kê Mao và Tiểu Vũ Mao không khác biệt lắm.”
Buổi trưa vào chủ nhật, nơi nơi trong trung tâm thương mại đều là người, ba người lẫn trong dòng người đi đến Pizza Hut, cũng còn may, bọn họ chiếm được một bàn trống cuối cùng trong tiệm, người đến chậm hơn bọn họ chỉ có thể ở bên ngoài chờ đợi. Nhưng mà cái bàn bọn họ chiếm được là bàn vuông hai người, chỉ có thể mang một cái ghế dựa thiếu nhi đến, để Daniel ngồi giữa bọn họ.
Người phục vụ vội vàng xoay như chong chóng, bên này đổ nước, bên kia dọn đồ ăn, bọn họ đợi thật lâu mới đến lượt nhân viên phục vụ sang đây gọi món.
Người phục vụ nhìn thấy bọn họ thì trước mắt sáng ngời, nhanh chóng lật thực đơn đến mặt đầu tiên, chỉ vào một combo đồ ăn mới đưa ra thị trường nhằm ra sức đẩy mạnh tiêu thụ: “Ba vị có thể thử “bữa ăn gia đình” của chúng tôi, lượng đồ ăn vừa đủ cho một nhà ba người, pizza hai lớp, một phần mỳ Ý, thức ăn nhẹ, đồ uống có phần đặc biệt dành cho phụ nữ, còn có…”
Không trách người phục vụ hiểu lầm, một đôi nam nữ trẻ tuổi dẫn theo một đứa bé bốn tuổi, thấy thế nào cũng giống như một nhà ba người.
Yến Kỳ Vũ bị lời nói làm cho mặt nóng lên, cô đang định mở miệng sửa cho đúng, thì Daniel ngồi trên ghế trẻ em đã gọi: “Cậu ơi, chúng ta gọi phần món ăn gia đình này đi, con muốn người máy lộn nhào này!”
Thì ra nhà thương nghiệp vì hấp dẫn trẻ nhỏ, đặc biệt tặng một món đồ chơi cho phần ăn gia đình, Daniel đã quen làm tiểu bá vương trong nhà, nhìn thấy người máy thì hai mắt liền tỏa sáng, đá chân làm nũng ở trên ghế.
Không được. Vu Quy Dã thầm giải vây giúp Yến Kỳ Vũ, nói với cháu trai: “Dầu mỡ trong phần ăn này nhiều lắm, con xem đi, mập đến rốn lồi ra rồi kìa.”
Daniel sợ tới mức nhanh chóng vén T-shirt lên, cố sức cong lưng xuống xem cái bụng nhỏ của mình. Bụng của đứa nhỏ vừa trắng lại vừa mềm, như quả dưa Elizabeth màu vàng nhạt, vỗ mạnh vào, liền vang lên tiếng bốp bốp.
Daniel vội vàng che bụng, ngượng ngùng nói: Vậy, vậy hay là quên đi.
Sau đó Vu Quy Dã làm chủ, gọi một phần pizza up size, một phần salad, một phần thức ăn nhẹ không dầu mỡ và ba ly thức uống, kiểm soát tất cả chi phí khoảng hai trăm đồng. Anh đã sớm nhìn ra Yến Kỳ Vũ viêm màng túi, không muốn để cô quá tốn kém.
Nhưng Daniel đâu biết ẩn tình này, cậu bé ỉu xìu nằm bò bên cạnh bàn, ủy khuất nói: “Cậu, cậu nhẫn tâm để tiểu bảo bối của cậu ngay cả một miếng bánh ngọt cũng không được ăn sao?”
Số lần cậu bé làm nũng rất nhiều, hai thịt mềm bên má áp trên mặt bàn, đôi mắt như trân châu đen vừa phát sáng vừa tròn, dáng vẻ của cậu bé giống như người cậu vậy, làm sao Yến Kỳ Vũ có thể chịu được, lập tức cầm lấy thực đơn, gọi thêm cho tiểu bảo bối này mấy món thức ăn nhẹ.
Thức ăn nhẹ của pizza hut cũng không rẻ lắm, Yến Kỳ Vũ u mê gọi mấy dĩa, khi thực ăn dọn lên đã đầy cả bàn.
Vu Quy Dã thở dài: Cô đừng chiều thằng bé như vậy, rất tốn kém.”
Lúc này Yến Kỳ Vũ cũng tỉnh táo lại, cô liếc món ăn dọn đầy bàn, trong đầu lập tức tính số tiền đại khái… Ôi, con tim, con tim đau quá!
Nhưng đã gọi xong hết rồi, lâu rồi cô cũng
“Cậu ơi, cậu ơi, cậu ơi…” Cậu bé kêu liên tục, khi nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa chính, cậu bé lập tức chui vào trong lòng người đó, ầm ĩ bảo anh ôm.
“Tự đi đi.” Vu Quy Dã ghét bỏ nói, Mập như vậy, sao mà cậu ôm đi được.” Nhưng anh vẫn giúp cậu bé nhận lấy cặp sách, giúp cậu bé “giảm nợ”.
Cặp sách của mấy đứa nhỏ bây giờ rất đa dạng, hôm nay Daniel đeo cặp sách hình con vịt màu vàng, trên hình lập thể cao chót vót màu vàng nhỏ trên túi sách hiện ra miệng chú vịt mở rộng thật lớn, vừa kỳ quái lại vừa đáng yêu. Cặp sách hoạt hình như vậy, đứa nhỏ đeo rất thích hợp, nhưng đeo trên vai một người đàn ông như Vu Quy Dã, thì quá ngây thơ rồi.
Phốc... Ha ha ha... Yến Kỳ Vũ ở bên cạnh che miệng, cố gắng kìm nén tiếng cười.
Cô cười, đứa bé lanh lợi liền chú ý tới cô. Cậu bé ngẩng đầu nhìn xem, càng nhìn càng cảm thấy cô quen mắt, chỉ là cách ăn mặc bây giờ của Yến Kỳ Vũ hoàn toàn khác với nửa tháng trước, Daniel suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ ra cô là ai.
Cậu bé sờ cằm, nói năng ngọt xớt hỏi: “Dì xinh đẹp, có phải trước kia chúng ta đã gặp qua ở đâu rồi không?”
Yến Kỳ Vũ nâng tay lên làm dáng vẻ như đang vẽ tranh, ánh mắt mỉm cười hỏi cậu bé đã nhớ ra chưa.
A, là chị! Daniel kinh ngạc nói, Tiểu... Tiểu... Tiểu... Kê Mao!
... Đầu Yến Kỳ Vũ đầy hắc tuyến, ... Là 'Tiểu Vũ Mao'.
Daniel phát hiện mình nhớ lầm tên người ta, hai tay nhỏ bé che mặt mập, còn cố chấp lẩm bẩm: Tiểu Kê Mao và Tiểu Vũ Mao không khác biệt lắm.”
Buổi trưa vào chủ nhật, nơi nơi trong trung tâm thương mại đều là người, ba người lẫn trong dòng người đi đến Pizza Hut, cũng còn may, bọn họ chiếm được một bàn trống cuối cùng trong tiệm, người đến chậm hơn bọn họ chỉ có thể ở bên ngoài chờ đợi. Nhưng mà cái bàn bọn họ chiếm được là bàn vuông hai người, chỉ có thể mang một cái ghế dựa thiếu nhi đến, để Daniel ngồi giữa bọn họ.
Người phục vụ vội vàng xoay như chong chóng, bên này đổ nước, bên kia dọn đồ ăn, bọn họ đợi thật lâu mới đến lượt nhân viên phục vụ sang đây gọi món.
Người phục vụ nhìn thấy bọn họ thì trước mắt sáng ngời, nhanh chóng lật thực đơn đến mặt đầu tiên, chỉ vào một combo đồ ăn mới đưa ra thị trường nhằm ra sức đẩy mạnh tiêu thụ: “Ba vị có thể thử “bữa ăn gia đình” của chúng tôi, lượng đồ ăn vừa đủ cho một nhà ba người, pizza hai lớp, một phần mỳ Ý, thức ăn nhẹ, đồ uống có phần đặc biệt dành cho phụ nữ, còn có…”
Không trách người phục vụ hiểu lầm, một đôi nam nữ trẻ tuổi dẫn theo một đứa bé bốn tuổi, thấy thế nào cũng giống như một nhà ba người.
Yến Kỳ Vũ bị lời nói làm cho mặt nóng lên, cô đang định mở miệng sửa cho đúng, thì Daniel ngồi trên ghế trẻ em đã gọi: “Cậu ơi, chúng ta gọi phần món ăn gia đình này đi, con muốn người máy lộn nhào này!”
Thì ra nhà thương nghiệp vì hấp dẫn trẻ nhỏ, đặc biệt tặng một món đồ chơi cho phần ăn gia đình, Daniel đã quen làm tiểu bá vương trong nhà, nhìn thấy người máy thì hai mắt liền tỏa sáng, đá chân làm nũng ở trên ghế.
Không được. Vu Quy Dã thầm giải vây giúp Yến Kỳ Vũ, nói với cháu trai: “Dầu mỡ trong phần ăn này nhiều lắm, con xem đi, mập đến rốn lồi ra rồi kìa.”
Daniel sợ tới mức nhanh chóng vén T-shirt lên, cố sức cong lưng xuống xem cái bụng nhỏ của mình. Bụng của đứa nhỏ vừa trắng lại vừa mềm, như quả dưa Elizabeth màu vàng nhạt, vỗ mạnh vào, liền vang lên tiếng bốp bốp.
Daniel vội vàng che bụng, ngượng ngùng nói: Vậy, vậy hay là quên đi.
Sau đó Vu Quy Dã làm chủ, gọi một phần pizza up size, một phần salad, một phần thức ăn nhẹ không dầu mỡ và ba ly thức uống, kiểm soát tất cả chi phí khoảng hai trăm đồng. Anh đã sớm nhìn ra Yến Kỳ Vũ viêm màng túi, không muốn để cô quá tốn kém.
Nhưng Daniel đâu biết ẩn tình này, cậu bé ỉu xìu nằm bò bên cạnh bàn, ủy khuất nói: “Cậu, cậu nhẫn tâm để tiểu bảo bối của cậu ngay cả một miếng bánh ngọt cũng không được ăn sao?”
Số lần cậu bé làm nũng rất nhiều, hai thịt mềm bên má áp trên mặt bàn, đôi mắt như trân châu đen vừa phát sáng vừa tròn, dáng vẻ của cậu bé giống như người cậu vậy, làm sao Yến Kỳ Vũ có thể chịu được, lập tức cầm lấy thực đơn, gọi thêm cho tiểu bảo bối này mấy món thức ăn nhẹ.
Thức ăn nhẹ của pizza hut cũng không rẻ lắm, Yến Kỳ Vũ u mê gọi mấy dĩa, khi thực ăn dọn lên đã đầy cả bàn.
Vu Quy Dã thở dài: Cô đừng chiều thằng bé như vậy, rất tốn kém.”
Lúc này Yến Kỳ Vũ cũng tỉnh táo lại, cô liếc món ăn dọn đầy bàn, trong đầu lập tức tính số tiền đại khái… Ôi, con tim, con tim đau quá!
Nhưng đã gọi xong hết rồi, lâu rồi cô cũng
|
/61
|

