Vu Quy Dã không quan tâm đến việc chào hỏi, ân cần hỏi cô luôn: “Cổ cô sao thể?”
“… Bệnh nghề nghiệp.” Yến Kỳ Vũ biết mình mang đai nâng cổ ra ngoài thật sự rất kỳ quái, nhưng lựa chọn giữa bệnh xương cổ và thể diện của cô một lúc lâu, cuối cùng vẫn chọn tiếc cái mạng. Dù sao Vu tiên sinh… cũng không được xem là người ngoài, để anh nhìn thấy mình xấu xí ra ngoài cũng không sao.
Trước khi ra cửa cô đặc biệt chọn khăn quàng lớn bao chặt cần cổ, dùng khăn quàng che đai nâng cổ thật kín, nào ngờ khi vội vã đến, khăn quàng cổ tự nhiên bị lỏng ra, làm lộ đai nâng cổ màu hồng nhạt.
“Sao nghiêm trọng thế này?” Người đàn ông căng thẳng, nhanh chóng đi qua dìu cô, hoa hồng trong tay theo đó đưa tới trước mặt Yến Kỳ Vũ.
Hoa hồng được bó thành một bó thật dày ở trước mặt, giống như những tầng mây núi trùng điệp, hương thơm nhàn nhạt ùa vào mặt. Cô không suy nghĩ nhiều liền đưa tay nhận lấy, khi ngón tay chạm vào cánh hoa mềm mại, cô mới giật mình rằng trong tay mình đang cầm cái gì!
… Đây chính là lần đầu tiên cô nhận hoa của người khác phái.
Đặc biệt là một người khác phái anh tuần biết săn sóc và có phong độ thế này…
Khi cô ý thức được điều này, nháy mắt hai vệt ửng đỏ hồng hồng nhuộm khắp bốn phía trên má, làm nổi bật lên đóa hoa hồng trong tay đã úa sắc ảm đạm.
Vu Quy Dã còn đang tự trách mình: “Nếu biết cô chịu cực thế này, thì tôi đã không mời cô ra ngoài rồi. Bệnh xương cổ cần nằm trên giường nghỉ ngơi đúng không? Đi bệnh viện chưa? Bác sĩ nói thế nào?”
“Đi rồi, đi rồi.” Yến Kỳ Vũ vội nói, “Đây là bệnh cũ của tôi thôi, chạy deadline quá sẽ mắc bệnh. Bác sĩ căn dặn tôi vận động nhiều một chút, đừng ngồi trước máy tính quá nhiều.” Cô hơi xấu hổ, “Thật ra ngày hôm qua còn chưa nghiêm trọng thế này… Hôm qua bị trật cổ, một lát trở vè dán thuốc là tốt rồi.”
Tuy rằng Yến Kỳ Vũ nói rất nhẹ nhàng về căn bệnh của mình, nhưng Vu Quy Dã lại không kiềm nổi một cảm giác căng thẳng đang dâng lên từ đáy lòng.
Trên người Yến Kỳ Vũ luôn có rất nhiều rất nhiều bảng hiệu, bên trái viết tự kỷ luật, tự mình cố gắng, tự trọng, bên phải viết tự cố gắng, cứng cỏi, ngược dòng mà lên… Nhưng hôm nay thì sao, đột nhiên có một bảng hiệu khổng lồ lập lòe ánh sáng từ trên trời giáng xuống, nện lên đầu cô, che đi những hàng chữ khác.
Vu Quy Dã ngẩng đầu cẩn thận xác định, phát hiện một hàng chữ tiếng Trung, là “Cô gái đáng thương”.
Anh phải thừa nhận, trong khoảnh khác đó, trong lòng anh đột nhiên dâng lên một nỗi dục vọng, anh muốn đóng gói mang cô gái đáng thương trước mặt này đi, để cô ăn no mặc ấm, mỗi ngày đều có thể thức giấc ở trên giường, không cần lo kế sinh nhai, càng không cần vì sự nghiệp mà hy sinh sức khỏe.
Nhưng ý nghĩ này liền tan thành mây khói rất nhanh.
Bởi vì anh biết, Tiểu Vũ Mao này không hề muốn bị người khác xem như chim hoàng yến nuôi ở trong lồng, mà là muốn giống như thiên nga, dùng cánh đọ sức trên bầu trời.
Mà anh muốn làm ngọn gió của cô, anh muốn nâng người cô lên, đưa cô đến trên đỉnh núi.
Nghĩ đến đây, Vu Quy Dã nhìn cô gái trước mặt, trong ánh mắt chợt lộ ra vẻ ôn nhu.
“Được rồi, nếu như cô cảm thấy không có trở ngại gì, vậy chúng ta đến nhà hàng ăn cơm trước nhé. Nhưng buổi tối tôi hy vọng cô có thể cùng tôi đến một nơi, được không?”
Dưới ánh mắt ôn nhu của người đàn ông, Yên Kỳ Vũ lờ mờ nói “Được”, Đi đâu không quan trọng, quan trọng là có thể ở bên Vu tiên sinh, thì cô đã rất vui rồi.
…
Nhà hàng dùng cơm trưa là do Vu Quy Dã chọn, anh chọn một quán lẩu Triều Sán mới khai trương gần đây, được mệnh danh là “Mỗi ngày một con bò”, chất thịt tươi mới, vô cùng đặc sắc, nước canh trong suốt nhưng không loãng, giúp làm ấm dạ dày.
Anh biết Yến Kỳ Vũ tiết kiệm, không nỡ ăn thịt cá, cho nên đặc biệt chọn nhà hàng này, hận không thể vỗ béo cô bằng một bữa ăn.
Quả nhiên, Yến Kỳ Vũ nhìn thấy lẩu thì phấn khích hai mắt tỏa sáng, ngay cả cái cổ đau mỏi cứng ngắc cũng chẳng quan tâm, cô vội vàng lấy đai nâng cổ xuống, sợ ảnh hưởng đến việc để mình phát huy.
Vai bò, bắp đùi, sườn, đùi bít tết, ngực bò bày khắp trên bàn, mỗi miếng thịt đều là loại tươi mới, bò viên và gân bò sôi sùng sục nhảy lên trong nước canh, nhìn qua như là từng quả bong bóng bướng bỉnh.
Vu Quy Dã đang định ăn, thì Yến Kỳ Vũ lại ngăn anh, nói phải tiến hành “nghi thức chụp ảnh” trước.
Đến khi chụp hình xong, cô lại cúi đầu chấm chấm lên màn hình điện thoại.
“Ăn cơm trước đã.”
“Đợi, đợi một lát đã, vất vả lắm mới ăn được một bữa ngon như thế, tôi muốn đăng ảnh lên weibo trước, thông báo với toàn thiên hạ!”
Bây giờ tài khoản weibo của Yến Kỳ Vũ có hơn một ngàn fan, bình thường đăng lên ít hoa cỏ, đợi đến khi đăng tải truyện tranh nhiều kỳ là có thể làm kênh tuyên truyền. Vu Quy Dã không biết xuất phát tự loại tâm lý nào, mà đặc biệt đăng ký một tài khoản nhỏ follow cô, còn

“… Bệnh nghề nghiệp.” Yến Kỳ Vũ biết mình mang đai nâng cổ ra ngoài thật sự rất kỳ quái, nhưng lựa chọn giữa bệnh xương cổ và thể diện của cô một lúc lâu, cuối cùng vẫn chọn tiếc cái mạng. Dù sao Vu tiên sinh… cũng không được xem là người ngoài, để anh nhìn thấy mình xấu xí ra ngoài cũng không sao.
Trước khi ra cửa cô đặc biệt chọn khăn quàng lớn bao chặt cần cổ, dùng khăn quàng che đai nâng cổ thật kín, nào ngờ khi vội vã đến, khăn quàng cổ tự nhiên bị lỏng ra, làm lộ đai nâng cổ màu hồng nhạt.
“Sao nghiêm trọng thế này?” Người đàn ông căng thẳng, nhanh chóng đi qua dìu cô, hoa hồng trong tay theo đó đưa tới trước mặt Yến Kỳ Vũ.
Hoa hồng được bó thành một bó thật dày ở trước mặt, giống như những tầng mây núi trùng điệp, hương thơm nhàn nhạt ùa vào mặt. Cô không suy nghĩ nhiều liền đưa tay nhận lấy, khi ngón tay chạm vào cánh hoa mềm mại, cô mới giật mình rằng trong tay mình đang cầm cái gì!
… Đây chính là lần đầu tiên cô nhận hoa của người khác phái.
Đặc biệt là một người khác phái anh tuần biết săn sóc và có phong độ thế này…
Khi cô ý thức được điều này, nháy mắt hai vệt ửng đỏ hồng hồng nhuộm khắp bốn phía trên má, làm nổi bật lên đóa hoa hồng trong tay đã úa sắc ảm đạm.
Vu Quy Dã còn đang tự trách mình: “Nếu biết cô chịu cực thế này, thì tôi đã không mời cô ra ngoài rồi. Bệnh xương cổ cần nằm trên giường nghỉ ngơi đúng không? Đi bệnh viện chưa? Bác sĩ nói thế nào?”
“Đi rồi, đi rồi.” Yến Kỳ Vũ vội nói, “Đây là bệnh cũ của tôi thôi, chạy deadline quá sẽ mắc bệnh. Bác sĩ căn dặn tôi vận động nhiều một chút, đừng ngồi trước máy tính quá nhiều.” Cô hơi xấu hổ, “Thật ra ngày hôm qua còn chưa nghiêm trọng thế này… Hôm qua bị trật cổ, một lát trở vè dán thuốc là tốt rồi.”
Tuy rằng Yến Kỳ Vũ nói rất nhẹ nhàng về căn bệnh của mình, nhưng Vu Quy Dã lại không kiềm nổi một cảm giác căng thẳng đang dâng lên từ đáy lòng.
Trên người Yến Kỳ Vũ luôn có rất nhiều rất nhiều bảng hiệu, bên trái viết tự kỷ luật, tự mình cố gắng, tự trọng, bên phải viết tự cố gắng, cứng cỏi, ngược dòng mà lên… Nhưng hôm nay thì sao, đột nhiên có một bảng hiệu khổng lồ lập lòe ánh sáng từ trên trời giáng xuống, nện lên đầu cô, che đi những hàng chữ khác.
Vu Quy Dã ngẩng đầu cẩn thận xác định, phát hiện một hàng chữ tiếng Trung, là “Cô gái đáng thương”.
Anh phải thừa nhận, trong khoảnh khác đó, trong lòng anh đột nhiên dâng lên một nỗi dục vọng, anh muốn đóng gói mang cô gái đáng thương trước mặt này đi, để cô ăn no mặc ấm, mỗi ngày đều có thể thức giấc ở trên giường, không cần lo kế sinh nhai, càng không cần vì sự nghiệp mà hy sinh sức khỏe.
Nhưng ý nghĩ này liền tan thành mây khói rất nhanh.
Bởi vì anh biết, Tiểu Vũ Mao này không hề muốn bị người khác xem như chim hoàng yến nuôi ở trong lồng, mà là muốn giống như thiên nga, dùng cánh đọ sức trên bầu trời.
Mà anh muốn làm ngọn gió của cô, anh muốn nâng người cô lên, đưa cô đến trên đỉnh núi.
Nghĩ đến đây, Vu Quy Dã nhìn cô gái trước mặt, trong ánh mắt chợt lộ ra vẻ ôn nhu.
“Được rồi, nếu như cô cảm thấy không có trở ngại gì, vậy chúng ta đến nhà hàng ăn cơm trước nhé. Nhưng buổi tối tôi hy vọng cô có thể cùng tôi đến một nơi, được không?”
Dưới ánh mắt ôn nhu của người đàn ông, Yên Kỳ Vũ lờ mờ nói “Được”, Đi đâu không quan trọng, quan trọng là có thể ở bên Vu tiên sinh, thì cô đã rất vui rồi.
…
Nhà hàng dùng cơm trưa là do Vu Quy Dã chọn, anh chọn một quán lẩu Triều Sán mới khai trương gần đây, được mệnh danh là “Mỗi ngày một con bò”, chất thịt tươi mới, vô cùng đặc sắc, nước canh trong suốt nhưng không loãng, giúp làm ấm dạ dày.
Anh biết Yến Kỳ Vũ tiết kiệm, không nỡ ăn thịt cá, cho nên đặc biệt chọn nhà hàng này, hận không thể vỗ béo cô bằng một bữa ăn.
Quả nhiên, Yến Kỳ Vũ nhìn thấy lẩu thì phấn khích hai mắt tỏa sáng, ngay cả cái cổ đau mỏi cứng ngắc cũng chẳng quan tâm, cô vội vàng lấy đai nâng cổ xuống, sợ ảnh hưởng đến việc để mình phát huy.
Vai bò, bắp đùi, sườn, đùi bít tết, ngực bò bày khắp trên bàn, mỗi miếng thịt đều là loại tươi mới, bò viên và gân bò sôi sùng sục nhảy lên trong nước canh, nhìn qua như là từng quả bong bóng bướng bỉnh.
Vu Quy Dã đang định ăn, thì Yến Kỳ Vũ lại ngăn anh, nói phải tiến hành “nghi thức chụp ảnh” trước.
Đến khi chụp hình xong, cô lại cúi đầu chấm chấm lên màn hình điện thoại.
“Ăn cơm trước đã.”
“Đợi, đợi một lát đã, vất vả lắm mới ăn được một bữa ngon như thế, tôi muốn đăng ảnh lên weibo trước, thông báo với toàn thiên hạ!”
Bây giờ tài khoản weibo của Yến Kỳ Vũ có hơn một ngàn fan, bình thường đăng lên ít hoa cỏ, đợi đến khi đăng tải truyện tranh nhiều kỳ là có thể làm kênh tuyên truyền. Vu Quy Dã không biết xuất phát tự loại tâm lý nào, mà đặc biệt đăng ký một tài khoản nhỏ follow cô, còn

|
/61
|

