Trong phòng hội nghị, Dưa Gia ưỡn cái bụng tròn trĩnh lên, sau khi thong dong bước lên sân khấu diễn thuyết. Bài diễn thuyết trong tay anh ấy ước chừng dày như tiền bằng kim loại, mấy vị biên tập ở dưới sân khấu trao đổi ánh mắt “Mạng tôi xong rồi” với nhau, kiên trì chuẩn bị nghe một bài diễn thuyết làm người ta buồn ngủ.
Ai ngờ Dưa Gia nhìn cũng không thèm nhìn bản thảo trong tay, trực tiếp ném chúng qua một bên.
“Các vị đại tác giả, đại họa sĩ, hoan nghênh đến với tập đoàn văn học Cá Heo. Tôi giới thiệu trước một chút, chắc mọi người đều quen biết tôi, nhưng không thể nào liên tưởng được gương mặt của tôi với ID, tôi là “Dưa hấu nhị lang”, nhận được sự ưu ái của các vị, gọi tôi một tiếng là “Dưa Gia”.” Dưa Gia chắp tay về hướng dưới sân khấu, nhận được tiếng vỗ tay nhiệt liệt của các vị tác giả.
“Vốn dĩ, màn mở đầu này không nên để tôi làm. Cần phải do xã hội đen Cà Ca cao lớn, khí thế của văn học Cá Heo chúng ta làm, phần diễn thuyết này.” Anh ấy nâng tay chỉ chỉ, “Cũng là tôi nhờ trợ lý riêng chuẩn bị cho anh ấy. Nhưng anh ấy không chịu đi lên, vậy thì chỉ có thể nhờ tôi và mọi người cùng nhau lên tiếng gọi anh ấy lên.”
Một chùm ánh sáng soi lên người “Cà chua xào trứng ăn ngon nhất” ngồi ở dưới sân khấu, người đàn ông chuyển hướng hai chân, tư thế thô kệch ngồi trên sofa hàng ghế đầu tiên. Ánh sáng chiếu đến hai mắt người đàn ông, anh “chậc” một tiếng, có chút không tình nguyện phất phất tay.
Trên sân khấu, Dưa Gia tiếp tục kể về lịch sử của tập đoàn văn học Cá Heo.
“Văn học mạng Cá Heo và truyện tranh mạng Cá Heo của chúng ta, khởi đầu từ rất nhiều năm trước, là trang web chuyên về truyện tranh nguyên tác và tiểu thuyết nguyên tác đầu tiên trong nước, chúng ta dóc hết sức vì…” Anh ấy ở trên sân khấu nói dõng dạc, khán giả ở dưới sân khấu nghe vào cảm thấy buồn ngủ, ỷ vào có mặt nạ che đậy, thậm chí có người nhắm mắt dưỡng thần.
Vào lúc Dưa Gia đang nói đến thích chí, thì một tiếng đẩy cửa chói tay đột nhiên cắt ngang phần diễn thuyết của anh ấy.
Khán giả nhất thời hứng thú: Là người nào to gan dám đến nơi quan trọng trễ như vậy?
Nhưng khi bọn họ tập trung quay lại, thì làm gì có tên to gan nào, chỉ có một “con thỏ nhỏ” vừa trắng lại vừa mềm, lỗ tai thỏ dựng đứng, cẩn thận nhô đầu ra từ khe cửa.
Mắt thỏ hồng hồng, cái miệng nhỏ nhỏ, “Con thỏ nhỏ” rụt cổ lại, rón ra rón rén đi vào trong phòng hội nghị.
Nhưng cô còn chưa bước được bước đầu tiên, thì phía sau bỗng nhiên có một bàn tay to đưa ra, “kẹt”, khe cửa nhỏ hẹp kia lại đẩy ra thành hai cánh cửa lớn.
“Con thỏ nhỏ” bị dọa đến run lẩy bẩy, có chút trách cứ nhìn về phía đồng bọn cùng đi trễ.
Trên mặt người đàn ông đứng phía sau cô mang mặt nạ “Sói xám lớn”, vóc người cao lớn, con thỏ nhỏ run rẩy đứng ở trước mặt anh, giống như có thể bị anh nuốt vào bất cứ lúc nào.
Mà quan trọng hơn là, lối trang điểm và quần áo của hai người lại hài hòa một cách khác thường, đều là áo len trắng phối với trang phục màu nâu, chỉ là kiểu dáng và kích cỡ không giống nhau, đột nhiên nhìn qua giống như là mặc đồ tình nhân.
Một tác giả cẩu độc thân nào đó chua xót nói thầm: “Ân ái gì đó lại còn đến cả vào thế giới 2D, rốt cuộc có cho trạch nam đường sống không đây?”
May mắn vị tác giả cẩu độc thân này cách cửa lớn rất xa, cũng không bị Yến Kỳ Vũ nghe được.
Cô tự cho là động tác ẩn núp đi vào của mình thần không biết quỷ không hay, trong lòng cô ôm cặp da và tập vẽ, ngắm trúng một chỗ trống liền tính đi vào.
Nhưng cô vừa mới đi hai bước, đã bị “Sói xám lớn” ở phía sau kéo góc áo lại.
“Sao vậy?” Yến Kỳ Vũ nhẹ giọng hỏi.
Sói xám lớn bất đắc dĩ nhắc nhở cô: “Tiểu thư Thỏ, cô đi nhầm hướng rồi.”
“… Ơ?”
“Tôi thấy phù hiệu trên tay áo cô màu cam, cô là họa sĩ truyện tranh đúng không? Chỗ của các cô ở đó.” Người đàn ông chỉ phù hiệu màu xanh trên tay áo của mình, lại chỉ về phía tác giả hai bên sân khấu diễn giải.
Lúc này Yến Kỳ Vũ mới chú ý tới thì ra công ty khác sẽ tách chỗ ngồi ra, cô suýt chút nữa chui vào trong tổ của người khác rồi!
Cô vội vàng gật đầu cảm ơn với người đàn ông, khom lưng chạy nhanh về địa bàn của truyện tranh mạng Cá Heo.
Sói xám lớn nhìn bóng lưng vừa nhảy vừa bật của con thỏ nhỏ đi xa, khóe miệng giấu sau mặt nạ liền kéo thành một độ cong nho nhỏ.
...
Yến Kỳ Vũ đến quá muộn, chỗ ngồi hàng trước đều đã đầy người ngồi, cô tìm hồi lâu, cuối cùng tìm được hai vị trí ở hàng cuối cùng. Đợi đến khi Bộ Na Na đến, cô vội vàng vẫy tay bảo cô ấy ngồi bên cạnh mình.
Dưa Gia ở trên sân khấu tiếp tục thao thao bất tuyệt diễn thuyết, Bộ Na Na tiến đến bên tai Yến Kỳ Vũ, nhẹ giọng hỏi cô: “Sao hả, người có “phù hiệu màu lam trên tay áo” lúc nãy có hợp ý không?”
Tiểu bạch thỏ quơ quơ lỗ tai: “Chị Na Na, tụi em nói chuyện với nhau tổng cộng chỉ có hai câu! Ngay cả tác phẩm mà anh ấy từng viết em cũng không biết.”
“Gặp đúng người, nói hai câu cũng biết được có ăn ý hay không.” Bộ Na Na đưa tờ giấy ký tên trong tay cho cô, chỉ chỉ tên của vài người ở trên, “Này, đây là danh sách tác giả đến tham dự mà chị vừa mới lấy, có mấy vị tác giả một lát em nên chú ý một chút, bản thân họ ở trong giới này có chút danh tiếng, tác phẩm cũng rất hợp với tính em.”
Yến Kỳ Vũ nhận lấy tờ giấy và nhìn thoáng qua, phát hiện người tên
Ai ngờ Dưa Gia nhìn cũng không thèm nhìn bản thảo trong tay, trực tiếp ném chúng qua một bên.
“Các vị đại tác giả, đại họa sĩ, hoan nghênh đến với tập đoàn văn học Cá Heo. Tôi giới thiệu trước một chút, chắc mọi người đều quen biết tôi, nhưng không thể nào liên tưởng được gương mặt của tôi với ID, tôi là “Dưa hấu nhị lang”, nhận được sự ưu ái của các vị, gọi tôi một tiếng là “Dưa Gia”.” Dưa Gia chắp tay về hướng dưới sân khấu, nhận được tiếng vỗ tay nhiệt liệt của các vị tác giả.
“Vốn dĩ, màn mở đầu này không nên để tôi làm. Cần phải do xã hội đen Cà Ca cao lớn, khí thế của văn học Cá Heo chúng ta làm, phần diễn thuyết này.” Anh ấy nâng tay chỉ chỉ, “Cũng là tôi nhờ trợ lý riêng chuẩn bị cho anh ấy. Nhưng anh ấy không chịu đi lên, vậy thì chỉ có thể nhờ tôi và mọi người cùng nhau lên tiếng gọi anh ấy lên.”
Một chùm ánh sáng soi lên người “Cà chua xào trứng ăn ngon nhất” ngồi ở dưới sân khấu, người đàn ông chuyển hướng hai chân, tư thế thô kệch ngồi trên sofa hàng ghế đầu tiên. Ánh sáng chiếu đến hai mắt người đàn ông, anh “chậc” một tiếng, có chút không tình nguyện phất phất tay.
Trên sân khấu, Dưa Gia tiếp tục kể về lịch sử của tập đoàn văn học Cá Heo.
“Văn học mạng Cá Heo và truyện tranh mạng Cá Heo của chúng ta, khởi đầu từ rất nhiều năm trước, là trang web chuyên về truyện tranh nguyên tác và tiểu thuyết nguyên tác đầu tiên trong nước, chúng ta dóc hết sức vì…” Anh ấy ở trên sân khấu nói dõng dạc, khán giả ở dưới sân khấu nghe vào cảm thấy buồn ngủ, ỷ vào có mặt nạ che đậy, thậm chí có người nhắm mắt dưỡng thần.
Vào lúc Dưa Gia đang nói đến thích chí, thì một tiếng đẩy cửa chói tay đột nhiên cắt ngang phần diễn thuyết của anh ấy.
Khán giả nhất thời hứng thú: Là người nào to gan dám đến nơi quan trọng trễ như vậy?
Nhưng khi bọn họ tập trung quay lại, thì làm gì có tên to gan nào, chỉ có một “con thỏ nhỏ” vừa trắng lại vừa mềm, lỗ tai thỏ dựng đứng, cẩn thận nhô đầu ra từ khe cửa.
Mắt thỏ hồng hồng, cái miệng nhỏ nhỏ, “Con thỏ nhỏ” rụt cổ lại, rón ra rón rén đi vào trong phòng hội nghị.
Nhưng cô còn chưa bước được bước đầu tiên, thì phía sau bỗng nhiên có một bàn tay to đưa ra, “kẹt”, khe cửa nhỏ hẹp kia lại đẩy ra thành hai cánh cửa lớn.
“Con thỏ nhỏ” bị dọa đến run lẩy bẩy, có chút trách cứ nhìn về phía đồng bọn cùng đi trễ.
Trên mặt người đàn ông đứng phía sau cô mang mặt nạ “Sói xám lớn”, vóc người cao lớn, con thỏ nhỏ run rẩy đứng ở trước mặt anh, giống như có thể bị anh nuốt vào bất cứ lúc nào.
Mà quan trọng hơn là, lối trang điểm và quần áo của hai người lại hài hòa một cách khác thường, đều là áo len trắng phối với trang phục màu nâu, chỉ là kiểu dáng và kích cỡ không giống nhau, đột nhiên nhìn qua giống như là mặc đồ tình nhân.
Một tác giả cẩu độc thân nào đó chua xót nói thầm: “Ân ái gì đó lại còn đến cả vào thế giới 2D, rốt cuộc có cho trạch nam đường sống không đây?”
May mắn vị tác giả cẩu độc thân này cách cửa lớn rất xa, cũng không bị Yến Kỳ Vũ nghe được.
Cô tự cho là động tác ẩn núp đi vào của mình thần không biết quỷ không hay, trong lòng cô ôm cặp da và tập vẽ, ngắm trúng một chỗ trống liền tính đi vào.
Nhưng cô vừa mới đi hai bước, đã bị “Sói xám lớn” ở phía sau kéo góc áo lại.
“Sao vậy?” Yến Kỳ Vũ nhẹ giọng hỏi.
Sói xám lớn bất đắc dĩ nhắc nhở cô: “Tiểu thư Thỏ, cô đi nhầm hướng rồi.”
“… Ơ?”
“Tôi thấy phù hiệu trên tay áo cô màu cam, cô là họa sĩ truyện tranh đúng không? Chỗ của các cô ở đó.” Người đàn ông chỉ phù hiệu màu xanh trên tay áo của mình, lại chỉ về phía tác giả hai bên sân khấu diễn giải.
Lúc này Yến Kỳ Vũ mới chú ý tới thì ra công ty khác sẽ tách chỗ ngồi ra, cô suýt chút nữa chui vào trong tổ của người khác rồi!
Cô vội vàng gật đầu cảm ơn với người đàn ông, khom lưng chạy nhanh về địa bàn của truyện tranh mạng Cá Heo.
Sói xám lớn nhìn bóng lưng vừa nhảy vừa bật của con thỏ nhỏ đi xa, khóe miệng giấu sau mặt nạ liền kéo thành một độ cong nho nhỏ.
...
Yến Kỳ Vũ đến quá muộn, chỗ ngồi hàng trước đều đã đầy người ngồi, cô tìm hồi lâu, cuối cùng tìm được hai vị trí ở hàng cuối cùng. Đợi đến khi Bộ Na Na đến, cô vội vàng vẫy tay bảo cô ấy ngồi bên cạnh mình.
Dưa Gia ở trên sân khấu tiếp tục thao thao bất tuyệt diễn thuyết, Bộ Na Na tiến đến bên tai Yến Kỳ Vũ, nhẹ giọng hỏi cô: “Sao hả, người có “phù hiệu màu lam trên tay áo” lúc nãy có hợp ý không?”
Tiểu bạch thỏ quơ quơ lỗ tai: “Chị Na Na, tụi em nói chuyện với nhau tổng cộng chỉ có hai câu! Ngay cả tác phẩm mà anh ấy từng viết em cũng không biết.”
“Gặp đúng người, nói hai câu cũng biết được có ăn ý hay không.” Bộ Na Na đưa tờ giấy ký tên trong tay cho cô, chỉ chỉ tên của vài người ở trên, “Này, đây là danh sách tác giả đến tham dự mà chị vừa mới lấy, có mấy vị tác giả một lát em nên chú ý một chút, bản thân họ ở trong giới này có chút danh tiếng, tác phẩm cũng rất hợp với tính em.”
Yến Kỳ Vũ nhận lấy tờ giấy và nhìn thoáng qua, phát hiện người tên
|
/61
|

