Trải qua mấy ngày gian khổ chiến đấu hăng hái, rốt cuộc Yến Kỳ Vũ đã chính thức hoàn thành bộ tác phẩm StarDuck này. Tuy chương kết thúc còn chưa được đăng lên, nhưng hai chương trước đã hấp dẫn rất nhiều người đến xem, bộ truyện tranh này lọt vào top ba trên bảng tác phẩm mới là chuyện không thành vấn đề.
Chuối tiêu điện hạ: Long Long Long, chỉ cần duy trì tình thế này, nhất định có thể nhận được tiền thưởng.
Long Long Long: Tiền thưởng gì?
Chuối tiêu điện hạ: Đã quên nói với hai người, để cổ vũ cho các tác phẩm mới, mỗi tháng top ba trên bảng tác phẩm mới sẽ được chia 1000, 800, 500 đồng tiền thưởng. Đến lúc tiền thưởng được chuyển xuống, thì hai người tự chia nhé.
Long Long Long: Không cần, tiền ít như vậy, cho Tiểu Vũ Mao hết đi.
Long Long Long: Xem dáng vẻ cô ấy đáng thương chưa kìa, tiện thể ăn thêm mấy bữa thịt.
Tiểu Vũ Mao: Ơ? Không cần đâu! Bây giờ tôi ăn nhiều thịt rồi!
Long Long Long gửi biểu cảm dữ tợn nhếch miệng nhe răng
Long long long: Kêu cô lấy thì cô lấy đi!
Long Long Long: Cô gái, đừng tưởng rằng không ham danh lợi thì có thể khơi lên sự chú ý của Long Gia!
Tiểu Vũ Mao: ... =_=
Vị này thật sự là sinh viên tài cao của học viện diễn hí.
Chuyện tốt thành đôi, Yến Kỳ Vũ còn chưa có vui vẻ xong, ngay sau đó lại có một miếng bánh nóng vô cùng lớn đập đến trên đầu cô.
Bộ Na Na nói cho bọn họ, cô ấy giúp StarDuck mở ra một con đường vô cùng tốt, cuối năm tạp chí “Tôi yêu truyện tranh” vừa đúng có một kỳ, có thể giới thiệu bộ tác phẩm này ở trên tạp chí.
Tiểu Vũ Mao: Thật?
Long Long Long: “Tôi yêu truyện tranh”? Là cái quỷ gì vậy…
Long Long Long là người ngoài giới nên không rõ, nhưng Yến Kỳ Vũ hiểu biết rất rõ địa vị của “Tôi yêu truyện tranh” ở trong giới này.
Đây là tạp chí truyện tranh đầu tiên của Trung Quốc, bắt đầu từ hơn hai mươi năm, trong đó đã trải qua ngừng xuất bản, trùng tổ, bán số sách, đổi nhà xuất bản, vân vân, một loạt chuyện lên xuống. Mấy năm gần đây bởi vì truyện tranh trên mạng vùng dậy, tập san truyện tranh mới ùn ùn xuất hiện, “Tôi yêu truyện tranh” đã không còn huy hoàng như năm đó nữa, nhưng nó vẫn đi vào lòng người Trung Quốc hiện đại, vẫn là một “Bạch Nguyệt Quang” không thể nào vượt qua.
Do “Tôi yêu truyện tranh” rất biết nhìn người nên hằng năm đều đứng ra tổ chức các trận đấu truyện tranh, cho tới nay đã 15 đợt. Vô số họa sĩ truyện tranh đều đi ra từ đó, vươn lên ngai vàng huy hoàng, mà điều kiện quan trọng để tham gia trận đấu truyện tranh, chính là phải từng có bài đăng trên Tôi yêu truyện tranh.
Bộ Na Na vì bọn họ mà thương lượng được một kỳ đáng giá như thế, mục đích đương nhiên không phải vì một chút tiền nhuận bút xuất bản vặt vãnh, mà là vì…
Chuối tiêu điện hạ: Chúc mừng hai người, đã bắt kịp thời gian đăng ký cuối cùng của cuộc thi truyện tranh Trung Quốc của “tổ truyện tranh ngắn”.
Cho dù đến cuối cùng không thể giành được thứ bậc, nhưng chỉ cần giành được một trong ba tên được đề cử, thì cũng sẽ khiến cho mọi người nhớ đến tên Yến Kỳ Vũ. Đối với một họa sĩ truyện tranh mới mà nói, đây chính là sự hỗ trợ tốt nhất để vươn đến thành công.
...
Hợp tác giữa Yến Kỳ Vũ và Long Long Long kết thúc viên mãn, cũng giúp cô kiếm được một khoản tiền nhiều nhất từ khi tốt nghiệp đến nay.
Lúc trước cô ở Trục Mộng Đường, tiền lương vô cùng thấp, vẽ xong một trang hậu kỳ truyện tranh (chỉ xóa nét thô, lên màu cho nhân vật và bối cảnh) chỉ có thể lấy được 50 đồng, cô liều sống liều chết một tháng nhiều nhất chỉ giành được hai nghìn.
Đừng thấy Yến Kỳ Vũ kiếm không nhiều tiền lắm, nhưng cô vô cùng tiết kiệm, tất cả tiền bạc đều để dành lại. Sau khi Trục Mộng Đường giải tán, rất nhiều trợ lý ngay cả tiền thuê nhà cũng không có, chỉ có thể kéo hành lý ở nhờ nhà bạn bè, nhưng cô không chỉ thuê chỗ ở rất nhanh mà cho đến bây giờ, cô còn có thể gửi số tiền 1000 đồng cho ba mẹ vào hằng tháng, tuyệt đối không gián đoạn.
Một mình phiêu bạc ở bên ngoài, từ trước đến nay Yến Kỳ Vũ luôn chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu.
Ba kỳ truyện tranh cộng lại, Yến Kỳ Vũ có hơn một vạn đồng, cô nhìn những con số trên tờ tiền nóng hổi này, không nhịn được bấm số điện thoại của mẹ.
“Alo, mẹ, là con đây ạ… Dạ, không quấy rầy ba mẹ ngủ chứ?”
“Con rất tốt, sức khỏe của mẹ và ba vẫn tốt chứ?”
“Cha còn ho sao? Thời tiết lạnh, con mua một số đồ dùng bảo vệ sức khỏe cho ba mẹ, chắc ngày mai sẽ chuyển phát đến.”
“Không dùng tiền phung phí đâu ạ… Con có tiền, thật đấy.”
“Tháng này con gái của mẹ kiếm được rất nhiều tiền đấy, mẹ đoán xem thử là bao nhiêu?”
“Hơn một vạn đấy! Có kinh ngạc không ạ!”
“Tất cả đều là từ từng nét vẽ của con mà ra đấy.”
“Mẹ đã quên rồi sao, bây giờ con không theo thầy giáo nữa, tự mình ra ngoài làm riêng.”
“Có phải dì Hai lại nói xấu không? Đừng để ý đến dì ấy. Tuy bây giờ con không kiếm nhiều tiền bằng chị họ, nhưng sau này sẽ tốt thôi ạ.”
“Đợi con kiếm thật nhiều tiền sẽ mua một căn nhà, đón ba mẹ đến ở cùng.”
“Không mua nổi căn nhà lớn thì mua căn nhà nhỏ trước.”
“Ba mẹ yên tâm, con tốt lắm, hơn nữa sau này sẽ càng ngày càng tốt.”
Trên người Yến Kỳ Vũ được bọc bởi một chiếc mền bằng nhung hình phim hoạt hình, ôm túi chườm nóng trong ngực, dựa vào dưới kính cửa sổ ban công, vừa tán gẫu với mẹ vừa nhìn dòng người đông nghịt trong thành phố.
Cách âm giữa các phòng ngăn cách trong phòng khách không tốt, trong hành lang, tiếng đi lại của các hộ gia đình khác, tiếng nói chuyện, tiếng xào rau, tiếng nước rửa mặt ào ào hỗn loạn, và tiếng dặn dò tha thiết của mẹ trong ống nghe hòa vào cùng một chỗ.
Yến Kỳ Vũ đưa ngón trỏ ra, vô thức hà hơi trên cửa sổ thủy tinh vẽ một bức tranh.
Cho dù giấc mơ
Chuối tiêu điện hạ: Long Long Long, chỉ cần duy trì tình thế này, nhất định có thể nhận được tiền thưởng.
Long Long Long: Tiền thưởng gì?
Chuối tiêu điện hạ: Đã quên nói với hai người, để cổ vũ cho các tác phẩm mới, mỗi tháng top ba trên bảng tác phẩm mới sẽ được chia 1000, 800, 500 đồng tiền thưởng. Đến lúc tiền thưởng được chuyển xuống, thì hai người tự chia nhé.
Long Long Long: Không cần, tiền ít như vậy, cho Tiểu Vũ Mao hết đi.
Long Long Long: Xem dáng vẻ cô ấy đáng thương chưa kìa, tiện thể ăn thêm mấy bữa thịt.
Tiểu Vũ Mao: Ơ? Không cần đâu! Bây giờ tôi ăn nhiều thịt rồi!
Long Long Long gửi biểu cảm dữ tợn nhếch miệng nhe răng
Long long long: Kêu cô lấy thì cô lấy đi!
Long Long Long: Cô gái, đừng tưởng rằng không ham danh lợi thì có thể khơi lên sự chú ý của Long Gia!
Tiểu Vũ Mao: ... =_=
Vị này thật sự là sinh viên tài cao của học viện diễn hí.
Chuyện tốt thành đôi, Yến Kỳ Vũ còn chưa có vui vẻ xong, ngay sau đó lại có một miếng bánh nóng vô cùng lớn đập đến trên đầu cô.
Bộ Na Na nói cho bọn họ, cô ấy giúp StarDuck mở ra một con đường vô cùng tốt, cuối năm tạp chí “Tôi yêu truyện tranh” vừa đúng có một kỳ, có thể giới thiệu bộ tác phẩm này ở trên tạp chí.
Tiểu Vũ Mao: Thật?
Long Long Long: “Tôi yêu truyện tranh”? Là cái quỷ gì vậy…
Long Long Long là người ngoài giới nên không rõ, nhưng Yến Kỳ Vũ hiểu biết rất rõ địa vị của “Tôi yêu truyện tranh” ở trong giới này.
Đây là tạp chí truyện tranh đầu tiên của Trung Quốc, bắt đầu từ hơn hai mươi năm, trong đó đã trải qua ngừng xuất bản, trùng tổ, bán số sách, đổi nhà xuất bản, vân vân, một loạt chuyện lên xuống. Mấy năm gần đây bởi vì truyện tranh trên mạng vùng dậy, tập san truyện tranh mới ùn ùn xuất hiện, “Tôi yêu truyện tranh” đã không còn huy hoàng như năm đó nữa, nhưng nó vẫn đi vào lòng người Trung Quốc hiện đại, vẫn là một “Bạch Nguyệt Quang” không thể nào vượt qua.
Do “Tôi yêu truyện tranh” rất biết nhìn người nên hằng năm đều đứng ra tổ chức các trận đấu truyện tranh, cho tới nay đã 15 đợt. Vô số họa sĩ truyện tranh đều đi ra từ đó, vươn lên ngai vàng huy hoàng, mà điều kiện quan trọng để tham gia trận đấu truyện tranh, chính là phải từng có bài đăng trên Tôi yêu truyện tranh.
Bộ Na Na vì bọn họ mà thương lượng được một kỳ đáng giá như thế, mục đích đương nhiên không phải vì một chút tiền nhuận bút xuất bản vặt vãnh, mà là vì…
Chuối tiêu điện hạ: Chúc mừng hai người, đã bắt kịp thời gian đăng ký cuối cùng của cuộc thi truyện tranh Trung Quốc của “tổ truyện tranh ngắn”.
Cho dù đến cuối cùng không thể giành được thứ bậc, nhưng chỉ cần giành được một trong ba tên được đề cử, thì cũng sẽ khiến cho mọi người nhớ đến tên Yến Kỳ Vũ. Đối với một họa sĩ truyện tranh mới mà nói, đây chính là sự hỗ trợ tốt nhất để vươn đến thành công.
...
Hợp tác giữa Yến Kỳ Vũ và Long Long Long kết thúc viên mãn, cũng giúp cô kiếm được một khoản tiền nhiều nhất từ khi tốt nghiệp đến nay.
Lúc trước cô ở Trục Mộng Đường, tiền lương vô cùng thấp, vẽ xong một trang hậu kỳ truyện tranh (chỉ xóa nét thô, lên màu cho nhân vật và bối cảnh) chỉ có thể lấy được 50 đồng, cô liều sống liều chết một tháng nhiều nhất chỉ giành được hai nghìn.
Đừng thấy Yến Kỳ Vũ kiếm không nhiều tiền lắm, nhưng cô vô cùng tiết kiệm, tất cả tiền bạc đều để dành lại. Sau khi Trục Mộng Đường giải tán, rất nhiều trợ lý ngay cả tiền thuê nhà cũng không có, chỉ có thể kéo hành lý ở nhờ nhà bạn bè, nhưng cô không chỉ thuê chỗ ở rất nhanh mà cho đến bây giờ, cô còn có thể gửi số tiền 1000 đồng cho ba mẹ vào hằng tháng, tuyệt đối không gián đoạn.
Một mình phiêu bạc ở bên ngoài, từ trước đến nay Yến Kỳ Vũ luôn chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu.
Ba kỳ truyện tranh cộng lại, Yến Kỳ Vũ có hơn một vạn đồng, cô nhìn những con số trên tờ tiền nóng hổi này, không nhịn được bấm số điện thoại của mẹ.
“Alo, mẹ, là con đây ạ… Dạ, không quấy rầy ba mẹ ngủ chứ?”
“Con rất tốt, sức khỏe của mẹ và ba vẫn tốt chứ?”
“Cha còn ho sao? Thời tiết lạnh, con mua một số đồ dùng bảo vệ sức khỏe cho ba mẹ, chắc ngày mai sẽ chuyển phát đến.”
“Không dùng tiền phung phí đâu ạ… Con có tiền, thật đấy.”
“Tháng này con gái của mẹ kiếm được rất nhiều tiền đấy, mẹ đoán xem thử là bao nhiêu?”
“Hơn một vạn đấy! Có kinh ngạc không ạ!”
“Tất cả đều là từ từng nét vẽ của con mà ra đấy.”
“Mẹ đã quên rồi sao, bây giờ con không theo thầy giáo nữa, tự mình ra ngoài làm riêng.”
“Có phải dì Hai lại nói xấu không? Đừng để ý đến dì ấy. Tuy bây giờ con không kiếm nhiều tiền bằng chị họ, nhưng sau này sẽ tốt thôi ạ.”
“Đợi con kiếm thật nhiều tiền sẽ mua một căn nhà, đón ba mẹ đến ở cùng.”
“Không mua nổi căn nhà lớn thì mua căn nhà nhỏ trước.”
“Ba mẹ yên tâm, con tốt lắm, hơn nữa sau này sẽ càng ngày càng tốt.”
Trên người Yến Kỳ Vũ được bọc bởi một chiếc mền bằng nhung hình phim hoạt hình, ôm túi chườm nóng trong ngực, dựa vào dưới kính cửa sổ ban công, vừa tán gẫu với mẹ vừa nhìn dòng người đông nghịt trong thành phố.
Cách âm giữa các phòng ngăn cách trong phòng khách không tốt, trong hành lang, tiếng đi lại của các hộ gia đình khác, tiếng nói chuyện, tiếng xào rau, tiếng nước rửa mặt ào ào hỗn loạn, và tiếng dặn dò tha thiết của mẹ trong ống nghe hòa vào cùng một chỗ.
Yến Kỳ Vũ đưa ngón trỏ ra, vô thức hà hơi trên cửa sổ thủy tinh vẽ một bức tranh.
Cho dù giấc mơ
|
/61
|

