Quán café truyện tranh này có thể trở thành quán hot đứng nhất nhì trên mạng trong giới, trừ lượng lưu trữ sách cao, hai cô chủ có nhan sắc đẹp ra, nguyên nhân thứ ba là ở chỗ đồ ăn ngon.
Bánh rán trái cây mới ra lò, vỏ bánh rán vàng rực, dùng cà rốt ngâm dầu mù tạc cả đêm… Từng món ăn vặt châu Âu đều có hương vị của Thiên Tân, phối với một ly café thêm rau thơm, mùi vị đó chỉ có một chữ - ngon!
Trong tủ lạnh, hồ lô đường phèn làm vào buổi sáng được xếp thành một hàng nằm giữa dĩa, như là binh lính đang xếp hàng chờ kiểm duyệt.
Yến Kỳ Vũ nhìn trái nhìn phải, chọn một xâu hồ lô trái cây có viên tròn lớn nhất, lớp đường dày nhất, trong veo nhất.
Cô dùng que tăm kéo từng hồ lô đường phèn xuống, viên trái cây đỏ tròn vo rớt lăn lốc xuống dĩa, suýt chút nữa lăn ra khỏi mép dĩa, trong miệng cô kêu ôi chao, nhanh chóng dùng đũa tóm lấy.
Trét bơ sữa ở dưới đáy, mười viên hồ lô đường phèn trái cây xếp thành hình Kim Tự Tháp, hai ngón tay Yến Kỳ Vũ cầm tăm xỉa răng, thấm chút sốt chocolate, tỉ mỉ vẽ biểu cảm mặt mũi khoa trương trên viên hồ lô. Nhìn xuống, mười viên hồ lô này như mười đứa trẻ béo úp, đang ngủ say, cười to, hờn dỗi… Mỗi viên hồ lô đều có câu chuyện của riêng mình.
Trên dĩa đã thành nơi vẽ tranh tốt nhất, Yến Kỳ Vũ cắt một cái miệng nhỏ trên bao bắt bông kem, sốt chocolate tinh tế chậm rãi chảy xuống, giữa dĩa hợp thành dáng vẻ của Vu Quy Dã. Tuy chỉ gặp nhau rất ít lần, nhưng Yến Kỳ Vũ không cần cố gắng nhớ lại, dường như hình dáng của người đàn ông đã khắc sâu vào trong lòng cô, tự nhiên mà xuất hiện trong bút vẽ của cô.
Ngũ quan đẹp trai, cách ăn nói khéo léo, có gu thẩm mỹ về quần áo… Còn có, cười ôn nhu.
Khẽ run cái sàng, lớp đường trắng mịn rơi xuống như tuyết.
Giữa dĩa là tháp hồ lô caramel màu đỏ tươi và dưới đế là bơ sữa dày đặc, hình người vẽ bằng chocolate lẳng lặng nằm giữa lớp đường bao quanh.
Yến Kỳ Vũ hơi buồn rầu nhíu mày, phát hiện mình có chút “Chuyện bé xé ra to”. Cô vốn chỉ muốn trang trí bình thường, nhưng làm như vậy sẽ khiến người ta chú ý.
Phải biết rằng, nếu khách hàng khác gọi kẹo hồ lô, vậy thì thực sự chỉ có thể lấy xâu quả táo gai, nào có chuyện bày ra dĩa chứ.
Nếu bị bà chủ phát hiện cô quan tâm đến người đàn ông gọi món này như thế…
Hạ Trì không biết đến sau lưng Yến Kỳ Vũ từ lúc nào, cô ấy nhón chân nhìn quanh bả vai yến Kỳ Vũ, khi cô ấy nhìn thấy bữa ăn bất ngờ như thế này, nhất thời kinh hãi hô to.
“Tiểu Vũ Mao, sao cậu lại “nại nhân” (*) thế này!”
(*) “Nại nhân” là tiếng địa phương của người Thiên Tân, ý là làm cho người ta yêu thương, khiến người ta đau lòng.
Hạ Trì nói: “Sao tớ không nghĩ đến cách kiếm tiền tốt này?” Cô ấy cả kinh nói, “Cậu vẽ như thế này, ai còn nhìn ra xâu hồ lô bán ba đồng tiền như bề ngoài hả?”
Yến Kỳ Vũ thấy Hạ Trì hoàn toàn không nghĩ nhiều, không kìm được nhẹ nhõm thở dài một hơi, nhưng cô lại quên hỏi chính mình, tại sao lại cảm thấy “căng thẳng” đối với việc này.
Hạ Trì hỏi: “Xâu hồ lô bao nhiêu tiền đây?”
“Ách... Hình như là hai mươi tám.”
“Rất rẻ!” Hạ Trì nói, “Khi tính tiền nhớ tính dĩa này cho anh ấy là 58 đồng.”
Yến Kỳ Vũ dở khóc dở cười: “Nhưng tớ chỉ tiện tay vẽ ảnh chân dung bản Q thôi, sao đắt như thế này.”
Hạ Trì còn chưa phản đối lại, thì đã xoay người ngắt bốn chiếc lá trồng trên bệ cửa sổ, đặt vào đỉnh Kim Tự Tháp hồ lô. Caramel màu vàng bao lấy viên hồ lô màu đỏ rực, trên đỉnh còn có một chiếc lá xanh mềm mại, nhìn qua thật sự rất thú vị.
“Được rồi!” Hạ Trì đắc ý nói, “Nhanh đưa món “hồ lô phối với caremel bơ sữa đúng chuẩn” này cho khách đi!”
...
Khi Yến Kỳ Vũ bưng cà phê và đồ ngọt đi ra sau bếp, những ánh mắt của các vị khách khác lại tập trung lên người cô.
Nhưng cô vẫn cho rằng mọi người đang chú ý tới kẹo hồ lô có giá trị 58 đồng trong tay cô, hoàn toàn không nghĩ tới những vị khách khác đang nhìn cô.
Vu Quy Dã ngồi trên ghế sofa, nhìn cô gái mặt ửng hồng bước tới phía anh, anh yên tâm thoải mái chịu đựng ánh mắt cực kỳ hâm mộ của nhóm trạch nam.
“Vu... Cái kia, chủ nhân.” Yến Kỳ Vũ rất hổ thẹn nói ra hai chữ kia, “Đây là kẹo hồ lô của ngài gọi, còn có café của ngài.”
Vu Quy Dã chủ động dọn sách trên bàn, Yến Kỳ Vũ vội vàng đặt món trong tay lên bàn.
Món “hồ lô phối với caramel bơ sữa đúng chuẩn” được Yến Kỳ Vũ tỉ mỉ
Bánh rán trái cây mới ra lò, vỏ bánh rán vàng rực, dùng cà rốt ngâm dầu mù tạc cả đêm… Từng món ăn vặt châu Âu đều có hương vị của Thiên Tân, phối với một ly café thêm rau thơm, mùi vị đó chỉ có một chữ - ngon!
Trong tủ lạnh, hồ lô đường phèn làm vào buổi sáng được xếp thành một hàng nằm giữa dĩa, như là binh lính đang xếp hàng chờ kiểm duyệt.
Yến Kỳ Vũ nhìn trái nhìn phải, chọn một xâu hồ lô trái cây có viên tròn lớn nhất, lớp đường dày nhất, trong veo nhất.
Cô dùng que tăm kéo từng hồ lô đường phèn xuống, viên trái cây đỏ tròn vo rớt lăn lốc xuống dĩa, suýt chút nữa lăn ra khỏi mép dĩa, trong miệng cô kêu ôi chao, nhanh chóng dùng đũa tóm lấy.
Trét bơ sữa ở dưới đáy, mười viên hồ lô đường phèn trái cây xếp thành hình Kim Tự Tháp, hai ngón tay Yến Kỳ Vũ cầm tăm xỉa răng, thấm chút sốt chocolate, tỉ mỉ vẽ biểu cảm mặt mũi khoa trương trên viên hồ lô. Nhìn xuống, mười viên hồ lô này như mười đứa trẻ béo úp, đang ngủ say, cười to, hờn dỗi… Mỗi viên hồ lô đều có câu chuyện của riêng mình.
Trên dĩa đã thành nơi vẽ tranh tốt nhất, Yến Kỳ Vũ cắt một cái miệng nhỏ trên bao bắt bông kem, sốt chocolate tinh tế chậm rãi chảy xuống, giữa dĩa hợp thành dáng vẻ của Vu Quy Dã. Tuy chỉ gặp nhau rất ít lần, nhưng Yến Kỳ Vũ không cần cố gắng nhớ lại, dường như hình dáng của người đàn ông đã khắc sâu vào trong lòng cô, tự nhiên mà xuất hiện trong bút vẽ của cô.
Ngũ quan đẹp trai, cách ăn nói khéo léo, có gu thẩm mỹ về quần áo… Còn có, cười ôn nhu.
Khẽ run cái sàng, lớp đường trắng mịn rơi xuống như tuyết.
Giữa dĩa là tháp hồ lô caramel màu đỏ tươi và dưới đế là bơ sữa dày đặc, hình người vẽ bằng chocolate lẳng lặng nằm giữa lớp đường bao quanh.
Yến Kỳ Vũ hơi buồn rầu nhíu mày, phát hiện mình có chút “Chuyện bé xé ra to”. Cô vốn chỉ muốn trang trí bình thường, nhưng làm như vậy sẽ khiến người ta chú ý.
Phải biết rằng, nếu khách hàng khác gọi kẹo hồ lô, vậy thì thực sự chỉ có thể lấy xâu quả táo gai, nào có chuyện bày ra dĩa chứ.
Nếu bị bà chủ phát hiện cô quan tâm đến người đàn ông gọi món này như thế…
Hạ Trì không biết đến sau lưng Yến Kỳ Vũ từ lúc nào, cô ấy nhón chân nhìn quanh bả vai yến Kỳ Vũ, khi cô ấy nhìn thấy bữa ăn bất ngờ như thế này, nhất thời kinh hãi hô to.
“Tiểu Vũ Mao, sao cậu lại “nại nhân” (*) thế này!”
(*) “Nại nhân” là tiếng địa phương của người Thiên Tân, ý là làm cho người ta yêu thương, khiến người ta đau lòng.
Hạ Trì nói: “Sao tớ không nghĩ đến cách kiếm tiền tốt này?” Cô ấy cả kinh nói, “Cậu vẽ như thế này, ai còn nhìn ra xâu hồ lô bán ba đồng tiền như bề ngoài hả?”
Yến Kỳ Vũ thấy Hạ Trì hoàn toàn không nghĩ nhiều, không kìm được nhẹ nhõm thở dài một hơi, nhưng cô lại quên hỏi chính mình, tại sao lại cảm thấy “căng thẳng” đối với việc này.
Hạ Trì hỏi: “Xâu hồ lô bao nhiêu tiền đây?”
“Ách... Hình như là hai mươi tám.”
“Rất rẻ!” Hạ Trì nói, “Khi tính tiền nhớ tính dĩa này cho anh ấy là 58 đồng.”
Yến Kỳ Vũ dở khóc dở cười: “Nhưng tớ chỉ tiện tay vẽ ảnh chân dung bản Q thôi, sao đắt như thế này.”
Hạ Trì còn chưa phản đối lại, thì đã xoay người ngắt bốn chiếc lá trồng trên bệ cửa sổ, đặt vào đỉnh Kim Tự Tháp hồ lô. Caramel màu vàng bao lấy viên hồ lô màu đỏ rực, trên đỉnh còn có một chiếc lá xanh mềm mại, nhìn qua thật sự rất thú vị.
“Được rồi!” Hạ Trì đắc ý nói, “Nhanh đưa món “hồ lô phối với caremel bơ sữa đúng chuẩn” này cho khách đi!”
...
Khi Yến Kỳ Vũ bưng cà phê và đồ ngọt đi ra sau bếp, những ánh mắt của các vị khách khác lại tập trung lên người cô.
Nhưng cô vẫn cho rằng mọi người đang chú ý tới kẹo hồ lô có giá trị 58 đồng trong tay cô, hoàn toàn không nghĩ tới những vị khách khác đang nhìn cô.
Vu Quy Dã ngồi trên ghế sofa, nhìn cô gái mặt ửng hồng bước tới phía anh, anh yên tâm thoải mái chịu đựng ánh mắt cực kỳ hâm mộ của nhóm trạch nam.
“Vu... Cái kia, chủ nhân.” Yến Kỳ Vũ rất hổ thẹn nói ra hai chữ kia, “Đây là kẹo hồ lô của ngài gọi, còn có café của ngài.”
Vu Quy Dã chủ động dọn sách trên bàn, Yến Kỳ Vũ vội vàng đặt món trong tay lên bàn.
Món “hồ lô phối với caramel bơ sữa đúng chuẩn” được Yến Kỳ Vũ tỉ mỉ
|
/61
|

