Trong lúc Vu Quy Dã vì chuyện hợp tác mà cảm thấy đau đầu, thì bên kia Yến Kỳ Vũ và Long Long Long hợp tác rất tốt.
Khi vừa mới quen Long Long Long, vị tân binh truyện ngắn này nhìn qua rất nóng nảy, Yến Kỳ Vũ vẽ hơn mười con vịt vẫn chưa thể làm anh hài lòng. Nhưng khi thiết kế người đã định xong, bắt đầu chính thức vẽ truyện tranh, Long Long Long lập tức ủy quyền, không nói nhiều nữa.
Bây giờ thị trường truyện tranh trong nước đang thay đổi lớn, tranh màu đánh bại truyện tranh đen trắng và hoàn toàn chiếm giữ vị trí chủ đạo, truyện tranh cuộn bởi vì thích hợp đọc trên di động hơn so với truyện tranh giấy, dần dần trở thành xu thế.
Rất nhiều nhà truyện tranh Trung Quốc từ nhỏ đã lớn lên cùng với truyện tranh giấy trắng đen Nhật Bản. Nhưng cuối cùng, thị trường trong nước lại rẽ sang con đường khác, đây là kết quả của sự chọn lọc độc giả, phát triển internet và nền tảng truyện tranh. Có một số nhà truyện tranh vẫn giữ ý định ban đầu, kiên trì vẽ truyện tranh trắng đen, cũng có một số nhà truyện tranh thuận theo trào lưu, chuyển sang vẽ truyện tranh màu.
Yến Kỳ Vũ không biết là hai trường phái này có phân biệt trên dưới gì, mặc kệ là hình thức truyện tranh gì, chỉ cần có thể nêu lên được nội dung câu chuyện, thì đó là một bộ truyện tranh tốt.
Phong cách câu chuyện của StarDuck mới mẻ mềm mại, là một bộ tiểu thuyết đồng thoại, mà truyện tranh cuộn thích hợp với câu chuyện có tiết tấu nhanh, cho nên Yến Kỳ Vũ quyết định vẽ nó thành truyện tranh giấy, nhưng mà truyện trắng đen hay là truyện màu thì cô vẫn đang băn khoăn.
Đừng nhìn một cái là trắng đen, một cái mà màu sắc rực rỡ, nhưng thật ra hao phí thời gian gần như giống nhau. Truyện trắng đen có thể làm nổi bật bầu không khí rất tốt, mà truyện màu càng chói mắt hấp dẫn ánh mắt.
Bộ Na Na cho cô một sáng kiến.
Chuối tiêu điện hạ: @Tiểu Vũ Mao, chị đề nghị vẽ thành truyện tranh trắng đen, nhưng riêng nữ chính vịt thì lên màu.
Chuối tiêu điện hạ: Nữ chính vịt là hình ảnh truyền cảm hứng, rất tươi sáng, mà màu sắc nhân vật chính khác vẫn bình thường u tối, loại tương phản rõ ràng đó có thể dùng cách này để biểu hiện ra ngoài.
Tiểu Vũ Mao: ... A! Em hiểu rồi!
Long Long Long điên cuồng gửi đống biểu cảm “còn có loại công việc này” trong nhóm.
Thật ra tuy công việc này hiếm thấy, nhưng không xem như là vô cùng hiếm thấy. Bộ Na Na nói đúng, truyện trắng đen và truyện màu tương phản rất lớn, nhưng lớn nhất, chính là làm người ta ấn tượng càng khắc sâu hơn. Yến Kỳ Vũ từng xem một bộ truyện tranh Nhật Bản trên internet, chủ thể của truyện tranh cũng là trắng đen, nhưng mà nhân vật chính có một đôi mắt màu lam mê hoặc, đẹp đến kinh động lòng người, làm người ta thấy xong thì khó mà quên.
Truyện tranh internet khác với truyện tranh giấy, phương tiện internet truyền đạt giúp tác giả có không gian thử nghiệm rộng hơn, rất nhiều hành động xem qua giống như “đại nghịch bất đạo” đều có không gian thử nghiệm, ví dụ như đề tài khủng bố thần quái Hàn Quốc, bây giờ đã có “sắc thái truyện tranh” rồi.
Yến Kỳ Vũ vẫn chưa vẽ loại truyện tranh nửa màu này, lần này đối với cô là sự khiêu chiến không nhỏ.
Khác với nhà truyện tranh đều có trợ lý giúp đỡ, Yến Kỳ Vũ lại chỉ có một mình, một cây bút, và một phần quyết tâm thôi.
Sau nửa tháng, Yến Kỳ Vũ nhốt mình ở trong phòng, mỗi ngày vừa mở mắt liền vùi đầu trước máy tính vẽ tranh, liên tục vẽ đến đêm khuya mới đi ngủ, ngày hôm sau lại đón nắng sớm tiếp tục sáng tác, mỗi ngày thời gian làm việc vượt quá 16 tiếng.
Cô muốn chứng minh năng lực của mình, cũng hi vọng thông qua bút vẽ của mình, truyền đạt câu chuyện này cho nhiều người biết đến.
Thật ra vẽ truyện tranh là một chuyện rất cô đơn, đặc biệt là mấy bước xóa viền, screentone, vẽ bối cảnh vô cùng máy móc buồn tẻ, nhưng hết sức công phu, rất nhiều nhà truyện tranh dần dần dưỡng thành năng lực nhất tâm nhị dụng (*), rất nhiều người vừa nghe gì đó vừa vẽ tranh.
(*) Một lúc làm được nhiều việc.
Mới bắt đầu là âm nhạc, sau này biến thành tấu nói, dần dần phát triển thành kịch truyền thanh, hay truyện đọc tiểu thuyết…
Mà trong khoảng thời gian gần nhất này, Yến Kỳ Vũ luôn nghe sách đọc của Quân Tử Quy Dã trên đài phát thanh.
Khi Yến Kỳ Vũ còn học trung học thì chính là fan của Quân Tử Quy Dã. Khi đó tiền tiêu vặt của cô trừ mua vật liệu vẽ tranh ra, chính là dùng để mua tiểu thuyết, khi bạn cùng lớp cố gắng thi tốt nghiệp cấp 3, cô lại lặng lẽ giấu sách phía sau sách tham khảo, lén đọc từng bộ từng bộ tác phẩm luôn thay đổi đề tài.
Đợi đến khi Yến Kỳ Vũ chính thức bước vào giới truyện tranh, tiểu thuyết của Quân Tử Quy Dã đã có bản đọc, trở thành bạn đồng hành tốt nhất để Yến Kỳ Vũ chống đỡ với cô đơn.
Có thể Quân Tử Quy Dã thật sự rất thần bí, ra mắt mười mấy năm, đến bây giờ cũng không có tổ chức một cuộc họp ký bán, fan nhỏ bé như Yến Kỳ Vũ chỉ có thể thông qua lối hành văn của anh mà tưởng tượng ra dáng vẻ của anh.
Ra mắt thời gian lâu, bút danh có hơi thở khoáng đạt, chắc chắn bản thân tác giả nhất định là một người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi cường tráng có dáng người cao lớn?
Đề tài thay đổi nhiều như vậy, chắc chắn bản thân tác giả đã từng xem qua rất nhiều sách, cho nên tuyệt đối phải là người đeo mắt kính có độ cận thị cao.
Người đàn ông làm văn học rất chú trọng dưỡng sinh, nói không chừng anh đi đến đâu cũng cầm theo một bình giữ nhiệt, bên trong là táo đỏ ngâm cẩu kỷ.
Yến Kỳ Vũ nghĩ đi nghĩ lại liền không tập trung được, cô thuận tay vẽ bản đồ layer trên software, tay phải không khống chế được mình bắt đầu chuyển động.
... Chờ đến khi có tinh thần lại, một người đàn ông bản Q đang đứng ngay giữa màn hình.
Chỉ thấy đỉnh đầu của anh trọc lóc, khung mắt kính màu đen che đi con mắt nhỏ, bụng tròn vo như Tướng quân được thắt
Khi vừa mới quen Long Long Long, vị tân binh truyện ngắn này nhìn qua rất nóng nảy, Yến Kỳ Vũ vẽ hơn mười con vịt vẫn chưa thể làm anh hài lòng. Nhưng khi thiết kế người đã định xong, bắt đầu chính thức vẽ truyện tranh, Long Long Long lập tức ủy quyền, không nói nhiều nữa.
Bây giờ thị trường truyện tranh trong nước đang thay đổi lớn, tranh màu đánh bại truyện tranh đen trắng và hoàn toàn chiếm giữ vị trí chủ đạo, truyện tranh cuộn bởi vì thích hợp đọc trên di động hơn so với truyện tranh giấy, dần dần trở thành xu thế.
Rất nhiều nhà truyện tranh Trung Quốc từ nhỏ đã lớn lên cùng với truyện tranh giấy trắng đen Nhật Bản. Nhưng cuối cùng, thị trường trong nước lại rẽ sang con đường khác, đây là kết quả của sự chọn lọc độc giả, phát triển internet và nền tảng truyện tranh. Có một số nhà truyện tranh vẫn giữ ý định ban đầu, kiên trì vẽ truyện tranh trắng đen, cũng có một số nhà truyện tranh thuận theo trào lưu, chuyển sang vẽ truyện tranh màu.
Yến Kỳ Vũ không biết là hai trường phái này có phân biệt trên dưới gì, mặc kệ là hình thức truyện tranh gì, chỉ cần có thể nêu lên được nội dung câu chuyện, thì đó là một bộ truyện tranh tốt.
Phong cách câu chuyện của StarDuck mới mẻ mềm mại, là một bộ tiểu thuyết đồng thoại, mà truyện tranh cuộn thích hợp với câu chuyện có tiết tấu nhanh, cho nên Yến Kỳ Vũ quyết định vẽ nó thành truyện tranh giấy, nhưng mà truyện trắng đen hay là truyện màu thì cô vẫn đang băn khoăn.
Đừng nhìn một cái là trắng đen, một cái mà màu sắc rực rỡ, nhưng thật ra hao phí thời gian gần như giống nhau. Truyện trắng đen có thể làm nổi bật bầu không khí rất tốt, mà truyện màu càng chói mắt hấp dẫn ánh mắt.
Bộ Na Na cho cô một sáng kiến.
Chuối tiêu điện hạ: @Tiểu Vũ Mao, chị đề nghị vẽ thành truyện tranh trắng đen, nhưng riêng nữ chính vịt thì lên màu.
Chuối tiêu điện hạ: Nữ chính vịt là hình ảnh truyền cảm hứng, rất tươi sáng, mà màu sắc nhân vật chính khác vẫn bình thường u tối, loại tương phản rõ ràng đó có thể dùng cách này để biểu hiện ra ngoài.
Tiểu Vũ Mao: ... A! Em hiểu rồi!
Long Long Long điên cuồng gửi đống biểu cảm “còn có loại công việc này” trong nhóm.
Thật ra tuy công việc này hiếm thấy, nhưng không xem như là vô cùng hiếm thấy. Bộ Na Na nói đúng, truyện trắng đen và truyện màu tương phản rất lớn, nhưng lớn nhất, chính là làm người ta ấn tượng càng khắc sâu hơn. Yến Kỳ Vũ từng xem một bộ truyện tranh Nhật Bản trên internet, chủ thể của truyện tranh cũng là trắng đen, nhưng mà nhân vật chính có một đôi mắt màu lam mê hoặc, đẹp đến kinh động lòng người, làm người ta thấy xong thì khó mà quên.
Truyện tranh internet khác với truyện tranh giấy, phương tiện internet truyền đạt giúp tác giả có không gian thử nghiệm rộng hơn, rất nhiều hành động xem qua giống như “đại nghịch bất đạo” đều có không gian thử nghiệm, ví dụ như đề tài khủng bố thần quái Hàn Quốc, bây giờ đã có “sắc thái truyện tranh” rồi.
Yến Kỳ Vũ vẫn chưa vẽ loại truyện tranh nửa màu này, lần này đối với cô là sự khiêu chiến không nhỏ.
Khác với nhà truyện tranh đều có trợ lý giúp đỡ, Yến Kỳ Vũ lại chỉ có một mình, một cây bút, và một phần quyết tâm thôi.
Sau nửa tháng, Yến Kỳ Vũ nhốt mình ở trong phòng, mỗi ngày vừa mở mắt liền vùi đầu trước máy tính vẽ tranh, liên tục vẽ đến đêm khuya mới đi ngủ, ngày hôm sau lại đón nắng sớm tiếp tục sáng tác, mỗi ngày thời gian làm việc vượt quá 16 tiếng.
Cô muốn chứng minh năng lực của mình, cũng hi vọng thông qua bút vẽ của mình, truyền đạt câu chuyện này cho nhiều người biết đến.
Thật ra vẽ truyện tranh là một chuyện rất cô đơn, đặc biệt là mấy bước xóa viền, screentone, vẽ bối cảnh vô cùng máy móc buồn tẻ, nhưng hết sức công phu, rất nhiều nhà truyện tranh dần dần dưỡng thành năng lực nhất tâm nhị dụng (*), rất nhiều người vừa nghe gì đó vừa vẽ tranh.
(*) Một lúc làm được nhiều việc.
Mới bắt đầu là âm nhạc, sau này biến thành tấu nói, dần dần phát triển thành kịch truyền thanh, hay truyện đọc tiểu thuyết…
Mà trong khoảng thời gian gần nhất này, Yến Kỳ Vũ luôn nghe sách đọc của Quân Tử Quy Dã trên đài phát thanh.
Khi Yến Kỳ Vũ còn học trung học thì chính là fan của Quân Tử Quy Dã. Khi đó tiền tiêu vặt của cô trừ mua vật liệu vẽ tranh ra, chính là dùng để mua tiểu thuyết, khi bạn cùng lớp cố gắng thi tốt nghiệp cấp 3, cô lại lặng lẽ giấu sách phía sau sách tham khảo, lén đọc từng bộ từng bộ tác phẩm luôn thay đổi đề tài.
Đợi đến khi Yến Kỳ Vũ chính thức bước vào giới truyện tranh, tiểu thuyết của Quân Tử Quy Dã đã có bản đọc, trở thành bạn đồng hành tốt nhất để Yến Kỳ Vũ chống đỡ với cô đơn.
Có thể Quân Tử Quy Dã thật sự rất thần bí, ra mắt mười mấy năm, đến bây giờ cũng không có tổ chức một cuộc họp ký bán, fan nhỏ bé như Yến Kỳ Vũ chỉ có thể thông qua lối hành văn của anh mà tưởng tượng ra dáng vẻ của anh.
Ra mắt thời gian lâu, bút danh có hơi thở khoáng đạt, chắc chắn bản thân tác giả nhất định là một người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi cường tráng có dáng người cao lớn?
Đề tài thay đổi nhiều như vậy, chắc chắn bản thân tác giả đã từng xem qua rất nhiều sách, cho nên tuyệt đối phải là người đeo mắt kính có độ cận thị cao.
Người đàn ông làm văn học rất chú trọng dưỡng sinh, nói không chừng anh đi đến đâu cũng cầm theo một bình giữ nhiệt, bên trong là táo đỏ ngâm cẩu kỷ.
Yến Kỳ Vũ nghĩ đi nghĩ lại liền không tập trung được, cô thuận tay vẽ bản đồ layer trên software, tay phải không khống chế được mình bắt đầu chuyển động.
... Chờ đến khi có tinh thần lại, một người đàn ông bản Q đang đứng ngay giữa màn hình.
Chỉ thấy đỉnh đầu của anh trọc lóc, khung mắt kính màu đen che đi con mắt nhỏ, bụng tròn vo như Tướng quân được thắt
|
/61
|

