Người lao vào là những người thường ngày mang đồ đến tặng cho tôi, không biết là ai truyền tin tức, bộ dáng họ đều trông rất vội vàng, có người còn khiêng đòn gánh trên vai, không đợi tôi mở miệng liền bao vây đám chưởng quầy quán chủ và gã thân hào trước mặt, tiếng tranh luận dâng lên khắp nơi.
“Mấy người muốn làm gì?”
“Cái gì mà phá quy củ, không phải là mấy người sợ tiểu Nguyệt cô nương đoạt mối làm ăn à?”
“Người của y quán mấy người đều thích làm cao, bọn ta đến xem bệnh thì đều bị đuổi ra, chẳng lẽ lại không cho người khác xem cho bọn ta sao?”
“Có chẩn ra bệnh rồi thì cũng chẳng thể mua được thuốc, dược liệu trong đơn thuốc đều đắt như thế, ai mua cho nổi? Không phải là muốn bọn ta nằm nhà chờ chết sao?”
“Đi ra ngoài đi ra ngoài, nhiều người như vậy lại đến đây bắt nạt một tiểu cô nương, mấy người không biết xấu hổ sao?”
“…”
“…”
Cho đến lúc giọng nói của tôi có thể miễn cưỡng cất lên, đám người trước mặt đã bị đuổi ra ngoài.
Sau đó bọn họ quay lại an ủi tôi, bảo tôi đừng sợ.
Đòn gánh giỏ hàng thức ăn đều bị bỏ xuống, một bà lão lớn tuổi giữ chặt tay tôi: “Đứa bé đáng thương, bị dọa sợ đến mức không thể nói được, mau đi lấy cho con bé chén nước.”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Con không sao, thật sự không sao cả.”
Nếu bọn họ mà được gặp thái sư phụ của tôi, sẽ không hiểu lầm phản ứng của tôi.
Nếu ngươi cũng lớn lên bên cạnh một trưởng bối thích ăn vạ động cái là lăn qua lăn lại trên cỏ như vậy, nhất định sẽ dưỡng thành thói quen dù có núi băng ở phía trước thì mặt cũng sẽ không đổi sắc, huống chi tôi cho rằng những người đã đến đây hôm nay cũng không có chỗ nào đáng giá khiến tôi sợ hãi.
Đó là thời điểm mà tôi vẫn còn tràn ngập tự tin vào bản thân, cho rằng vào bất kỳ tình huống nào, tôi vẫn có thể tự bảo vệ mình.
Lần đầu tiên đám chưởng quầy quán chủ và gã hương thân kia đến đây lại rước lấy kết quả thất bại thảm hại như vậy, tự nhiên là không cam lòng, mấy ngày sau, người của huyện nha đến đây, nói tôi mở quán hành y lại không đến huyện nha xin phép, ra lệnh cho tôi lập tức đóng cửa, đi theo bọn họ.
Tôi ngẫm một lát, nói họ cho mình chút thời gian, để tôi xem xong bức thư đã.
Hôm nay trùng hợp là ngày Ưng Nhi đến, đây là lần đầu tiên tôi nhận được thư của sư phụ ở Diêm thành, đang lúc trong lòng mừng rỡ không thôi, lại bị bọn họ quấy nhiễu như vậy, cho nên rất tức giận.
Mấy người quan sai mặc đồ đen kia liền hùng hùng hổ hổ đến lôi tôi: “Huyện thái gia muốn gặp ngươi ngươi còn dám khước từ? Có cái gì thì đến quỳ gối trên công đường rồi nói sau.”
Ngoài cửa có rất nhiều người vây quanh, có người định lên cản, đám quan sai liền bày ra thái độ hung dữ: “Ai dám cản trở quan sai làm việc? Đưa lên huyện nha luôn, theo luật thì lĩnh hai mươi đại bản!”
Tôi sợ có người vì tôi mà bị bắt, lập tức nói: “Tôi đi với mấy người là được.” Lại an ủi những người kia: “Không có việc gì, cháu chỉ lên huyện nha làm giấy xin phép, sẽ trở về nhanh thôi.”
Vừa vào huyện nha, tôi liền biết đây là một bữa tiệc Hồng Môn.
Trên công đường đã có một đám người đứng đó, đó là những chưởng quầy quán chủ và gã hương thân đã đến cửa hàng hôm trước, huyện thái gia ngồi sau bàn xử án, câu nói đầu tiên của gã sư gia ngồi bên cạnh khi thấy tôi đi vào là:
“Làm càn, nhìn thấy huyện thái gia còn không chịu quỳ xuống!”
Tôi cau mày, không quá hiểu ý tứ của bọn họ.
Có người tiếng lên ấn tôi xuống, tôi lại nhíu mày, rốt cuộc nhịn không được nữa.
Khi tay người kia vừa đụng vào y phục tôi liền bắt đầu cười ha hả, tay ôm bụng ngã lăn ra đất.
Những người khác ở trên công đường đều sợ đến ngây người, có kẻ xông lên lôi hắn dậy, hắn vừa cười vừa chảy nước mắt, còn dùng ng�
“Mấy người muốn làm gì?”
“Cái gì mà phá quy củ, không phải là mấy người sợ tiểu Nguyệt cô nương đoạt mối làm ăn à?”
“Người của y quán mấy người đều thích làm cao, bọn ta đến xem bệnh thì đều bị đuổi ra, chẳng lẽ lại không cho người khác xem cho bọn ta sao?”
“Có chẩn ra bệnh rồi thì cũng chẳng thể mua được thuốc, dược liệu trong đơn thuốc đều đắt như thế, ai mua cho nổi? Không phải là muốn bọn ta nằm nhà chờ chết sao?”
“Đi ra ngoài đi ra ngoài, nhiều người như vậy lại đến đây bắt nạt một tiểu cô nương, mấy người không biết xấu hổ sao?”
“…”
“…”
Cho đến lúc giọng nói của tôi có thể miễn cưỡng cất lên, đám người trước mặt đã bị đuổi ra ngoài.
Sau đó bọn họ quay lại an ủi tôi, bảo tôi đừng sợ.
Đòn gánh giỏ hàng thức ăn đều bị bỏ xuống, một bà lão lớn tuổi giữ chặt tay tôi: “Đứa bé đáng thương, bị dọa sợ đến mức không thể nói được, mau đi lấy cho con bé chén nước.”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Con không sao, thật sự không sao cả.”
Nếu bọn họ mà được gặp thái sư phụ của tôi, sẽ không hiểu lầm phản ứng của tôi.
Nếu ngươi cũng lớn lên bên cạnh một trưởng bối thích ăn vạ động cái là lăn qua lăn lại trên cỏ như vậy, nhất định sẽ dưỡng thành thói quen dù có núi băng ở phía trước thì mặt cũng sẽ không đổi sắc, huống chi tôi cho rằng những người đã đến đây hôm nay cũng không có chỗ nào đáng giá khiến tôi sợ hãi.
Đó là thời điểm mà tôi vẫn còn tràn ngập tự tin vào bản thân, cho rằng vào bất kỳ tình huống nào, tôi vẫn có thể tự bảo vệ mình.
Lần đầu tiên đám chưởng quầy quán chủ và gã hương thân kia đến đây lại rước lấy kết quả thất bại thảm hại như vậy, tự nhiên là không cam lòng, mấy ngày sau, người của huyện nha đến đây, nói tôi mở quán hành y lại không đến huyện nha xin phép, ra lệnh cho tôi lập tức đóng cửa, đi theo bọn họ.
Tôi ngẫm một lát, nói họ cho mình chút thời gian, để tôi xem xong bức thư đã.
Hôm nay trùng hợp là ngày Ưng Nhi đến, đây là lần đầu tiên tôi nhận được thư của sư phụ ở Diêm thành, đang lúc trong lòng mừng rỡ không thôi, lại bị bọn họ quấy nhiễu như vậy, cho nên rất tức giận.
Mấy người quan sai mặc đồ đen kia liền hùng hùng hổ hổ đến lôi tôi: “Huyện thái gia muốn gặp ngươi ngươi còn dám khước từ? Có cái gì thì đến quỳ gối trên công đường rồi nói sau.”
Ngoài cửa có rất nhiều người vây quanh, có người định lên cản, đám quan sai liền bày ra thái độ hung dữ: “Ai dám cản trở quan sai làm việc? Đưa lên huyện nha luôn, theo luật thì lĩnh hai mươi đại bản!”
Tôi sợ có người vì tôi mà bị bắt, lập tức nói: “Tôi đi với mấy người là được.” Lại an ủi những người kia: “Không có việc gì, cháu chỉ lên huyện nha làm giấy xin phép, sẽ trở về nhanh thôi.”
Vừa vào huyện nha, tôi liền biết đây là một bữa tiệc Hồng Môn.
Trên công đường đã có một đám người đứng đó, đó là những chưởng quầy quán chủ và gã hương thân đã đến cửa hàng hôm trước, huyện thái gia ngồi sau bàn xử án, câu nói đầu tiên của gã sư gia ngồi bên cạnh khi thấy tôi đi vào là:
“Làm càn, nhìn thấy huyện thái gia còn không chịu quỳ xuống!”
Tôi cau mày, không quá hiểu ý tứ của bọn họ.
Có người tiếng lên ấn tôi xuống, tôi lại nhíu mày, rốt cuộc nhịn không được nữa.
Khi tay người kia vừa đụng vào y phục tôi liền bắt đầu cười ha hả, tay ôm bụng ngã lăn ra đất.
Những người khác ở trên công đường đều sợ đến ngây người, có kẻ xông lên lôi hắn dậy, hắn vừa cười vừa chảy nước mắt, còn dùng ng�
