Bởi vì mọi hiểu lầm và khúc mắc đều đã được gỡ bỏ nên Mộc Yên cũng ngủ rất an ổn trong ngực Dung Lạc.
Trong giấc mơ là vào mùa hè, cô và vị thiếu niên kia ngồi dưới bóng cây xanh, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu vào sườn mặt tinh tế của anh, cô kéo cánh tay anh, buộc anh mở bàn tay ra, bỏ sợi dây đậu đỏ vào lòng bàn tay anh, đậu đỏ nằm trong bàng tay trắng nõn như ngọc tỏa sáng giống như một viên bảo thạch màu đỏ. Ánh mặt trời phảng phất, ánh mắt mơ hồ, đột nhiên không thấy bóng dáng cậu thiếu niên đó đâu nữa, gió thổi khiến lá cây lay động xào xạt, giống như tất cả đều không hề tồn tại. Cảm giác sợ hãi sẽ mất anh dâng lên, Mộc Yên không nhịn được nữa toát mồ hôi lạnh. Mà khi cô sắp tuyệt vọng thì có người cầm tay cô, nhiệt độ ấm áp trên cơ thể người nọ khiến Mộc Yên cố gắng mở to hai mắt ra để nhìn cho rõ, mềm nhẹ hôn vào lòng bàn tay của cô, vẫn là sợi dây đậu đỏ đó cuối cùng cũng về lại tay cô. Rốt cục, ánh mắt cũng dần dần rõ hơn, khuôn mặt tinh tế như ngọc lạnh được mài dũa, nhưng anh không còn là cậu thiếu niên lúc trước nữa. Người nắm tay cô là —— Dung Lạc! Anh đứng dưới ánh mặt trời nhìn cô, cười rất dịu dàng. Lạc Lạc. Trải qua cảm giác mất mát, sợ hãi cô tiến lên ôm chặt lấy anh. Lạc Lạc. Cô bất an nhẹ gọi tên anh.
Lạc Lạc.
Lạc Lạc.
...
Lạc Lạc.
Anh ở đây. Nhìn thấy người đang ngủ bất an giãy dụa, Dung Lạc vội vàng lên tiếng trả lời, khuyên giải an ủi cô. Vỗ nhẹ sau lưng cô từng chút một.
Lạc Lạc. Giật mình một cái, cô tỉnh lại từ giấc mơ, tuy rằng ánh nắng ngoài cửa sổ có chút chói mắt nhưng cô vẫn cố gắng mở to hai mắt ra để nhìn rõ người trước mắt.
Dung Lạc vươn tay giúp cô che khuất ánh nắng chói chang, cười khẽ, Tỉnh rồi sao?
Cô kéo cánh tay anh theo bản năng, ánh mắt kinh ngạc, giống như vẫn còn bị vây hãm trong giấc mơ vừa rồi, sợ anh đột nhiên lại biến mất không thấy đâu. Nhìn thấy động tác trẻ con của cô làm cho anh có chút đau lòng.
Ngoan, rời giường rửa mặt đi. Lúc này Mộc Yên mới phản ứng lại, cô buông tay Dung Lạc ra, trên mặt có chút xấu hổ.
Đứng dậy xuống giường, mở vòi nước trong phòng tắm ra, hất nước vào mặt, cô cố gắng muốn khiến chính mình tỉnh táo một chút. Một giấc mơ nửa thật nửa giả, cảm giác cứ quanh quẩn trong đầu, một cuộc sống tươi mát có thể giúp cô phân biệt đâu là mơ đâu là thật.
Kinh ngạc nhìn gương mặt mình, cảm giác có chỗ nào đó không đúng. Sự lạnh lùng, cứng rắn và lớp ngụy trang đã biến mất sau một đêm, thật ra Mộc Yên cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi. Có phải là vì cô quá ỷ lại vào anh hay không? Nếu có thể, cô vẫn muốn ỷ lại vào anh như vậy sao. Đột nhiên Mộc Yên có chút thẫn thờ, làm sao bây giờ, cô cảm thấy càng lúc cô càng không giống chính mình, ở trước mặt Dung Lạc cô mãi mĩa không kiên cường nổi.
Triết học từng nói, khi cảm xúc của bạn đổi từ thích sang yêu một người thì bạn sẽ bắt đầu lo được lo mất.
Mộc Yên chưa từng có cảm xúc này, lúc cảm xúc của cô biến từ thích thành yêu Dung Lạc thì cô có chút mờ mịt. Cô không
Trong giấc mơ là vào mùa hè, cô và vị thiếu niên kia ngồi dưới bóng cây xanh, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu vào sườn mặt tinh tế của anh, cô kéo cánh tay anh, buộc anh mở bàn tay ra, bỏ sợi dây đậu đỏ vào lòng bàn tay anh, đậu đỏ nằm trong bàng tay trắng nõn như ngọc tỏa sáng giống như một viên bảo thạch màu đỏ. Ánh mặt trời phảng phất, ánh mắt mơ hồ, đột nhiên không thấy bóng dáng cậu thiếu niên đó đâu nữa, gió thổi khiến lá cây lay động xào xạt, giống như tất cả đều không hề tồn tại. Cảm giác sợ hãi sẽ mất anh dâng lên, Mộc Yên không nhịn được nữa toát mồ hôi lạnh. Mà khi cô sắp tuyệt vọng thì có người cầm tay cô, nhiệt độ ấm áp trên cơ thể người nọ khiến Mộc Yên cố gắng mở to hai mắt ra để nhìn cho rõ, mềm nhẹ hôn vào lòng bàn tay của cô, vẫn là sợi dây đậu đỏ đó cuối cùng cũng về lại tay cô. Rốt cục, ánh mắt cũng dần dần rõ hơn, khuôn mặt tinh tế như ngọc lạnh được mài dũa, nhưng anh không còn là cậu thiếu niên lúc trước nữa. Người nắm tay cô là —— Dung Lạc! Anh đứng dưới ánh mặt trời nhìn cô, cười rất dịu dàng. Lạc Lạc. Trải qua cảm giác mất mát, sợ hãi cô tiến lên ôm chặt lấy anh. Lạc Lạc. Cô bất an nhẹ gọi tên anh.
Lạc Lạc.
Lạc Lạc.
...
Lạc Lạc.
Anh ở đây. Nhìn thấy người đang ngủ bất an giãy dụa, Dung Lạc vội vàng lên tiếng trả lời, khuyên giải an ủi cô. Vỗ nhẹ sau lưng cô từng chút một.
Lạc Lạc. Giật mình một cái, cô tỉnh lại từ giấc mơ, tuy rằng ánh nắng ngoài cửa sổ có chút chói mắt nhưng cô vẫn cố gắng mở to hai mắt ra để nhìn rõ người trước mắt.
Dung Lạc vươn tay giúp cô che khuất ánh nắng chói chang, cười khẽ, Tỉnh rồi sao?
Cô kéo cánh tay anh theo bản năng, ánh mắt kinh ngạc, giống như vẫn còn bị vây hãm trong giấc mơ vừa rồi, sợ anh đột nhiên lại biến mất không thấy đâu. Nhìn thấy động tác trẻ con của cô làm cho anh có chút đau lòng.
Ngoan, rời giường rửa mặt đi. Lúc này Mộc Yên mới phản ứng lại, cô buông tay Dung Lạc ra, trên mặt có chút xấu hổ.
Đứng dậy xuống giường, mở vòi nước trong phòng tắm ra, hất nước vào mặt, cô cố gắng muốn khiến chính mình tỉnh táo một chút. Một giấc mơ nửa thật nửa giả, cảm giác cứ quanh quẩn trong đầu, một cuộc sống tươi mát có thể giúp cô phân biệt đâu là mơ đâu là thật.
Kinh ngạc nhìn gương mặt mình, cảm giác có chỗ nào đó không đúng. Sự lạnh lùng, cứng rắn và lớp ngụy trang đã biến mất sau một đêm, thật ra Mộc Yên cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi. Có phải là vì cô quá ỷ lại vào anh hay không? Nếu có thể, cô vẫn muốn ỷ lại vào anh như vậy sao. Đột nhiên Mộc Yên có chút thẫn thờ, làm sao bây giờ, cô cảm thấy càng lúc cô càng không giống chính mình, ở trước mặt Dung Lạc cô mãi mĩa không kiên cường nổi.
Triết học từng nói, khi cảm xúc của bạn đổi từ thích sang yêu một người thì bạn sẽ bắt đầu lo được lo mất.
Mộc Yên chưa từng có cảm xúc này, lúc cảm xúc của cô biến từ thích thành yêu Dung Lạc thì cô có chút mờ mịt. Cô không
|
/144
|

