Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 86 - Chương 86

/144


Màn đêm buông xuống, Dung Lạc ôm Mộc Yên nằm ở trên giường chợp mắt một chút, thật ra anh không hề ngủ mà chống tay nằm bên cạnh nhìn cô im lặng ngủ. Cho dù Tiểu Yên anh luôn ở bên cạnh anh nhưng có đôi khi Dung Lạc vẫn cảm thấy khi tỉnh lại cô liền biến mất như một giấc mơ, cô rất thần bí, tuy rằng anh biết rất nhiều chuyện cô từng trải qua nhưng có vài thông tin dù đều tra thế nào cũng không ra Nghĩ đến chuyện này, Dung Lạc lại thấy mất mát một cách khó hiểu, Cô không nói, anh sẽ không hỏi Vì anh tuyệt đối tin tưởng cô, nhưng càng ở gần cô anh sẽ càng tham lam, anh muốn biết mọi thứ thuộc về cô.

Khi nào thì anh mới biết được trọn vẹn con người em đây? Ngón tay thon dài vén sợi tóc trên trán của cô, giọng than thở trầm thấp vang lên giữa không gian yên tĩnh nhưng không ai trả lời.

Thiếu gia, cơm tối đã chuẩn bị xong, có thể đến nhà ăn để dùng cơm rồi. Đang suy nghĩ thì bị giọng A Cửu ngoài cửa ngắt ngang.

Biết rồi. Anh đứng dậy đáp lại A Cửu đồng thời người trên giường cũng chậm rãi tỉnh lại.

Ngồi dậy, mắt Mộc Yên đầy nước nhìn Dung Lạc, trên mặt còn có vẻ ngái ngủ. Tôi ngủ bao lâu rồi? Lúc cô hỏi anh thì lại nhắm hai mắt lại, cảm giác Dung Lạc ôm cô vào lòng, lông mi dài nhẹ nhàng run lên, lập tức mở mắt ra, ánh mắt sáng quắc quả thực đẹp đến mức khiến cho người ta kinh ngạc. Bởi vì đã quen chấp hành nhiệm vụ nên chỉ cần mở mắt ra là đầu óc Mộc Yên liền tỉnh táo lại trong nháy mắt, tâm trạng lại quay về trạng thái tốt nhất, bởi vậy, sau khi cô tỉnh dậy thì như bông hoa nở rộ. Cực kỳ xinh đẹp mê người. Thấy vậy, Dung Lạc cảm giác lòng mình xúc động, không trả lời câu hỏi của cô mà cúi hẳn người xuống hôn lên mắt của cô, nụ hôn ấm áp rơi xuống, anh ôm cô ngã xuống giường một lần nữa, đè cô ở dưới thân, da thịt tiếp xúc với nhau, hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn, anh nhìn đôi mắt mê người của cô, mang theo cảm xúc si mê. Nụ hôn càng lúc càng sâu, ban đầu thì nhẹ nhàng, giờ lại biến thành gắn bó triền miên, trong cơn mê loạn, cô chủ động vươn tay ôm cổ anh, thậm chí thử chủ động hôn anh. Hai gò má Mộc Yên hồng như hoa anh đào, máu khắp người sôi trào đến mức nóng rực.

Sau một lúc lâu, Dung Lạc buông cô ra, đôi mắt trở nên u ám, Nên đi ăn cơm thôi. Trong không khí mờ ám, giọng nói của anh có chút khàn khàn.

Được. Người nằm ở dưới người anh chớp mắt mấy cái, đôi mắt sáng như sao, trong mắt đều là ý cười.

Giúp cô sửa sang lại đầu tóc rối loạn, hai người kì kèo mè nheo, nửa tiếng sau mới đến nhà ăn.

Mộc Yên vốn tưởng rằng bọn họ đến trễ nhất nhưng lại thấy hai vị trí đối diện cô và Dung Lạc vẫn còn trống, trong lúc nhất thời cảm thấy có chút kỳ quái. Dung Ngữ là người thích ăn, mỗi lần ăn cơm cô luôn là người đến trước tiên, nhưng hôm nay cô lại không ở đây, Dung Trạch cũng chưa đến.

Hai người bọn họ đâu? Mộc Yên hỏi A Cửu đang xếp bát ra.

Đã cho người đi tìm bọn họ được một lúc rồi, không biết sao lại vẫn chưa tới... A Cửu còn chưa nói xong thì thoáng nhìn thấy hai bóng người ở cửa, Thiếu phu nhân, bọn họ đã đến rồi.

A Cửu dọn đồ ăn lên bàn xong thì lui xuống, Mộc Yên ngẩng đầu thì thấy Dung Ngữ và Dung Trạch một trước một sau đi đến, nhưng không biết vì sao mà cả hai đều ăn ý cúi đầu.

Đến khi Dung Ngữ và Dung Trạch ngồi xuống, Mộc Yên mới thấy hai người ngẩng đầu lên, một người thì vẻ mặt đỏ bừng, một người thì mắt trái xanh tím. Mộc Yên kinh ngạc nhưng nhìn thấy ánh mắt Dung Lạc vẫn bình tĩnh, từ nhỏ hai người bọn họ đã thích cãi nhau ầm ĩ, Dung Lạc đã sớm quen rồi.

Hai người, làm sao vậy? Cầm lấy chén canh Dung Lạc múc cho cô, cô vẫn tùy ý hỏi một câu.

Hỏi cũng chẳng sao, Dung Ngữ cũng không có phản ứng gì, ngoại trừ mắt trái bầm tím làm cho cô trông hơi buồn cười ra thì cô vẫn không tim không phổi mà ngồi ăn như trước, nhưng Dung Trạch lại buông đũa, cùng lúc đó mặt anh đỏ hơn.

Thấy vậy, Dung Ngữ chắc chắn nhiệm vụ trả lời câu hỏi của Mộc Yên lại đặt trên vai mình rồi, cô nhìn Mộc Yên, buồn bã nói, Không có gì, vừa rồi đi tìm anh hai, vô tình nhìn thấy cơ thể khỏa thân của anh ấy lúc mới tắm rửa xong. Dung Ngữ không để ý nói, giống như muốn nói nhanh cho xong.

Mộc Yên khiếp sợ trợn to mắt, ngay cả Dung Lạc mặt luôn bình tĩnh cũng run rẩy khóe miệng.

Quay đầu lại, Mộc Yên liền thấy lúc này Dung Trạch đang nghiến răng nghiến lợi đỏ mặt, anh thở hổn hển hét lên với Dung Ngữ: Không biết xấu hổ!

Anh hai, em đã nói rồi, em sẽ phụ trách, sao anh còn tức giận chứ?

Phụ trách cái đầu em, ông đây nói em không biết xấu hổ thật đúng là không biết xấu hổ! Trong lúc nhất thời trên bàn cơm ngập mùi thuốc súng, Dung Trạch điên cuồng hét lên, Em nhìn thấy hết hai lần, hai lần đó! Cho tới bây giờ ông đây còn chưa bị người khác nhìn thấy mà đã bị em nhìn thấy hết rồi!

Giống như cơn cuồng nộ bị nghẹn khuất đã lên đến đỉnh điểm, Dung Trạch hoàn toàn bạo phát, liên tục hét lên khiến người khác kinh sợ há hốc mồm, sau cùng vẫn miệng nói một câu không chút đắn đo, Nhìn rồi thấy ông đây có gì đẹp!

Khụ khụ, khụ khụ... Khí thế của hai anh em này thật sự quá lớn, Mộc Yên kinh ngạc bị sặc nước canh.

Dung Lạc nhíu mi, vỗ nhẹ lưng của cô, trừng mắt nhìn Dung Trạch vừa mới phát biểu một câu lừng lẫy, lúc này Dung Trạch mới ý thức được mình đã bị tức đến mức nói điều không nên nói rồi. Lúc đầu còn tốt, nhưng hét to như vậy, người hầu từ trên xuống dưới của Nhà họ Dung đều nghe thấy hết, lúc này anh hoàn toàn mất hết mặt mũi. Trong lúc nhất thời, anh lúng túng chỉ có thể trừng mắt nhìn Dung Ngữ, ánh mắt quả thực có thể giết người.

Dung Lạc cầm lấy khăn ăn trên bàn lau nước canh ở khóe miệng Mộc Yên, thấy cô mỉm cười nhìn Dung Ngữ đang trêu tức Dung Trạch,. Khẽ cắn ngón tay của Dung Lạc ở bên môi cô một cái mới thấy chân mày đang nhíu của anh dần dần giãn ra.

Dung Ngữ và Dung Trạch là oan gia, thật sự không ngừng náo loạn, Mộc Yên cười nhạo.

Cuối cùng bữa tối trong bầu không khí quỷ dị lại mờ ám cũng kết thúc, Dung Ngữ vẫn giống như thưòng ngày, cô vốn không hề biết xấu hổ, ngược lại còn ăn hơn hai chén cơm vì đã tới chậm, nhưng Dung Trạch thì lại như đang chịu dày vò, không hề động đến cơm trong bát, cả người hoàn hoàn lúng túng.

Ăn xong cơm chiều, Dung Lạc đi dạo với Mộc Yên trên hành lang dài cạnh hồ sen. Gió buổi tối vào mùa hè nhẹ nhàng mát mẻ, ánh trăng như hoa, chiếu xuống tạo thành một màu sáng bạc.

Đi mệt rồi hai người bọn họ ngồi trên ghế trúc nghỉ ngơi.

Dung Lạc. Cô nhìn anh, muốn thương lượng với anh một việc.

Ừ.

Tôi muốn tìm công việc để làm. Sau khi về nước cho đến bây giờ, cô chưa hề làm qua việc gì cả.

Thế nào, em sợ anh không nuôi nổi em sao? Mở miệng trêu tức, miệng của anh nhếch lên bất giác trở nên rất gợi cảm.

Đây không phải điểm mấu chốt. Mộc Yên không muốn để anh che chở mãi, cô cần tiếp xúc với xã hội.

Em muốn làm cái gì? Anh hỏi cô, lại dùng sức ôm cô ngồi lên đùi mình.

“ Vẫn chưa biết. Ánh mắt có chút mê mang, cụ thể làm cái gì cô cũng không biết. Mộc Yên chỉ muốn tìm kiếm cảm giác của cuộc sống, cô muốn tiếp xúc với khói lửa thế gian cùng anh, không muốn làm Rosemary bị cách ly khỏi xã hội.

Vậy em đã quyết định rồi sao? Trán áp vào nhau, nhiệt độ cơ thể anh hơi lạnh.

Ừ. Cô lên tiếng trả lời, còn có chút băn khoăn sợ anh không đồng ý, dù sao hiện tại thân phận của cô đã không giống lúc trước nữa.

Vậy đi làm đi. Chỉ cần cô muốn làm cho tới bây giờ anh đều không ngăn cản.

Dung Lạc. Cô ôm chặt anh, tự nhiên lại có chút áy náy, anh luôn lo lắng cho cô, cô lại không thể làm gì cho anh, thậm chí còn gây ra phiền phức không cần thiết.

Cô nhất định phải bảo vệ anh thật tốt, không cho bất cứ ai thực hiện được ý định, nghĩ đến đây đôi mắt vốn đã sâu thẳm của Mộc Yên lại hoàn toàn tối đen.

Sáng sớm hôm sau, lúc Dung Lạc tỉnh dậy thì phát hiện vị trí bên cạnh đã trống trơn, đứng dậy kéo màn ra thì nhìn lên đồng hồ treo tường thì thấy mới có sáu giờ rưỡi, vẫn còn quá sớm! Tối hôm qua cô ôm anh nói sáng hôm nay sẽ dậy sớm một chút nhưng không ngờ lại sớm như vậy.

Mộc Yên không thích ngủ nướng, cuộc sống của cô rất cứng nhắc, sau khi rời giường thì lập tức tỉnh táo lại sau đó đi làm chuyện mình được giao. Mấy ngày nay, bởi vì ở bên cạnh Dung Lạc quá lâu, thói quen làm việc và nghỉ ngơi đã trở lại bình thường, cũng ngủ nướng lâu hơn lúc trước.

Giống như lúc sống một mình ở Seattle, sáng sớm Mộc Yên đã lên mạng điều tra một ít người thuộc đơn vị, vì hôm nay đi phỏng vấn, nên cô cố ý đọc hai ba lần rồi nhớ kỹ ở trong đầu.

Mùa hè mặt trời mọc rất sớm, vừa ra khỏi cửa đã thấy ánh nắng nhàn nhạt, trong không khí không có sự khô nóng như buổi trưa.

Cô mặc áo ca rô trắng thuần, mái tóc dài đến lưng được búi cao lên, đơn giản mà xinh đẹp.

Lúc ở Seattle, công việc gì cô cũng làm qua. Mặc dù có người giúp đỡ, khi chấp hành hoàn nhiệm vụ thì được tổ chức đưa cho rất nhiều tiền, nhưng so với học phí ở đại học danh tiếng của Mỹ thì vẫn không đủ. Hơn nữa, nhiệm vụ được giao một năm cũng chỉ có một lần, cho nên cô dùng chỗ tiền đó


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status