Mấy ngày nay có mấy trận mưa to, trời hơi ẩm ướt, nhưng trong phòng ngủ lại rất ấm áp.
Mộc Yên dựa vào trong ngực Dung Lạc, vừa hôn xong, ngón tay trắng nõn của cô khẽ vuốt vết máu chảy thấm ướt quần áo của anh, ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt dung túng của anh: Vì một người không có gì như tôi mà anh lại không do dự hạ thủ độc ác với mình như vậy! Cô tự châm chọc chính mình nhưng càng đau lòng vì anh nhiều hơn.
Ai nói em không có cái gì? Hôn môi cô rồi lại hôn trán của cô, Dung Lạc cười khẽ, Em còn có anh.
Tay phải bị băng của anh đã tháo băng gần hết, vết sẹo ở cổ tay rất sâu nên có chút đáng sợ.
Mộc Yên bàn tay bị thương của anh, ánh mắt của cô đột nhiên trở nên cố chấp, anh hoàn mỹ như vậy, hai bàn tay trắng nõn, thậm chí ngay cả một người đen tối như cô dựa vào cũng được anh yêu chiều?
Nếu, nếu có một ngày anh phát hiện người hiện tại đang nằm trong ngực anh không phải người như anh tưởng, vậy thì...
Anh sẽ mãi mãi không buông tay. Anh có thể nhìn thấu mọi thứ trong lòng cô, Dung Lạc đón nhận tầm mắt của cô, Không được nghĩ cái gì hết, chỉ cần tin tưởng anh là được rồi.
Rốt cục cô cũng vươn tay về phía anh, ôm chặt anh, thở dài một tiếng, Tôi chỉ cảm thấy không đáng cho anh thôi.
Không cần sợ, anh sẽ mãi mãi nắm tay em.
Mộc Yên khiếp sợ, nhìn ánh mắt anh đau lòng, cô có cảm xúc vui mừng trước nay chưa từng có. Anh biết toàn bộ, anh nhìn thấu mọi cảm xúc của cô, anh biết cô luôn luôn lo lắng cái gì.
Vùi đầu vào ngực anh, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, Mộc Yên chưa từng có cảm giác thỏa mãn như thế. Cái ôm của Dung Lạc vẫn ấm áp như thế, làm cho người ta muốn mãi mãi sà vào, sao cô có thể không thích được? Rosemary luôn tự tin thậm chí là ngông cuồng lại trở nên mẫn cảm đa nghi, yếu đuối khi đối mặt với tình thân và sự ấm áp.
Không ai có thể mạnh mẽ, cứng cỏi mãi mãi được, cô cũng giống vậy, cho dù có ý chí sắt đá, cũng có một mặt yếu ớt. Cô không muốn nghĩ đến một ngày nào đó khi anh biết mọi thứ về cô thì sẽ bỏ cô, cô thật sự rất sợ hãi, có nhiều người phản bội cô rồi, nhiều người hận không thể giết cô, cô thật sự sợ hãi, cô không thể tin tưởng bất cứ kẻ nào.
Dung Lạc. Cô ôm cánh tay anh càng lúc càng chặt, giống như chỉ cần ôm chặt thì sẽ tiếp thêm dũng khí cho cô.
Anh ôm cô an ủi, nghe cô tiếp tục nói, Bốn tuổi mẹ tôi qua đời, tôi bị đuổi về nhà họ Mộc, khi đó ánh mắt Hứa Nhã Như nhìn tôi rất dịu dàng, khi bị mất tình thương của mẹ thì tôi cảm thấy Hứa Nhã Như dốc lòng chăm sóc tôi đã khiến tôi cảm thấy ấm áp. Trên mặt bà ta luôn giữ nụ cười dịu dàng, kể chuyện
Mộc Yên dựa vào trong ngực Dung Lạc, vừa hôn xong, ngón tay trắng nõn của cô khẽ vuốt vết máu chảy thấm ướt quần áo của anh, ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt dung túng của anh: Vì một người không có gì như tôi mà anh lại không do dự hạ thủ độc ác với mình như vậy! Cô tự châm chọc chính mình nhưng càng đau lòng vì anh nhiều hơn.
Ai nói em không có cái gì? Hôn môi cô rồi lại hôn trán của cô, Dung Lạc cười khẽ, Em còn có anh.
Tay phải bị băng của anh đã tháo băng gần hết, vết sẹo ở cổ tay rất sâu nên có chút đáng sợ.
Mộc Yên bàn tay bị thương của anh, ánh mắt của cô đột nhiên trở nên cố chấp, anh hoàn mỹ như vậy, hai bàn tay trắng nõn, thậm chí ngay cả một người đen tối như cô dựa vào cũng được anh yêu chiều?
Nếu, nếu có một ngày anh phát hiện người hiện tại đang nằm trong ngực anh không phải người như anh tưởng, vậy thì...
Anh sẽ mãi mãi không buông tay. Anh có thể nhìn thấu mọi thứ trong lòng cô, Dung Lạc đón nhận tầm mắt của cô, Không được nghĩ cái gì hết, chỉ cần tin tưởng anh là được rồi.
Rốt cục cô cũng vươn tay về phía anh, ôm chặt anh, thở dài một tiếng, Tôi chỉ cảm thấy không đáng cho anh thôi.
Không cần sợ, anh sẽ mãi mãi nắm tay em.
Mộc Yên khiếp sợ, nhìn ánh mắt anh đau lòng, cô có cảm xúc vui mừng trước nay chưa từng có. Anh biết toàn bộ, anh nhìn thấu mọi cảm xúc của cô, anh biết cô luôn luôn lo lắng cái gì.
Vùi đầu vào ngực anh, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, Mộc Yên chưa từng có cảm giác thỏa mãn như thế. Cái ôm của Dung Lạc vẫn ấm áp như thế, làm cho người ta muốn mãi mãi sà vào, sao cô có thể không thích được? Rosemary luôn tự tin thậm chí là ngông cuồng lại trở nên mẫn cảm đa nghi, yếu đuối khi đối mặt với tình thân và sự ấm áp.
Không ai có thể mạnh mẽ, cứng cỏi mãi mãi được, cô cũng giống vậy, cho dù có ý chí sắt đá, cũng có một mặt yếu ớt. Cô không muốn nghĩ đến một ngày nào đó khi anh biết mọi thứ về cô thì sẽ bỏ cô, cô thật sự rất sợ hãi, có nhiều người phản bội cô rồi, nhiều người hận không thể giết cô, cô thật sự sợ hãi, cô không thể tin tưởng bất cứ kẻ nào.
Dung Lạc. Cô ôm cánh tay anh càng lúc càng chặt, giống như chỉ cần ôm chặt thì sẽ tiếp thêm dũng khí cho cô.
Anh ôm cô an ủi, nghe cô tiếp tục nói, Bốn tuổi mẹ tôi qua đời, tôi bị đuổi về nhà họ Mộc, khi đó ánh mắt Hứa Nhã Như nhìn tôi rất dịu dàng, khi bị mất tình thương của mẹ thì tôi cảm thấy Hứa Nhã Như dốc lòng chăm sóc tôi đã khiến tôi cảm thấy ấm áp. Trên mặt bà ta luôn giữ nụ cười dịu dàng, kể chuyện
|
/144
|

