Bệnh viện tư nhân của Dung thị.
Dung Lạc bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Mộc Yên luôn ở bên cạnh. Bởi vì anh nắm tay cô rất chặt, chỉ cần có ai dám rút tay Mộc Yên ra khỏi tay Dung Lạc, thì Dung Lạc sẽ càng dùng sức nhiều hơn.
Tạ Thần cười bất đắc dĩ, đành phải để cho Mộc Yên ở bên cạnh.
Con dao này đâm một nhát rất sâu, chỉ thiếu vài millimet nữa là trúng tim rồi. Cũng may không làm tim bị thương, khâu miệng vết thương lại là tốt rồi, giải phẫu xong Tạ Thần cười với cô nhóc luôn im lặng, nói cho cô biết không có gì đáng ngại.
Dung Lạc không thích bị người khác quấy rầy, dù là đến để xem kịch vui hay là thật sự lo lắng cho anh thì đều bị Cố Minh lễ phép đuổi về.
Khi Dung Trạch và Dung Ngữ được Tạ Thần thông báo cho biết tình hình, thật ra miệng vết thương trước ngực Dung Lạc là do chính anh tự đâm, Dung Ngữ lập tức suy nghĩ, Dung Trạch đứng bên cạnh thì nghe như sét đánh ngang tai, hiển nhiên anh không thể chấp nhận sự thật này. Sau đó, Tạ Thần phân tích miệng vết thương của Dung Lạc cho họ nghe, vết thương hơi chệch xuống phía dưới, từ độ sâu có thể thấy rõ là do chính anh động thủ, nếu có người khác đâm anh thì miệng vết sẽ hơi phức tạp, vết thương sẽ thẳng, từ nông đến sâu. Tuy rằng không biết gì về lý thuyết y học, nhưng về 《pháp y học lâm sàng 》 thì Dung Ngữ và Dung Trạch quả thật bị Dung lão gia buộc phải học một chút, đối với phán đoán về miệng vết thương thì bọn họ vẫn hiểu được. Nghĩ đến đây, khí thế Dung Trạch nhanh chóng yếu đi, anh cầm súng chỉ về phía Mộc Yên như vậy, trong lòng anh hiện tại chỉ còn ba chữ, Chết chắc rồi!
Tạ Thần nhìn hai người nhanh chóng đổi sắc mặt, cười dịu dàng, Tự cầu phúc đi.
So với Dung Trạch đang cực kỳ lo lắng thì Dung Ngữ đã bắt đầu tính toán kế hoạch, cô nên trốn ở Moscow hay là Canada, càng xa càng tốt, tốt nhất ba tháng sẽ không về đây, nếu không cô nhất định sẽ bị anh cả ném tới Tân Cương, Tây Tạng dạo chơi.
Cửa phòng bệnh bị mở ra, Tạ Thần nhìn Mộc Yên ngồi im lặng bên cạnh, híp mắt lại, anh không biết trên người cô gái có sức quyến rũ gì mà lại có thể khiến cho một người luôn yêu quý chính mình như Dung Lạc tự xuống tay ác độc như vậy.
Cô nói với cậu ấy cái gì? Đưa một ly nước cho cô gái tiều tụy ngồi trước giường.
Rời đi. Thở dài một hơi, tiếng nói của cô bình tĩnh và hơi đau xót.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Dung Lạc, Tạ Thần cười khẽ, Khó trách cậu ta lại cực đoan như vậy. Mộc Yên, cô đã chạm vào điểm mấu chốt của cậu ta rồi.
Mộc Yên ngẩng đầu, sắc mặt thậm chí còn tái nhợt hơn Dung Lạc, cô không hiểu ý của anh.
Nói là bác sĩ riêng của Nhà họ Dung nhưng thật ra Tạ Thần được coi như là một người
Dung Lạc bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Mộc Yên luôn ở bên cạnh. Bởi vì anh nắm tay cô rất chặt, chỉ cần có ai dám rút tay Mộc Yên ra khỏi tay Dung Lạc, thì Dung Lạc sẽ càng dùng sức nhiều hơn.
Tạ Thần cười bất đắc dĩ, đành phải để cho Mộc Yên ở bên cạnh.
Con dao này đâm một nhát rất sâu, chỉ thiếu vài millimet nữa là trúng tim rồi. Cũng may không làm tim bị thương, khâu miệng vết thương lại là tốt rồi, giải phẫu xong Tạ Thần cười với cô nhóc luôn im lặng, nói cho cô biết không có gì đáng ngại.
Dung Lạc không thích bị người khác quấy rầy, dù là đến để xem kịch vui hay là thật sự lo lắng cho anh thì đều bị Cố Minh lễ phép đuổi về.
Khi Dung Trạch và Dung Ngữ được Tạ Thần thông báo cho biết tình hình, thật ra miệng vết thương trước ngực Dung Lạc là do chính anh tự đâm, Dung Ngữ lập tức suy nghĩ, Dung Trạch đứng bên cạnh thì nghe như sét đánh ngang tai, hiển nhiên anh không thể chấp nhận sự thật này. Sau đó, Tạ Thần phân tích miệng vết thương của Dung Lạc cho họ nghe, vết thương hơi chệch xuống phía dưới, từ độ sâu có thể thấy rõ là do chính anh động thủ, nếu có người khác đâm anh thì miệng vết sẽ hơi phức tạp, vết thương sẽ thẳng, từ nông đến sâu. Tuy rằng không biết gì về lý thuyết y học, nhưng về 《pháp y học lâm sàng 》 thì Dung Ngữ và Dung Trạch quả thật bị Dung lão gia buộc phải học một chút, đối với phán đoán về miệng vết thương thì bọn họ vẫn hiểu được. Nghĩ đến đây, khí thế Dung Trạch nhanh chóng yếu đi, anh cầm súng chỉ về phía Mộc Yên như vậy, trong lòng anh hiện tại chỉ còn ba chữ, Chết chắc rồi!
Tạ Thần nhìn hai người nhanh chóng đổi sắc mặt, cười dịu dàng, Tự cầu phúc đi.
So với Dung Trạch đang cực kỳ lo lắng thì Dung Ngữ đã bắt đầu tính toán kế hoạch, cô nên trốn ở Moscow hay là Canada, càng xa càng tốt, tốt nhất ba tháng sẽ không về đây, nếu không cô nhất định sẽ bị anh cả ném tới Tân Cương, Tây Tạng dạo chơi.
Cửa phòng bệnh bị mở ra, Tạ Thần nhìn Mộc Yên ngồi im lặng bên cạnh, híp mắt lại, anh không biết trên người cô gái có sức quyến rũ gì mà lại có thể khiến cho một người luôn yêu quý chính mình như Dung Lạc tự xuống tay ác độc như vậy.
Cô nói với cậu ấy cái gì? Đưa một ly nước cho cô gái tiều tụy ngồi trước giường.
Rời đi. Thở dài một hơi, tiếng nói của cô bình tĩnh và hơi đau xót.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Dung Lạc, Tạ Thần cười khẽ, Khó trách cậu ta lại cực đoan như vậy. Mộc Yên, cô đã chạm vào điểm mấu chốt của cậu ta rồi.
Mộc Yên ngẩng đầu, sắc mặt thậm chí còn tái nhợt hơn Dung Lạc, cô không hiểu ý của anh.
Nói là bác sĩ riêng của Nhà họ Dung nhưng thật ra Tạ Thần được coi như là một người
|
/144
|

