Edit: susublue
Lầu ba nhà họ Nhà họ Dung.
Miệng vết thương trên người Dung Lạc đã khép lại, nhưng đau đớn trong các đốt ngón tayy vẫn không bớt đi, lúc đẩy cửa vào nghe thấy anh áp chế tiếng rên Mộc Yên liền vội vàng chạy vào. Khuôn mặt tái nhợt miễn cưỡng cười một cái, Ăn tối chưa? Giọng của anh vì ốm đau mà hơi.
“ Ừ.
Đỡ anh nằm tốt, Mộc Yên bắt đầu nhớ lại cách bấm huyệt học mà cô được lúc ở bệnh viện, mấy ngày nay cô đều giúp anh mát xa như vậy.
Người trên giường đổ mồ hôi lạnh, cô vẫn biết Dung Lạc có thói quen tự chịu đựng, nếu không phải quá mức nghiêm trọng anh tự mình chịu đựng mà không nói tiếng nào. Mềm nhẹ mát xa, sau đó ấn vào huyệt vị giảm đau ở, Mộc Yên thường thường ngẩng đầu nhìn phản ứng của Dung Lạc để xác nhận xem phương thức này của mình có làm cho anh cảm thấy thoải mái hay không.
Bác sĩ Tạ nói anh khôi phục rất tốt, chỉ cần chống đỡ qua khoảng thời gian này là được. Cô cúi đầu, vừa giúp anh mát xa chân vừa nói một ít lời tích cực động viên anh.
Đau suốt hai mươi phút, Dung Lạc mới thả lỏng nằm ở trên giường nhưng vẫn không nhúc nhích.
Mộc Yên kêu A Cửu bưng nước ấm tới, giúp anh lau mồ hôi vừa mới tiết ra vì đau đớn. Cô biết anh có bệnh sạch sẽ, mỗi lần ra mồ hôi đều phải thay quần áo để giữ vệ sinh. Giúp anh thay quần áo xong liền phát hiện đã hơn mười một giờ rồi, mỗi lần nhìn anh chịu đau đớn, trong lòng Mộc Yên có cảm giác khá phức tạp. Mỗi một giây phút ở bên cạnh anh, cô lại nhìn thấy sắc mặt anh giả bộ không khó chịu, nhưng lại phát hiện lúc anh nhắm mắt lại giả bộ ngủ say thì sắc mặt lại có chút khó coi, Mộc Yên dựa vào kinh nghiệm lúc trước chăm sóc Dung Lạc, vươn tôiy đặt lên trán của anh, quả nhiên có chút nóng. Bác sĩ nói đây là biểu hiện bình thường trong quá trình khôi phục, mỗi lần đau đớn qua đi Dung Lạc đều sẽ sốt nhẹ.
Đổi khăn mặt cho anh, Mộc Yên vào phòng tắm thay đồ ngủ mới trở lại giường của mình để nghỉ ngơi.
Cô nằm xuống sau đó nghiêng người đối mặt với vách tường, trong đầu không ngừng hiện ra cảnh Dung Lạc ôm mình ngày ấy ở trong phòng tắm, hôn môi, da thịt tiếp xúc... Anh nói tim cô đập rối loạn, cô cũng hiểu được tâm lý của mình rối loạn, hơn nữa còn loạn như ma, mơ mơ hồ hồ. Chuyện này cũng không giống quá khứ, lăn qua lộn lại Mộc Yên suy nghĩ rất nhiều nhưng không ngủ được... Đến khi, cô nghe thấy Dung Lạc có động tĩnh liền lập tức mở mắt.
Loảng xoảng! Là âm

Lầu ba nhà họ Nhà họ Dung.
Miệng vết thương trên người Dung Lạc đã khép lại, nhưng đau đớn trong các đốt ngón tayy vẫn không bớt đi, lúc đẩy cửa vào nghe thấy anh áp chế tiếng rên Mộc Yên liền vội vàng chạy vào. Khuôn mặt tái nhợt miễn cưỡng cười một cái, Ăn tối chưa? Giọng của anh vì ốm đau mà hơi.
“ Ừ.
Đỡ anh nằm tốt, Mộc Yên bắt đầu nhớ lại cách bấm huyệt học mà cô được lúc ở bệnh viện, mấy ngày nay cô đều giúp anh mát xa như vậy.
Người trên giường đổ mồ hôi lạnh, cô vẫn biết Dung Lạc có thói quen tự chịu đựng, nếu không phải quá mức nghiêm trọng anh tự mình chịu đựng mà không nói tiếng nào. Mềm nhẹ mát xa, sau đó ấn vào huyệt vị giảm đau ở, Mộc Yên thường thường ngẩng đầu nhìn phản ứng của Dung Lạc để xác nhận xem phương thức này của mình có làm cho anh cảm thấy thoải mái hay không.
Bác sĩ Tạ nói anh khôi phục rất tốt, chỉ cần chống đỡ qua khoảng thời gian này là được. Cô cúi đầu, vừa giúp anh mát xa chân vừa nói một ít lời tích cực động viên anh.
Đau suốt hai mươi phút, Dung Lạc mới thả lỏng nằm ở trên giường nhưng vẫn không nhúc nhích.
Mộc Yên kêu A Cửu bưng nước ấm tới, giúp anh lau mồ hôi vừa mới tiết ra vì đau đớn. Cô biết anh có bệnh sạch sẽ, mỗi lần ra mồ hôi đều phải thay quần áo để giữ vệ sinh. Giúp anh thay quần áo xong liền phát hiện đã hơn mười một giờ rồi, mỗi lần nhìn anh chịu đau đớn, trong lòng Mộc Yên có cảm giác khá phức tạp. Mỗi một giây phút ở bên cạnh anh, cô lại nhìn thấy sắc mặt anh giả bộ không khó chịu, nhưng lại phát hiện lúc anh nhắm mắt lại giả bộ ngủ say thì sắc mặt lại có chút khó coi, Mộc Yên dựa vào kinh nghiệm lúc trước chăm sóc Dung Lạc, vươn tôiy đặt lên trán của anh, quả nhiên có chút nóng. Bác sĩ nói đây là biểu hiện bình thường trong quá trình khôi phục, mỗi lần đau đớn qua đi Dung Lạc đều sẽ sốt nhẹ.
Đổi khăn mặt cho anh, Mộc Yên vào phòng tắm thay đồ ngủ mới trở lại giường của mình để nghỉ ngơi.
Cô nằm xuống sau đó nghiêng người đối mặt với vách tường, trong đầu không ngừng hiện ra cảnh Dung Lạc ôm mình ngày ấy ở trong phòng tắm, hôn môi, da thịt tiếp xúc... Anh nói tim cô đập rối loạn, cô cũng hiểu được tâm lý của mình rối loạn, hơn nữa còn loạn như ma, mơ mơ hồ hồ. Chuyện này cũng không giống quá khứ, lăn qua lộn lại Mộc Yên suy nghĩ rất nhiều nhưng không ngủ được... Đến khi, cô nghe thấy Dung Lạc có động tĩnh liền lập tức mở mắt.
Loảng xoảng! Là âm

|
/144
|

