Sửa lại quần áo ngủ cho anh, Mộc Yên vừa đỡ Dung Lạc ra khỏi phòng tắm thì đụng ngay Dung Trạch đang đẩy cửa đi vào. Trêu tức nhìn hai người vài lần rồi thôi, Dung Trạch cảm thấy mình tới thật đúng lúc, sớm một giây nữa có lẽ sẽ nhìn thấy cái không nên nhìn rồi, sau đó có khả năng sẽ bị anh cả ném tới Châu Phi chơi vài ngày.
Thấy ánh mắt lạnh như băng của Dung Lạc nhìn thẳng vào mình, Dung Trạch vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Đi thay quần áo đi. Dịu dàng nhìn Mộc Yên, sờ sờ tóc của cô, tiếp theo Dung Lạc hôn nhẹ lên trán cô.
Gật đầu, không thèm để ý sự nhu tình trong mắt anh, Mộc Yên lấy lại bình tĩnh sau đó đi ra ngoài. Hiện tại lòng cô rất rối.
Dung Trạch nhìn Dung Lạc dựa vào đệm lưng, nhẹ nhắm mắt, vẻ mặt buồn ngủ, khóe miệng giật giật, Anh, chị dâu nhỏ vừa đi ra anh liền trở nên lạnh
Thấy ánh mắt lạnh như băng của Dung Lạc nhìn thẳng vào mình, Dung Trạch vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Đi thay quần áo đi. Dịu dàng nhìn Mộc Yên, sờ sờ tóc của cô, tiếp theo Dung Lạc hôn nhẹ lên trán cô.
Gật đầu, không thèm để ý sự nhu tình trong mắt anh, Mộc Yên lấy lại bình tĩnh sau đó đi ra ngoài. Hiện tại lòng cô rất rối.
Dung Trạch nhìn Dung Lạc dựa vào đệm lưng, nhẹ nhắm mắt, vẻ mặt buồn ngủ, khóe miệng giật giật, Anh, chị dâu nhỏ vừa đi ra anh liền trở nên lạnh
|
/144
|

