Edit: susublue
Anh? Thử gọi một tiếng, hai người trên giường mới khôi phục lại vẻ mặt bình thường. Anh hai và ba mẹ sắp tới rồi, anh có nên sửa lại quần áo của mình một chút không. Mờ ám nhìn thoáng qua vạt áo mở rộng trước ngực của Dung Lạc, Dung Ngữ trêu chọc nhìn về phía Mộc Yên. Cô không dám trêu chọc anh cả, vậy nhìn chị dâu nhỏ đỏ mặt cũng không tệ.
Nhưng sợ là tiểu nha đầu đã làm cô thất vọng rồi, Mộc Yên bình tĩnh giúp Dung Lạc sửa sang lại quần áo, còn đóng nút áo lại đàng hoàng. Còn Dung Lạc, anh thích ý tựa vào người Mộc Yên, vẻ mặt giống như muốn làm gì thì làm, mắt chỉ đầy tình nùng ý mật với cô, làm Dung Ngữ xấu hổ.
Cơ thể tốt hơn chưa?
Dung Diệu Huy ngồi ở bên cạnh giường bệnh hỏi.
Dạ.
Mẹ con đã muốn chúng ta đến

Anh? Thử gọi một tiếng, hai người trên giường mới khôi phục lại vẻ mặt bình thường. Anh hai và ba mẹ sắp tới rồi, anh có nên sửa lại quần áo của mình một chút không. Mờ ám nhìn thoáng qua vạt áo mở rộng trước ngực của Dung Lạc, Dung Ngữ trêu chọc nhìn về phía Mộc Yên. Cô không dám trêu chọc anh cả, vậy nhìn chị dâu nhỏ đỏ mặt cũng không tệ.
Nhưng sợ là tiểu nha đầu đã làm cô thất vọng rồi, Mộc Yên bình tĩnh giúp Dung Lạc sửa sang lại quần áo, còn đóng nút áo lại đàng hoàng. Còn Dung Lạc, anh thích ý tựa vào người Mộc Yên, vẻ mặt giống như muốn làm gì thì làm, mắt chỉ đầy tình nùng ý mật với cô, làm Dung Ngữ xấu hổ.
Cơ thể tốt hơn chưa?
Dung Diệu Huy ngồi ở bên cạnh giường bệnh hỏi.
Dạ.
Mẹ con đã muốn chúng ta đến

|
/144
|

