Hiếm khi gặp được một đứa nhỏ thông minh lanh lợi, có năng lực lĩnh ngộ mạnh như vậy, Dung Uy cực kỳ vui mừng chơi thêm mấy ván cờ với Mộc Yên.
Dung Uy thưởng thức quân cờ màu đen làm bằng ngọc trong tay, thoạt nhìn thì thấy vẻ mặt không thèm để ý nhưng trên thực tế lại đang quan sát Mộc Yên. Dung Uy xuất thân là quân nhân, một tay sáng tạo tập đoàn đế quốc Dung thị, ánh mắt nhìn người cũng sắc xảo. Một ông lão đã trải qua nhiều chuyện cùng với thân thế bất phàm thì những ai chưa nếm đủ mùi đời sẽ không thể hiểu thấu được.
Đối mặt với khí thế mạnh mẽ của Dung Uy, Mộc Yên lại có vẻ kín đáo hơn nhiều, nét mặt cô bình tĩnh, thản nhiên.
Hai quân cờ đen trắng đối chọi nhau, cuộc chiến đang dần đến hồi gay cấn, rõ ràng quân cờ trắng của Mộc Yên kém Dung Uy rất nhiều.
Dung Lạc ngồi bên cạnh chỉ nói vào tai Mộc Yên tổng cộng có hai câu, Dung Uy mỉm cười nhìn hai người hỗ trợ nhau, không hề tức giận vì chính mình đang từ từ bị đánh bại.
Ngón tay trắng nõn tinh tế ngọt ngào đặt quân cờ trắng xuống, một lúc lâu sau vẫn không thấy Dung Uy hạ cờ.
Mộc Yên nghi hoặc ngẩng đầu thì nhìn thấy Dung Uy đã muốn đứng lên, Cô bé, con thắng! Giọng điệu tán thưởng, tổng cộng chỉ có ba ván, nhưng người chỉ hiểu sơ sài về cờ vây cũng nhìn ra được Mộc Yên đã có màn lột xác kinh người.
Mộc Yên lắc đầu rồi nhìn về phía Dung Lạc, Ông nội, có Lạc Lạc giúp con nên con mới may mắn thắng được.
Cô bé, con không cần khiêm tốn. Dung Uy nhìn Mộc Yên cười khẽ.
Dung Lạc cũng chỉ nói với cô tổng cộng có hai câu, cho dù là giúp đỡ thì cũng hoàn toàn dựa vào chính bản thân cô. Dung Uy yêu cầu những đứa bé Nhà họ Dung chơi cờ không phải là để bồi dưỡng bọn họ thành đại sự cờ vây. Một ván cờ có thể nhìn rõ phẩm chất đạo đức của một người, cô nhóc này biết khiêm tốn, không hoảng hốt, không vội vàng, là mầm xanh tốt! Chỉ tiếc không phải họ Dung. Người như vậy nếu không thể dùng cho mình thì cũng chỉ có thể... Nghĩ đến đây Dung Uy lại thở dài một hơi. Dù thế nào thì theo như hiện tại thế cục đều rất tốt, dù sao cô cũng là bảo bối của cháu mình, cũng coi như người một nhà. Chỉ hy vọng đứa nhỏ này đừng khiến cho ông thất vọng.
Ông ngoại. Lúc Dung Uy lâm vào trầm tư thì giọng nói ngọt ngào của Lâm Uyển ngắt ngang suy nghĩ của ông. Mẹ nói chiều nay bác gái Nhà họ Tạ có tổ chức tiệc trà ở đó, người quen của con đều đã qua đó, mẹ muốn con dẫn Tiểu Yên cùng đi.
Tiệc trà của phụ nữ là nơi giao lưu của các phu nhân tiểu thư danh môn thế gia. Ngoài mặt thì là để giải trí nhưng trên thực tế lại là trò chơi đàm phán của phụ nữ trong các gia tộc thế gia.
Cô bé, con đi theo tiểu Uyển đi, quen biết nhiều người cũng tốt. Nhìn qua Mộc Yên, muốn làm nữ chủ nhân tương lai của Nhà họ Dung mà không hiểu đàm phán thì sao được.
Được. Mộc Yên nhìn đôi mắt nghiêm túc của Dung Uy thì cũng nghe lời gật đầu.
Dung Lạc lại nhíu mi, anh không hy vọng cục cưng của anh đi kết giao với những người đó, xã hội thượng lưu đầy lợi ích, âm mưu rất phức tạp, chỗ nào cũng có tâm cơ, anh không hy vọng Mộc Yên bị mấy thứ đó vấy bẩn, cô chỉ cần là chính mình là tốt rồi.
Ông nội, cục cưng chưa bao giờ tham gia mấy trường hợp như vậy, vẫn không đi thì hơn. Dung Lạc mỉm cười, đôi mắt lại âm u, sâu không thấy đáy.
Dung Uy nhíu mày, Vì con bé không tiếp xúc với ai nên ta mới muốn nó tiếp xúc nhiều. Tiểu Uyển, con đưa Mộc Yên đi đi.
Được. Chúng con đi đây. Lâm Uyển quay đầu lại nói với Lâm Vũ Thần, Anh, không phải anh nói phải về tòa soạn báo sao, thuận đường đưa bọn em qua đó đi.
Tiểu Yên, tiểu Uyển, hai người ra ngoài trước đi, anh đi lấy xe. Lâm Vũ Thần cung kính tạm biệt Dung Uy xong thì liền đi ra từ cửa hông đến chỗ gara.
Lạc Lạc. Ngón tay tinh tế trắng noãn xoa khóe môi mím lại vì tức giận của anh, Mộc Yên mỉm cười áp sát môi vào lỗ tai anh nói, Không cần lo lắng, em đi rồi sẽ trở lại. Buổi tối em muốn uống cháo tôm bóc vỏ nấu với nấm hương của anh.”
Anh ấm áp hôn lên môi cô, sự ấm áp khiến cho Dung Lạc có chút bất an khó nói. Khẽ vuốt mái tóc dài thơm ngát của cô, Dung Lạc ôn tồn dặn dò, Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh.
Được. Hôn một cái lên gương mặt anh, nhìn thấy vẻ mặt anh có chút dịu đi thì Mộc Yên mới xoay người đi theo Lâm Uyển.
Dung Uy ngồi trở lại trước bàn cờ, thu hết mấy quân cờ phát tán trên bàn cờ vào hộp, A Lạc, lại đây chơi cờ với ông nội. Đã không còn vẻ hòa ái như lúc chơi cờ với Mộc Yên, lúc này Dung Uy đã khôi phục lại vẻ nghiêm túc như ngày xưa.
Dung Lạc nhíu mi, nhặt một quân cờ trắng đặt lên bàn, không biết vì sao lần này
|
/144
|

