Hàn Vân Tịch vừa nghe Hàn Ngọc Kỳ nói, cũng không có gì bất ngờ, Từ phu nhân trong ngày nàng xuất giá, từng đối với kiệu hoa nói qua lời như vậy, còn có lời càng khó nghe hơn, càng kiêu ngạo hơn.
Những lời như, Hàn Vân Tịch nàng không thể trở thành phượng hoàng cho dù có bay lên đầu, tiện nha đầu chính là tiện nha đầu.
Những lời như, Hàn Vân Tịch nàng gả cho Tần Vương chính là cóc muốn ăn thịt thiên nga.
Những lời như, nếu đổi thành người khác, đã sớm đi đâm tường mà chết, cũng chỉ có nàng da mặt dày ba thước, mới dám bước lên kiệu hoa.
Tuy rằng, ngày ấy đi nhầm đường là Nghi thái phi giao đãi với hỉ bà, nhưng, Từ phu nhân cũng để hỉ bà dùng thủ đoạn chơi xấu cũng không ít, cho dù là hỉ phục, trang điểm hay là trang sức tất cả đều bị động tay chân, thậm chí còn cắt xén của hồi môn của nàng, khiến nàng khi xuất giá phải mang theo một cái rương quần áo cũ mà muội muội không cần.
Hết thảy này, Hàn Vân Tịch đều biết, hôm nay, nàng đã báo thù cho tiểu Dật Nhi, cũng là báo thù cho chính mình!
Thấy Hàn Ngọc Kỳ bất động, Hàn Vân Tịch lạnh lùng hạ lệnh, Người tới, đem đại thiếu gia kéo ra ngoài cho ta, hung hăng mà đánh!
Tuy rằng hạ nhân nàng mang đến chỉ có một mình tiểu Trầm Hương, nhưng, mấy giã sai vặt một bên của Hàn gia lại không người nào dám chậm trễ, vội vàng đi chuẩn bị, vài người kéo Hàn Ngọc Kỳ đi ra ngoài.
Buông ta ra...... Buông ra!
Tần Vương phi, ta cầu xin ngươi, tha mạng a! Tha mạng a!
Ta sẽ không dám nữa, sẽ không dám nữa......
... .... Dịch: Emily Ton.....
Mặc kệ Hàn Ngọc Kỳ cầu xin như thế nào, Hàn Vân Tịch đều thờ ơ, hôm nay nếu đã đem sự tình nháo ra, nàng đơn giản liền đại nháo, khiến cho tất cả Hàn gia từ trên xuống dưới đều thấy rõ ràng, nàng là nữ nhi đã gả ra ngoài cũng không phải là dễ chọc.
Hàn Ngọc Kỳ bị mang ra ngoài, tất cả mọi người bên ngoài đều tự giác tránh ra, vây đầy hai bên trái phải.
Hàn Ngọc Kỳ bị đặt trên trường ghế, sao có thể an tâm nằm bò nha, lập tức muốn xuống dưới, thấy thế, Hàn Vân Tịch lạnh giọng, Đem hắn cột vào trên ghế cho ta! Thật chặt!
Vâng...... vâng...... Gã sai vặt ngay cả răng cũng đều đang run rẩy, nhưng không thể không vâng theo.
Mà Từ phu nhân đuổi theo ra tới, đỡ lấy vách tường, mới miễn cưỡng đứng vững, nàng cũng không dám nhìn xem nhi tử, nàng nhìn Hàn Vân Tịch, cừu hận từ mắt phụt ra tới, hận nữ nhân này không lập tức chết đi!
Hàn Vân Tịch, ngươi tốt nhất đừng có một ngày nằm trong tay bổn phu nhân, nếu không, bổn phu nhân nhất định sẽ đem ngươi bầm thây vạn đoạn!
Rất nhanh, Hàn Ngọc Kỳ đã bị cột kín mít vào trên ghế, hai gã sai vặt một trái một phải, đều cầm đại bản tử (tấm ván/khúc gỗ dài).
Năm mươi lần, một chút đều không thể thiếu! Đánh cho ta! Hàn Vân Tịch lạnh giọng hạ lệnh.
Tiếng nói vừa dứt, Bang! Nghiêm tử liền đánh, chỉ cần nghe tiếng vang này, liền biết không biết dùng sức thế nào.
Dừng! Hàn Vân Tịch mắt lạnh hướng gã sai vặt nhìn lại, Như thế nào, đói bụng sao? Nếu không, để ngươi cũng ăn mấy bản tử?
Gã sai vặt sợ hãi, không đợi Hàn Vân Tịch nhiều lời, lập tức nghiêm túc hung hăng hướng trên mông Hàn Ngọc Kỳ đánh tiếp, Bang một tiếng vang thật lớn vang lên!
Cùng lúc đó, Hàn Ngọc Kỳ cũng kêu to lên, A......
Vết xe đổ, một gã sai vặt khác nào dám chậm trễ, theo sát nghiêm tử hung hăng nện xuống.
A...... Tiếng kêu của Hàn Ngọc Kỳ vô cùng thê thảm.
Năm mươi đại bản, một lần hạ xuống một lần hạ xuống, mỗi một lần hạ xuống đều rất nặng nề, mọi người quanh mình nhìn xem đến nỗi trái tim đang đập cũng theo đó mà nặng nề nhảy lên, Từ phu nhân che miệng, đỡ vách tường, như thế nào cũng không dám nhìn xem.
Trong viện yên tĩnh, trừ bỏ thanh âm của bản tử, cũng chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết A a a của Hàn Ngọc Kỳ, thật sự giống như đang giết heo.
Rốt cuộc, năm mươi đại bản, một lần một lần tất cả đều đánh xong, đôi tay của hai gã sai vặt đều đã tê rần, mông Hàn Ngọc Kỳ quả thực là huyết nhục mơ hồ, cảnh tượng kinh tâm, người đã sớm hôn mê.
Từ phu nhân lao qua, thấy thế, đau lòng suýt nữa ngất xỉu, vội vàng hô to, Đại phu, người tới, truyền đại phu!
Nàng nơi nào còn lo lắng đến chìa khoá nhà kho trên tay Hàn Vân Tịch, một bên sai người đem đại thiếu gia chạy nhanh về phòng, một bên thúc giục đại phu, cả người đều giống như điên.
Tất cả hạ nhân nhìn xem đều trợn tròn mắt, từ trước tới nay chưa từng thấy qua Từ phu nhân hoang mang lo sợ như thế.
Từ phu nhân cùng đại thiếu gia đi rồi, Hàn Vân Tịch mới nhìn về phía mọi người đang vây xem, vừa nhìn thấy, lập tức khiến tất cả mọi người đều cúi đầu, sôi nổi tự giác lui ra.
Tam di nương cùng nhị tiểu thư lập tức ẩn thân ở bên cạnh một cây đại thụ, không lộ diện cũng không rời đi......
Hai mẹ con Tam di nương là nghe nói trên tay Hàn Vân Tịch có chìa khoá nhà kho mới chạy tới, ai biết liền gặp được một màn Hàn Vân Tịch đang trọng phạt đại thiếu gia.
Từ phu nhân ỷ vào thế lực lớn của nhà mẹ đẻ, hoành hành ngang ngược nhiều năm như vậy, đã sớm nên có người ra mặt giáo huấn một chút, chỉ là, các nàng trăm triệu đều không nghĩ tới người ra mặt sẽ là Hàn Vân Tịch.
Phải biết rằng, Hàn Vân Tịch tuy là đại tiểu thư con vợ cả, nhưng từ trước đến nay đều là nhát gan sợ phiền phức, ẩn nhẫn thoái nhượng chủ nhân nha, hơn nữa, ngay cả khi nàng đã trở thành Tần Vương, đó cũng bất quá chỉ là bài trí mà thôi.
Nhị tiểu thư Hàn Nhược Tuyết từ xa nhìn thấy khuôn mặt Hàn Vân Tịch, đáy mắt hiện lên một mạt

Những lời như, Hàn Vân Tịch nàng không thể trở thành phượng hoàng cho dù có bay lên đầu, tiện nha đầu chính là tiện nha đầu.
Những lời như, Hàn Vân Tịch nàng gả cho Tần Vương chính là cóc muốn ăn thịt thiên nga.
Những lời như, nếu đổi thành người khác, đã sớm đi đâm tường mà chết, cũng chỉ có nàng da mặt dày ba thước, mới dám bước lên kiệu hoa.
Tuy rằng, ngày ấy đi nhầm đường là Nghi thái phi giao đãi với hỉ bà, nhưng, Từ phu nhân cũng để hỉ bà dùng thủ đoạn chơi xấu cũng không ít, cho dù là hỉ phục, trang điểm hay là trang sức tất cả đều bị động tay chân, thậm chí còn cắt xén của hồi môn của nàng, khiến nàng khi xuất giá phải mang theo một cái rương quần áo cũ mà muội muội không cần.
Hết thảy này, Hàn Vân Tịch đều biết, hôm nay, nàng đã báo thù cho tiểu Dật Nhi, cũng là báo thù cho chính mình!
Thấy Hàn Ngọc Kỳ bất động, Hàn Vân Tịch lạnh lùng hạ lệnh, Người tới, đem đại thiếu gia kéo ra ngoài cho ta, hung hăng mà đánh!
Tuy rằng hạ nhân nàng mang đến chỉ có một mình tiểu Trầm Hương, nhưng, mấy giã sai vặt một bên của Hàn gia lại không người nào dám chậm trễ, vội vàng đi chuẩn bị, vài người kéo Hàn Ngọc Kỳ đi ra ngoài.
Buông ta ra...... Buông ra!
Tần Vương phi, ta cầu xin ngươi, tha mạng a! Tha mạng a!
Ta sẽ không dám nữa, sẽ không dám nữa......
... .... Dịch: Emily Ton.....
Mặc kệ Hàn Ngọc Kỳ cầu xin như thế nào, Hàn Vân Tịch đều thờ ơ, hôm nay nếu đã đem sự tình nháo ra, nàng đơn giản liền đại nháo, khiến cho tất cả Hàn gia từ trên xuống dưới đều thấy rõ ràng, nàng là nữ nhi đã gả ra ngoài cũng không phải là dễ chọc.
Hàn Ngọc Kỳ bị mang ra ngoài, tất cả mọi người bên ngoài đều tự giác tránh ra, vây đầy hai bên trái phải.
Hàn Ngọc Kỳ bị đặt trên trường ghế, sao có thể an tâm nằm bò nha, lập tức muốn xuống dưới, thấy thế, Hàn Vân Tịch lạnh giọng, Đem hắn cột vào trên ghế cho ta! Thật chặt!
Vâng...... vâng...... Gã sai vặt ngay cả răng cũng đều đang run rẩy, nhưng không thể không vâng theo.
Mà Từ phu nhân đuổi theo ra tới, đỡ lấy vách tường, mới miễn cưỡng đứng vững, nàng cũng không dám nhìn xem nhi tử, nàng nhìn Hàn Vân Tịch, cừu hận từ mắt phụt ra tới, hận nữ nhân này không lập tức chết đi!
Hàn Vân Tịch, ngươi tốt nhất đừng có một ngày nằm trong tay bổn phu nhân, nếu không, bổn phu nhân nhất định sẽ đem ngươi bầm thây vạn đoạn!
Rất nhanh, Hàn Ngọc Kỳ đã bị cột kín mít vào trên ghế, hai gã sai vặt một trái một phải, đều cầm đại bản tử (tấm ván/khúc gỗ dài).
Năm mươi lần, một chút đều không thể thiếu! Đánh cho ta! Hàn Vân Tịch lạnh giọng hạ lệnh.
Tiếng nói vừa dứt, Bang! Nghiêm tử liền đánh, chỉ cần nghe tiếng vang này, liền biết không biết dùng sức thế nào.
Dừng! Hàn Vân Tịch mắt lạnh hướng gã sai vặt nhìn lại, Như thế nào, đói bụng sao? Nếu không, để ngươi cũng ăn mấy bản tử?
Gã sai vặt sợ hãi, không đợi Hàn Vân Tịch nhiều lời, lập tức nghiêm túc hung hăng hướng trên mông Hàn Ngọc Kỳ đánh tiếp, Bang một tiếng vang thật lớn vang lên!
Cùng lúc đó, Hàn Ngọc Kỳ cũng kêu to lên, A......
Vết xe đổ, một gã sai vặt khác nào dám chậm trễ, theo sát nghiêm tử hung hăng nện xuống.
A...... Tiếng kêu của Hàn Ngọc Kỳ vô cùng thê thảm.
Năm mươi đại bản, một lần hạ xuống một lần hạ xuống, mỗi một lần hạ xuống đều rất nặng nề, mọi người quanh mình nhìn xem đến nỗi trái tim đang đập cũng theo đó mà nặng nề nhảy lên, Từ phu nhân che miệng, đỡ vách tường, như thế nào cũng không dám nhìn xem.
Trong viện yên tĩnh, trừ bỏ thanh âm của bản tử, cũng chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết A a a của Hàn Ngọc Kỳ, thật sự giống như đang giết heo.
Rốt cuộc, năm mươi đại bản, một lần một lần tất cả đều đánh xong, đôi tay của hai gã sai vặt đều đã tê rần, mông Hàn Ngọc Kỳ quả thực là huyết nhục mơ hồ, cảnh tượng kinh tâm, người đã sớm hôn mê.
Từ phu nhân lao qua, thấy thế, đau lòng suýt nữa ngất xỉu, vội vàng hô to, Đại phu, người tới, truyền đại phu!
Nàng nơi nào còn lo lắng đến chìa khoá nhà kho trên tay Hàn Vân Tịch, một bên sai người đem đại thiếu gia chạy nhanh về phòng, một bên thúc giục đại phu, cả người đều giống như điên.
Tất cả hạ nhân nhìn xem đều trợn tròn mắt, từ trước tới nay chưa từng thấy qua Từ phu nhân hoang mang lo sợ như thế.
Từ phu nhân cùng đại thiếu gia đi rồi, Hàn Vân Tịch mới nhìn về phía mọi người đang vây xem, vừa nhìn thấy, lập tức khiến tất cả mọi người đều cúi đầu, sôi nổi tự giác lui ra.
Tam di nương cùng nhị tiểu thư lập tức ẩn thân ở bên cạnh một cây đại thụ, không lộ diện cũng không rời đi......
Hai mẹ con Tam di nương là nghe nói trên tay Hàn Vân Tịch có chìa khoá nhà kho mới chạy tới, ai biết liền gặp được một màn Hàn Vân Tịch đang trọng phạt đại thiếu gia.
Từ phu nhân ỷ vào thế lực lớn của nhà mẹ đẻ, hoành hành ngang ngược nhiều năm như vậy, đã sớm nên có người ra mặt giáo huấn một chút, chỉ là, các nàng trăm triệu đều không nghĩ tới người ra mặt sẽ là Hàn Vân Tịch.
Phải biết rằng, Hàn Vân Tịch tuy là đại tiểu thư con vợ cả, nhưng từ trước đến nay đều là nhát gan sợ phiền phức, ẩn nhẫn thoái nhượng chủ nhân nha, hơn nữa, ngay cả khi nàng đã trở thành Tần Vương, đó cũng bất quá chỉ là bài trí mà thôi.
Nhị tiểu thư Hàn Nhược Tuyết từ xa nhìn thấy khuôn mặt Hàn Vân Tịch, đáy mắt hiện lên một mạt

|
/278
|

