Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 73 - Chương 73

/278


Hàn Tòng An là tử tù, không thể thăm hỏi, nhưng Hàn Vân Tịch có thân phận đặc biệt, hiện giờ lại là ân nhân cứu mạng Thái tử, tuy rằng sự tình không công khai, nhưng quan phủ Đại Lý Tự vẫn có cách để biết, đã sớm giao đãi xuống dưới nếu Hàn Vân Tịch tới nhất định phải cho vào. Những tên ngục tốt trước đây từng động tư hình với nàng, tất cả đều bị dọa trốn đi, sợ bị nhận ra.

Ngục tốt dẫn đường thấp giọng bẩm báo, Vương Phi nương nương, Hàn Tòng An từ đêm qua Đến giờ đều thét lên, nói muốn gặp ngươi.

Uh, ngươi đi xuống trước đi, nếu có việc gì ta sẽ gọi. Hàn Vân Tịch nhàn nhạt nói.

Hàn Tòng An muốn gặp nàng cũng không có gì kỳ lạ, đơn giản là cầu nàng cứu hắn một mạng. Hàn Vân Tịch cũng không hiểu người như vậy, biết rõ là đối địch, vậy cần gì phải cầu đây? Có cầu cũng chẳng đến được đâu, ngay cả cốt khí cũng không thể có hay sao?

... .....Người dịch: Emily Ton......

Khi Hàn Tòng An vừa nhìn thấy Hàn Vân Tịch, kinh ngạc vội vã phóng qua, may mắn có song sắt đỡ hắn lại, mới một đêm và nửa ngày, Hàn Tòng An đã không ra hình người, tóc trên đầu toán loạn, áo tù hỗn độn, rõ ràng là đã bị tra tấn qua.

Người tiến vào thiên lao, có thể không bị gia hình sao? Chính Hàn Vân Tịch cũng đã từng trải qua.

Nữ nhi, ngươi rốt cuộc đã tới......

Cha biết ngươi nhất định sẽ đến! Cha biết ngươi nhất định sẽ không bỏ cha mà không quan tâm.

Giọng nói của Hàn Tòng An như ngẹn nơi cổ họng, hốc mắt thâm sâu, hai tròng mắt đỏ rực, giống như một lão nhân nghèo đói đáng thương hề hề, không biết còn tưởng rằng Hàn Vân Tịch là một nữ tử bất hiếu đã bỏ rơi hắn.

Hàn Vân Tịch lạnh lùng nhìn, dựa vào ven tường, xếp bằng ngồi xuống, thấy thế, hốc mắt Hàn Tòng An lại đỏ một vòng, ôm song sắt, chậm rãi ngã ngồi xuống dưới.

Nữ nhi, hiện tại cũng chỉ có ngươi mới có thể cứu cha!

Cha tất cả đều trông cậy vào ngươi nha...... Ngươi nói một câu đi?

... ...

Ánh mắt Hàn Tòng An tràn ngập thân thiết và hy vọng, giọng nói già nua đau thương, nhưng Hàn Vân Tịch lại vẫn thờ ơ.

Nàng lạnh lùng nhìn kỹ hắn. Hàn Tòng An thấy nàng lạnh nhạt, hơi cứng đờ, đột nhiên trầm mặc, dùng ánh mắt thật sâu nhìn nàng, cực kỳ thê thảm.

Hàn Tòng An, ngươi cuối cùng cũng nhớ tới, ta là nữ nhi ngươi nha. Hàn Vân Tịch lúc này mới mở miệng, vẻ mặt trào phúng.

Trong trí nhớ, vị cha này có từng một lần gọi qua một tiếng Nữ nhi ?

Hàn Tòng An nhấp nhấp miệng, sờ soạng mặt già một phen, liên tục lắc đầu, lẩm bẩm tự nói, tựa hồ rất hối hận, nhưng Hàn Vân Tịch cũng không nghe rõ hắn đang nói gì.

Rất nhanh, Hàn Tòng An lại ngẩng đầu lên, kích động ôm song sắt, Nữ nhi, cha biết sai rồi, cha đã ở tuổi này, ngươi hãy tha thứ cho cha đi? Cha cầu ngươi!

Bằng vào cái gì? Hàn Vân Tịch lạnh giọng, hài tử đều đã trưởng thành mới đến cầu xin tha thứ, thật là buồn cười.

Vân Tịch, tốt xấu ta cũng là cha ngươi nha, chẳng lẽ ngươi có thể trơ mắt nhìn cha bị dạo phố thị chúng hay sao? Cha già rồi không chịu nổi mất mặt như vậy nha!

Hiện giờ cũng chỉ có ngươi mới có thể cứu cha, coi như cha cầu ngươi, cầu ngươi...... Cầu ngươi hãy vì mẫu thân đã mất của ngươi, cứu cha lần này đi!

Hàn Tòng An không nói lời này còn tốt, vừa nói lời này, lửa giận của Hàn Vân Tịch lại bùng lên, nàng không kiên nhẫn ngắt lời, Hàn thần y, ngươi đã quá đề cao ta, tử tội của ngươi đều đã định rồi, ta không có mặt mũi lớn như vậy.

Không! Ngươi cứu mạng Thái Tử điện hạ nha, hoàng thượng nhất định sẽ nghe ngươi! Nữ nhi, ngay cả Hàn thị tam tộc ngươi đều cứu được, ngươi hãy cứu cứu cha đi. Hoàng Thượng nhất định sẽ nghe ngươi! Ngươi hiện tại là đại công thần nha!

Nếu không, ngươi đi cầu Tần Vương, Tần Vương nói Hoàng Thượng sẽ nghe!

Hàn Tòng An như là bắt được một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, dùng sức mà nói, dùng sức mà cầu, Vân Tịch, chỉ cần ngươi cứu cha, tất cả mọi sự cha đều đáp ứng ngươi.

Nhưng mà, hắn càng như vậy, Hàn Vân Tịch lại càng sinh ra chán ghét.

Tất cả mọi sự tình đều đáp ứng, phải không? Nàng cười lạnh hỏi.

Hàn Tòng An vội vàng gật đầu, đáng thương cực kỳ.

Rất tốt, vậy ngươi nói cho ta biết, nương ta đã chết như thế nào. Hàn Vân Tịch lạnh lùng chất vấn, đây cũng là mục đích duy nhất chuyến này của nàng.

Ai ngờ, lời này vừa ra, Hàn Tòng An đang cầu xin đột nhiên im bặt. Hàn Vân Tịch không bỏ qua nháy mắt phức tạp ẩn trong đáy mắt hắn, truy vấn nói, Nương ta khó sinh mà chết, có nhân chứng không? Có cố gắng nào để cứu giúp không?

Câu nói thẳng của Hàn Vân Tịch, vấn đề vô cùng sắc bén khiến cặp mắt già của Hàn Tòng An vẩn đục đau thương, lập tức rõ nét hơn rất nhiều.

Hắn vốn tưởng rằng Hàn Vân Tịch nhất định cũng giống mẫu thân nàng, mềm lòng, dễ thương lượng, chỉ cần hắn hảo hảo cầu xin một phen, nha đầu này sẽ mềm lòng, sẽ cứu hắn. Lại không nghĩ rằng, nàng vì chuyện này mà tới.

Nhìn biến hoá trên sắc mặt của Hàn Tòng An, bên môi Hàn Vân Tịch nổi lên một nụ cười lạnh lùng, nàng biết, nàng hoài nghi là đúng.

Như thế nào, thấy rất kỳ quái vì sao ta sẽ hỏi như thế sao?

Trong giọng nói của Hàn Vân Tịch ẩn chứa tức




/278

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status