“Nha! Cái thứ trắng trắng mềm mềm kia là cái gì vậy! Thoạt nhìn ăn rất ngon?” Mộc Thành Phong sáng mắt nhìn tào phớ trước mặt Lam Tử Duyệt, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
“Nga! Đó là tào phớ nam nhân bà làm, ăn rất ngon.” Niên Bình Sùng cười cười khen ngợi, hơn nữa vẻ mặt còn rất tự hào, giống như là hắn làm vậy, khi Niên Bình Sùng lên tiếng, cũng không có ý mời nàng ăn, trong lòng Mộc Thành Phượng rất không vui, những người này tại sao lại nhỏ mọn như vậy, mời người khác cùng ăn chung, đó là nhân chi thường tình (*), nhưng những người này có vẻ hình như rất bài xích hai huynh muội bọn họ.
(*): chuyện thường tình của con người.
“Ai u!” Niên Bình Sùng đau đến kêu ngao ngao, thiếu chút nữa là đã đem đồ ăn trong miệng phun ra, hắn đột nhiên kêu lên, khiến mọi người đều kì quái nhìn hắn.
“Oa! Nam nhân bà, hai gót chân này của ta có thù oán gì với ngươi vây! Tại sao ngươi cứ dẫm hoài vậy?” Niên Bình sùng đau đớn đứng lên, không ngừng nhảy nhót.
Lam Tử Duyệt lại dùng sức đạp lên trên ngón chân của hắn một cái nữa, cái tên gia hỏa nói nhiều, nhiều đồ ăn ngon như vậy còn không chặn được miệng hắn lại!
“A! Mưu sát thân phu a!” Niên Bình Sùng đau đến kêu to.
“Câm miệng, đuôi ngựa xuyên chao cũng không đứng dậy nổi (*).” Lam Tử Duyệt gắp một miếng thịt gà to, nhét vào miệng Niên Bình Sùng, chặn họng hắn lại.
(*): 臭豆腐: chao, sản phẩm lên men của đậu hủ; câu này là thành ngữ, ý nghĩa: đuôi ngựa xuyên chao —— không đứng thẳng lên được. Đuôi ngựa rất nhỏ, đậu hũ lại phi thường mềm, cho nên chỉ vật hay người là “đồ bỏ”.
“Nha! Lam Mân Côi và Duật Thành thiếu chủ tình cảm thật tốt, ở trước mặt mọi người, hai người cứ khanh khanh ta ta như vậy, xem ra chuyện tốt sắp tới gần rồi.” Mộc Thành Phượng che miệng cười nói.
Nàng vừa nói, mọi người đều yên tĩnh lại, biểu cảm rất đặc sắc, đặc biệt là Long Thiên Tuyệt, thiếu chút nữa là đã đem chiếc đũa cầm chặt đến sắp chặt đứt.
Lam Tử Duyệt híp mắt nhìn Mộc Thành Phượng, nữ nhân này quả thật là có lòng, ở cổ đại, danh tiết đối với nữ nhân so mệnh còn quan trọng, nàng là cố ý nói như vậy, hừ! Muốn phá hủy thanh danh của nàng, nằm mơ.
“Bang…!” Lam Thành Thành nện chiếc đũa lên trên bàn, “Tâm tư của ngươi thật là độc ác, dám phá hỏng thanh danh của mẫu thân ta.” Thanh âm lãnh nộ và âm trầm nhìn Mộc Thành Phượng mang theo chất vấn.
Khí thế lãnh lẽo kia khiến người ta có cảm giác mùa đông giá rét tháng chạp sắp tới, Mộc Thành Phượng đắc sắt thân thể, dịch dịch người lại gần về phía Long Thiên Tuyệt, nàng chính là muốn phá hỏng thanh danh của tiện nhân kia, ai bảo nàng ta tâm địa độc ác muốn phá hủy thanh danh của mình chứ?
(*) Đắc sắt (得瑟): Thực ra là một từ địa phương của khu vực phía Bắc Trung Quốc, hiện tại được xem như một từ ngữ mạng, dùng để miêu tả một người có tính cách rất kiêu ngạo, đắc ý, bình thường mang nghĩa xấu, hoặc có ý chế nhạo.
Lam Tử Duyệt vừa thấy động tác Mộc Thành Phượng, trong lòng đã sáng tỏ, thì ra là thế, hoa hồng chen lá xanh, nàng nói như vậy trước mặt hai vị Long công tử, là nàng tác phong bất chính, còn nàng lại là Duật Thành công chúa cao cao tại thượng, chẳng qua là nàng muốn thu hút sự chú ý của hắn thôi, chính là Tuý Ông say không phải do rượu (*), chỉ sợ Mộc Thành Phượng này cũng là trăm vội một hồi.
(*)Trích từ bài thơ ‘
“Nga! Đó là tào phớ nam nhân bà làm, ăn rất ngon.” Niên Bình Sùng cười cười khen ngợi, hơn nữa vẻ mặt còn rất tự hào, giống như là hắn làm vậy, khi Niên Bình Sùng lên tiếng, cũng không có ý mời nàng ăn, trong lòng Mộc Thành Phượng rất không vui, những người này tại sao lại nhỏ mọn như vậy, mời người khác cùng ăn chung, đó là nhân chi thường tình (*), nhưng những người này có vẻ hình như rất bài xích hai huynh muội bọn họ.
(*): chuyện thường tình của con người.
“Ai u!” Niên Bình Sùng đau đến kêu ngao ngao, thiếu chút nữa là đã đem đồ ăn trong miệng phun ra, hắn đột nhiên kêu lên, khiến mọi người đều kì quái nhìn hắn.
“Oa! Nam nhân bà, hai gót chân này của ta có thù oán gì với ngươi vây! Tại sao ngươi cứ dẫm hoài vậy?” Niên Bình sùng đau đớn đứng lên, không ngừng nhảy nhót.
Lam Tử Duyệt lại dùng sức đạp lên trên ngón chân của hắn một cái nữa, cái tên gia hỏa nói nhiều, nhiều đồ ăn ngon như vậy còn không chặn được miệng hắn lại!
“A! Mưu sát thân phu a!” Niên Bình Sùng đau đến kêu to.
“Câm miệng, đuôi ngựa xuyên chao cũng không đứng dậy nổi (*).” Lam Tử Duyệt gắp một miếng thịt gà to, nhét vào miệng Niên Bình Sùng, chặn họng hắn lại.
(*): 臭豆腐: chao, sản phẩm lên men của đậu hủ; câu này là thành ngữ, ý nghĩa: đuôi ngựa xuyên chao —— không đứng thẳng lên được. Đuôi ngựa rất nhỏ, đậu hũ lại phi thường mềm, cho nên chỉ vật hay người là “đồ bỏ”.
“Nha! Lam Mân Côi và Duật Thành thiếu chủ tình cảm thật tốt, ở trước mặt mọi người, hai người cứ khanh khanh ta ta như vậy, xem ra chuyện tốt sắp tới gần rồi.” Mộc Thành Phượng che miệng cười nói.
Nàng vừa nói, mọi người đều yên tĩnh lại, biểu cảm rất đặc sắc, đặc biệt là Long Thiên Tuyệt, thiếu chút nữa là đã đem chiếc đũa cầm chặt đến sắp chặt đứt.
Lam Tử Duyệt híp mắt nhìn Mộc Thành Phượng, nữ nhân này quả thật là có lòng, ở cổ đại, danh tiết đối với nữ nhân so mệnh còn quan trọng, nàng là cố ý nói như vậy, hừ! Muốn phá hủy thanh danh của nàng, nằm mơ.
“Bang…!” Lam Thành Thành nện chiếc đũa lên trên bàn, “Tâm tư của ngươi thật là độc ác, dám phá hỏng thanh danh của mẫu thân ta.” Thanh âm lãnh nộ và âm trầm nhìn Mộc Thành Phượng mang theo chất vấn.
Khí thế lãnh lẽo kia khiến người ta có cảm giác mùa đông giá rét tháng chạp sắp tới, Mộc Thành Phượng đắc sắt thân thể, dịch dịch người lại gần về phía Long Thiên Tuyệt, nàng chính là muốn phá hỏng thanh danh của tiện nhân kia, ai bảo nàng ta tâm địa độc ác muốn phá hủy thanh danh của mình chứ?
(*) Đắc sắt (得瑟): Thực ra là một từ địa phương của khu vực phía Bắc Trung Quốc, hiện tại được xem như một từ ngữ mạng, dùng để miêu tả một người có tính cách rất kiêu ngạo, đắc ý, bình thường mang nghĩa xấu, hoặc có ý chế nhạo.
Lam Tử Duyệt vừa thấy động tác Mộc Thành Phượng, trong lòng đã sáng tỏ, thì ra là thế, hoa hồng chen lá xanh, nàng nói như vậy trước mặt hai vị Long công tử, là nàng tác phong bất chính, còn nàng lại là Duật Thành công chúa cao cao tại thượng, chẳng qua là nàng muốn thu hút sự chú ý của hắn thôi, chính là Tuý Ông say không phải do rượu (*), chỉ sợ Mộc Thành Phượng này cũng là trăm vội một hồi.
(*)Trích từ bài thơ ‘
|
/161
|

