“Ngày mai?” Nghe vậy thiếu chút nữa Lăng Tứ nhảy dựng lên “Đại ca, huynh chắc chắn là không có chuyện gì chứ? Vội như vậy, dù sao cũng là dòng chính nữ của tướng phủ. Hơn nữa sau khi huynh cưới vào cửa cũng sẽ không có biện pháp quay lại nữa. Huynh cần phải nghĩ thật kĩ.”
Lăng Tứ đột nhiên tỉnh táo lại, thử thăm dò: “Đừng nói là huynh và Hoa Thiển Vũ đang cãi nhau, không đến mức náo lớn như vậy chứ. Không phải là ngày thường huynh thường nói với đệ là, giữa nam và nữ, đánh là thương mắng là yêu, không đánh không mắng không yêu nhau sao? Thế nào đến lượt huynh lại thành ra như vậy?”
Lăng Mạc Thiên híp mắt nhìn Lăng Tứ, giọng nói không được tốt cho lắm “Ta có dạy đệ như vậy sao? Sao ta không nhớ rõ? Còn nữa, đệ nghĩ cái gì vậy? Liên quan gì đến Hoa Thiên Vũ? Về sau, ở trước mặt ta, không được phép nhắc đến tên của nàng. Còn Liễu Nhược Tuyên, sau khi bước vào vương phủ cũng chỉ ngồi ở vị trí trắc phi, đệ nghĩ ta sẽ để cho nữ nhân đó ngồi thẳng lên vị trí vương phi sao? Ta thấy dạo gần đây đệ rất rảnh rỗi, cái đầu này ngày càng không linh hoạt rồi.”
Nhìn bộ dạng này của Lăng Mạc Thiên, Lăng Tứ biết mình chạm đến chuyện không vui của hắn, để tránh bị khổ sở bèn vội vàng nói chuyện chính sự, không hỏi đến vấn đề này nữa: “Vậy được, ngày mai thì ngày mai, đệ đi đón không phải xong rồi sao. Chỉ là sao Liễu Nhược Tuyên lại biến thành trắc phi rồi? Đại ca, huynh để chính nữ của Liễu Nghiêm làm trắc phi, Liễu Nghiêm và phu nhân của hắn thì sao?”
“Bọn họ dám nói gì?” Lăng Mạc Thiên cười lạnh nói:” Không nói đến việc trước đây Liễu Nhược Tuyên tự mình đến trước mặt bổn vương lấy lòng, thậm chí còn hiến thân, lại còn sự việc của Liễu Nghiêm và Hoa Thiên Vũ, để cho Liễu Nhược Tuyên làm trắc phi cũng coi như bổn vương đã khai ân. Sợ rằng Liễu Nghiêm cũng mong bổn vương làm như vậy, làm sao còn dám có ý kiến.”
“Vậy sau này khi Hoa Thiên Vũ vào cửa thì sao?” Lăng Tứ vẫn không nhịn được hỏi, kết quả khiến Lăng Mạc Thiên trừng mắt nhìn hắn, lập tức bị dọa sợ chạy trối chết ra ngoài, sợ bị Lăng Mạc Thiên bắt được bị đánh một trận.
Nhìn bộ dáng chạy trối chết của Lăng Tứ, Lăng Mạc Thiên buồn bã thở dài, trong lòng ngũ vị tạp phần. Lăng Tứ lo lắng không phải là không có lí, thật ra trong lòng cũng không thể quên được Hoa Thiên Vũ. nếu như sau này mình và này còn có thể, khi đón nàng vào trong phủ thì nên dễ nàng ngồi ở vị trí nào đây? Nếu để hoa Thiên vũ ở vị trí chính phi thì cũng không khác gì đánh một cái lên mặt Liễu Nghiêm. Cho dù vốn nên như thế nhưng cũng cần phải cố kị.
“Trắc phi?” Lý Thu Lan nghe vậy lập tức nhảy lên, “Ngài đường đường là một tướng gia, thiếp cũng đường đường là một nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, Lý gia ta ở kinh thành dù không sánh bằng hoàng tộc thì cũng là một trong những thế gia, nữ nhi của chúng ta cái gì cũng cho hắn, mà hắn, chỉ cho nữ nhi của chúng ta một vị trí trắc phi, không khác gì đánh lên mặt chúng ta? Ngài chịu được sao?”
“Im miệng.” Liễu Nghiêm nhìn chằm chằm không che giấu sự tức giận nói: “Nếu như không phải tại bà không có đầu óc, đưa nữ nhi đến tận cửa, bà nghĩ lúc này ta sẽ chịu như vậy sao!”
Lý Thu Lan nghẹn họng. Nếu không phải
Lăng Tứ đột nhiên tỉnh táo lại, thử thăm dò: “Đừng nói là huynh và Hoa Thiển Vũ đang cãi nhau, không đến mức náo lớn như vậy chứ. Không phải là ngày thường huynh thường nói với đệ là, giữa nam và nữ, đánh là thương mắng là yêu, không đánh không mắng không yêu nhau sao? Thế nào đến lượt huynh lại thành ra như vậy?”
Lăng Mạc Thiên híp mắt nhìn Lăng Tứ, giọng nói không được tốt cho lắm “Ta có dạy đệ như vậy sao? Sao ta không nhớ rõ? Còn nữa, đệ nghĩ cái gì vậy? Liên quan gì đến Hoa Thiên Vũ? Về sau, ở trước mặt ta, không được phép nhắc đến tên của nàng. Còn Liễu Nhược Tuyên, sau khi bước vào vương phủ cũng chỉ ngồi ở vị trí trắc phi, đệ nghĩ ta sẽ để cho nữ nhân đó ngồi thẳng lên vị trí vương phi sao? Ta thấy dạo gần đây đệ rất rảnh rỗi, cái đầu này ngày càng không linh hoạt rồi.”
Nhìn bộ dạng này của Lăng Mạc Thiên, Lăng Tứ biết mình chạm đến chuyện không vui của hắn, để tránh bị khổ sở bèn vội vàng nói chuyện chính sự, không hỏi đến vấn đề này nữa: “Vậy được, ngày mai thì ngày mai, đệ đi đón không phải xong rồi sao. Chỉ là sao Liễu Nhược Tuyên lại biến thành trắc phi rồi? Đại ca, huynh để chính nữ của Liễu Nghiêm làm trắc phi, Liễu Nghiêm và phu nhân của hắn thì sao?”
“Bọn họ dám nói gì?” Lăng Mạc Thiên cười lạnh nói:” Không nói đến việc trước đây Liễu Nhược Tuyên tự mình đến trước mặt bổn vương lấy lòng, thậm chí còn hiến thân, lại còn sự việc của Liễu Nghiêm và Hoa Thiên Vũ, để cho Liễu Nhược Tuyên làm trắc phi cũng coi như bổn vương đã khai ân. Sợ rằng Liễu Nghiêm cũng mong bổn vương làm như vậy, làm sao còn dám có ý kiến.”
“Vậy sau này khi Hoa Thiên Vũ vào cửa thì sao?” Lăng Tứ vẫn không nhịn được hỏi, kết quả khiến Lăng Mạc Thiên trừng mắt nhìn hắn, lập tức bị dọa sợ chạy trối chết ra ngoài, sợ bị Lăng Mạc Thiên bắt được bị đánh một trận.
Nhìn bộ dáng chạy trối chết của Lăng Tứ, Lăng Mạc Thiên buồn bã thở dài, trong lòng ngũ vị tạp phần. Lăng Tứ lo lắng không phải là không có lí, thật ra trong lòng cũng không thể quên được Hoa Thiên Vũ. nếu như sau này mình và này còn có thể, khi đón nàng vào trong phủ thì nên dễ nàng ngồi ở vị trí nào đây? Nếu để hoa Thiên vũ ở vị trí chính phi thì cũng không khác gì đánh một cái lên mặt Liễu Nghiêm. Cho dù vốn nên như thế nhưng cũng cần phải cố kị.
“Trắc phi?” Lý Thu Lan nghe vậy lập tức nhảy lên, “Ngài đường đường là một tướng gia, thiếp cũng đường đường là một nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, Lý gia ta ở kinh thành dù không sánh bằng hoàng tộc thì cũng là một trong những thế gia, nữ nhi của chúng ta cái gì cũng cho hắn, mà hắn, chỉ cho nữ nhi của chúng ta một vị trí trắc phi, không khác gì đánh lên mặt chúng ta? Ngài chịu được sao?”
“Im miệng.” Liễu Nghiêm nhìn chằm chằm không che giấu sự tức giận nói: “Nếu như không phải tại bà không có đầu óc, đưa nữ nhi đến tận cửa, bà nghĩ lúc này ta sẽ chịu như vậy sao!”
Lý Thu Lan nghẹn họng. Nếu không phải
|
/72
|

