Một ngày nữa lại trôi qua và quả thật rất vô vị. Tiểu Minh ngồi trong phòng chán nản quăng mấy cái ngọc giản đan phương vào trong góc giường, mấy cái này hắn vốn coi như bảo bối bây giờ chẳng khác gì đồ bỏ đi. Cả ngày hôm nay không thấy Linh tỷ đâu, ba ba vì chuyện hôm qua cộng với việc ngày mai bắt đầu sát ngạch nên bắt hắn cả ngày ở trong phòng tu luyện. "Chẳng biết bao giờ mình mới có thể tự do làm chuyện mình thích nhỉ?" hắn thầm than thở. Thôi ngủ, mai dậy còn sát với chả ngạch, đúng thật là mấy trò vớ vẫn của người lớn.
... Vừa sáng sớm đang ngon giấc thì mụ mụ hắn đã sớm gọi hắn dậy, chỉ khổ hắn ngủ nước dãi chảy ròng ròng ướt hết gối nên bị la không nhẹ. Vào phòng ăn, hắn tựa mình lạc vào đại sảnh nào đang tổ chức lễ hội vậy. Thức ăn phải gấp năm, không gấp mười bình thường mà toàn món hắn thích nữa chứ. Vội ngồi vào bàn hắn quên luôn mời hai cái gã to con mặt khinh khỉnh ngồi đối diện kia, hắn gắp ngay một cái sườn bò rồi ngòam một miếng lớn. Một trong hai gã kia bất mãn nói.
- Ngươi ăn uống cũng không ra cái dạng gì cả, ngay cả lễ phép căn bản cũng không có.
Liền ngay lập tức đồng minh mụ mụ của hắn vội bao che cho cái ý thức chưa được gọi cho tốt lắm của hắn.
- Lão này. Hôm nay là ngày quan trọng của con nó anh làm gì mà quát nó thế hả?
Ba ba hắn vội vàng xuống nước nhượng vợ, phải nói ba ba hắn cái gì cũng tốt riêng chỉ có sợ vợ là không giống ai. Với ba ba mụ mụ và cả đại huynh hắn nữa vỗn đã không cần ăn uống, với lại họ sợ ăn mấy tạp chất này vào không có lợi cho tu vi nên hầu như từ lâu ăn cơm chỉ có mỗi hắn với Linh tỷ. Hôm nay chẳng qua ngày đặc biệt cả gia đình hắn mới có dịp ngồi ăn với nhau. Nghĩ đến Linh tỷ hắn vội cầm một cái bát sạch gắp thức ăn bỏ vào. Biết được suy nghĩ kia của hắn mụ mụ hắn liền cười cười lườm hắn nói, trong giọng có vẻ có chút giấm chua.
- Ngươi cứ ăn đi ta sai người đưa cho Linh tỷ của ngươi rồi. Ngươi ấy à con ta mà toàn lo cho người ngoài không, rõ bất hiếu mà, thế chắc sau này khỏi nhờ vả gì ngươi.
Biết mụ mụ chỉ mắng yêu hắn cũng không ngại cà chớn, vuốt mông ngựa.
- Mụ mụ ấy à, hài nhi luôn yêu thương mụ mụ nhất. Thế gian này tuyệt đối không ai có thể so sánh với mụ mu, nào là vừa xinh đẹp, dịu dàng, hơn nữa....
|
/50
|

