Người ngoài nếu nhìn thấy Thiên Minh chắc sẽ nghĩ hắn là tên tự kỷ hay đại loại thất tình cũng nên. Vì có mấy ai ngồi một mình uống hết hai chai rượu chứ. Nhìn đồng hồ thấy đã hơn mười một giờ đêm hắn gọi phục vụ tính tiền rồi ra về. Phía trước quán bar hầu như rất khó để bắt được một chiếc taxi, đa phần vì những người tới đây đều có phương tiện đi lại, hơn nữa trong thành phố không có cho taxi đậu trên vỉa hè đợi khách nên có lẽ muốn tìm được một cái xe hắn phải đi bộ một đoạn. Nhưng vừa mới đi được một đoạn thì từ đằng sau truyền đến tiếng hò hét cùng với âm thanh động cơ. Một đám người đi xe phân khối vượt lên chặng đường hắn, Thiên Minh nhận ra tên lúc nãy trong quán bar đòi đánh hắn đây mà. Một tên trong số chúng nói.
- Anh bạn, theo bọn tôi đi lại đây có chút chuyện được chứ.
Thiên Minh chậc lưỡi, giờ không đi với chúng chắc bọn này sẽ theo hắn đến sáng mất, nghĩ vậy Thiên Minh không do dự cứ vui vẻ ngồi sau xe bọn chúng rồi đi theo. Đám người này cũng không có đi đâu quá xa mà đưa hắn đến một bãi đất hoang gần cái cầu cao cao nối quận hai với quận bảy, hắn không có quan tâm tên cây cầu này lắm, hình như là cầu Phú Mỹ. Đến nơi hắn thấy có một đám cũng đợi sẵn hắn ở đó rồi, trong đám này hắn chỉ quen mặt có mỗi tên tóc tím kia. Thấy hắn ngơ ngác một tên trong số bọn kia đứng ra nói.
- Mày khi nãy có xung đột với anh em ta trong quán rượu, chuyện cũng không có gì to tát nhưng bỏ qua cho mày thì giang hồ nó cười vào mặt tao. Thôi thì mày bỏ lại một ngón tay với đập xuống ba mươi triệu bọn tao sẽ tha cho ngươi.
Thiên Minh giả bộ hỏi ngu.
- Nếu mang không đủ tiền thì sao đây? Bạn đang xem tại
|
/50
|

