Người gọi cho hắn biệt hiệu là Z8 trong tổ chức địa vị của y cũng không cao lắm, y vốn phụ trách nhiệm vụ khu vực phía nam Việt Nam nhưng có lẽ vì hắn xin tạm nghỉ nên tên kia phải gánh luôn toàn bộ nhiệm vụ. Hắn lên phòng chỉ cầm theo hai khẩu súng ngắn rồi nhanh chóng phóng chiếc r6 lao nhanh trong bóng đêm như một con báo. Định vị trên gps hắn nhanh chóng xác định được vị trí cần đến. Chỉ hơn ba mươi phút sau hắn có mặt tại khu vực mà z8 đã nhắc đến, đó là một nhà xưởng bỏ hoang nằm giữa cánh đồng xa đường quốc lộ hơn sáu trăm mét. Trước khi tiến đến gần nhà xưởng hắn đã tắt đèn xe máy đi, ngầm quan sát khu vực xung quanh không có một nhà dân nào cả. Hắn cho xe ở vị trí an toàn rồi đi bộ lại gần vì sợ tiếng động cơ sẽ gây chú ý. Nhà xưởng này gồm có ba tầng, có vẻ như nó đã bị bỏ hoang lâu lắm rồi, trên tường và cửa sổ đều bị sơn vẽ lung tung. Cửa chính đã đóng chặt nhưng nếu không đóng thì hắn cũng không phát dại mà đi vào bằng lối đó.
Vòng ra phía đằng sau xưởng hắn nhìn ngó xung quanh xem có lối vào nào khác không. Khi hắn vừa tới mặt bên trái thì hắn bất ngờ đụng phải một tên áo đen, tên này có vẻ nhận nhiệm vụ canh gác vòng ngoài. Hắn nấp vào sau một tấm ván cũ để bên tường, cẩn thận quan sát. Hắn không có biết bên ngoài xưởng ngoại trừ tên kia thì còn có tên nào nữa không mặt khác hắn hiện tại cách xa tên áo đen kia hơn mười lăm mét, hạ gục được tên kia thì cũng bình thường nhưng để tên kia không kịp thông báo cho đồng bọn thì e rằng hơi khó hơn nữa hắn còn muốn tra hỏi thông tin từ tên kia nên việc quan trọng nhất hiện tại là phải tìm được cách dụ tên kia lại gần.
Cầm một tảng đá bằng nắm tay hắn vứt vào ngay tấm gỗ nơi hắn đang nấp, nếu có người ngoài ở đây thì có lẽ sẽ phát điên lên mà chửi hắn óc heo chưa gì đã lạy ông tôi ở bụi này rồi. Tuy nhiên có lẽ tất cả đều đã được tính toán cẩn thận, bọn chúng nếu đủ tầm cỡ truy sát người của Đoạt Mệnh thì chắc cũng không phải loại thiểu năng gì, nghĩ sao mà có thể dủng kế đánh lạc hướng đơn giản mà lừa được chúng chứ. Quả nhiên tên kia nghe động tĩnh vội quay súng sang nói bằng tiếng tàu khựa.
- Ai? Mau ra không đừng trách ta nổ súng.
Vị trí tên kia quay súng vị nhiên chính là bụi cỏ đối diện, có lẽ y nghĩ rằng có một tên ngu nào đó nấp trong bụi cỏ, tạo tiếng động bên kia cái ván nhằm dụ y chú ý vào cái ván rồi sẽ tiến lại gần sau thằng ngu đó sẽ phục kích y từ trong bụi cỏ. Nghĩ thế súng y vẫn chĩa vào trong bụi cỏ đi lại sát tường hơn mắt cẩn thận quan sát chỉ cần có động tĩnh là y sẽ nổ súng. Ông bà ta vẫn có câu " ngu lâu dốt bền khó đào tạo mà có đào tạo được nữa thì cũng chỉ là kẻ ăn hại" và quả nhiên thằng ngu này khi đi lại gần chiếc ván thì ngay lập tức bị một bàn tay khác bặp ngay vào cổ và siết chặt khiến y chỉ có thể ú ú ớ ớ như lợn bị chọc tiết. Một giọng nói bằng chính ngôn ngữ mẹ đẻ của y là tiếng trung lạnh lùng vang lên bên tai y.
- Ta có vài việc muốn hỏi ngươi, hỏi xong ta sẽ đánh ngất ngươi đi nếu ngươi làm loạn hay có ý định cảnh báo cho đồng bọn thì ngươi sẽ chết, nếu hiểu những gì ta nói thì gật đầu.
Thấy tên kia khẽ gật đầu hắn có chút nới lỏng tay ra để hắn tiện tra hỏi thông tin, tuy nhiên khi cảm nhận được cổ tay hắn nới lỏng cổ họng thì tên áo đen kia lại dùng khửu tay đánh bật lại phía ngực hắn, miệng cố gắng la lớn nhất có thể. Nhưng khi y mới có há được cái miệng thối ra mà chưa kịp la, tay thì mới đánh ra được nửa đường thì cả cái đầu đã y bị bẻ gãy ra khỏi cổ lúc lắc một bên. Quẳng cái xác sang một bên hắn thầm tặc lưỡi, xem ra hội này đào tạo cũng được, dù chết vẫn không có phản bội. Vì không thu thập được thông tin gì nên hắn đành phải cẩn thận đi một vòng xung quanh xưởng, sau một vòng quan sát hắn nhận định có lẽ ở bên ngoài tên này là duy nhất. Tuy không có phát hiện được thêm ai nhưng hắn lại tìm được một cái lỗ khá lớn bên tường, có lẽ thường ngày cho mấy con chó chui vào mà tạo thành nhưng bây giờ hắn lại phải đi vào bằng lối này. Tầng một bên trong nhà xưởng kia là một cái địa hình bằng phẳng trống trải, dù trước đây nó có sản xuất gì đi nữa thì bây giờ cũng không còn chút máy móc nào. Hắn nhìn lên phía tầng hai, thực ra cũng không hẳn được họi là tầng hai vì ba phần tư mái tầng một được thông hắn với tần ba, tầng hai chỉ giống như một cái ban công nhỏ hướng vào trong thay vì quay mặt ra ngoài. Cầu thang ở đây được làm sơ sài bằng sắt, và nguyên cái tầng hai cũng vậy, là ghép các thanh sắt lại sau đó làm nền bằng lưới, chính vì thế nên bây giờ nấp ở tầng một mà hắn có thể thấy được hai tên đang đứng phía trên đầu hắn. Cẩn thận treo ngược người dười cầu thang hắn tiến lên từ từ, sau đó dùng tay víu lấy ban công kia nhẹ nhàng dịch chuyển đến gần bọn chúng. Hai tên kia cũng mang trên mình bộ đồ đen và không hề hay biết hắn đang lại gần nên vẫn thoải mái nói chuyện.
|
/50
|

