Tân Giới

Chương 23: Mời ăn trưa

/50


Trở về căn biệt thự mà tổ chức chuẩn bị sẵn cho hắn, ngâm mình trong làn nước ấm, hắn nằm ngửa ra bồn tắm suy nghĩ. Vẫn là lời tên mập kia nói trước lúc chết " chẵng lẽ các ngươi không có cha mẹ để chăm sóc hay sao". Tổ chức của hắn vốn toàn là trẻ mồ côi, được nhận nuôi từ khắp nơi trên thế giới, với một mục đich duy nhất là trở thành cỗ máy giết người. Hắn không biết mình có phải là trẻ mồ côi hay không nữa, hắn chỉ biết bản thân hắn được một người đàn ông cứu vớt từ trên bãi cát sông Hồng trong tình trạng tứ chi nát vụn cách đây tám năm. Tuy nhiên sau đó dưới sự bình phục thần kỳ mà tới giờ hắn vẫn không biết tại sao lại như vậy, người đàn ông đó đã giao hắn cho một người Pháp nuôi dưỡng. Sau khi hắn hồi phục hắn ngòai cái tên thì hầu như không nhớ gì về quá khứ của hắn trước đây, hắn được người đàn ông kia cho gia nhập vào một tổ chức có tên là đoạt mệnh.

Đó là tổ chức lính đánh thuê, vệ sĩ, sát thủ hàng đầu thế giới, và thật ngạc nhiên chỉ sau ba năm hắn đã hoàn thành khóa huấn luyện sát thủ mà kẻ bình thường mất cả chục năm trời. Từ đó hắn được lấy số mười bốn, là tên một vị tiền bối đã chết khi làm nhiệm vụ trước kia, nghe đâu vị tiền bối này không ai có thể sánh bằng nên cũng không có người dám dùng số mười bốn này. Rất nhiều năm hắn cố gắng phấn đấu thành sát thủ bậc nhất và không ngừng tìm tòi chữa trị nhưng không cách nào nhớ lại được quá khứ của hắn.

Bước ra khỏi phòng tắm hăn thầm nghĩ về cuộc đời của bản thân, suốt ngày chỉ có đánh đánh giết giết, liệu nếu hắn tìm ra được cha mẹ hắn thì họ có chấp nhận hắn, kẻ tay nhuốm đầy máu tươi. Hay nếu một ngày hắn chết đi thì còn có ai nhớ tới hắn, từng biết đến sự tồn tại của hắn. Lần đầu tiên hắn thấy mệt mỏi, thấy cuộc sống của hắn trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Hắn nhấc điện thoại lên đắn đo mãi cuối cùng vẫn gọi. Đầu giây bên kia giọng nói một người đàn ông trung niên vang lên bằng tiếng pháp.

- Số mười bốn có chuyện gì mà gọi ta thế. Ta vừa nhận báo cáo xong, nhiệm vụ đã hoàn thành rồi cơ mà?

Hắn suy nghĩ thêm một tý rồi nói.

- Chấp sự trưởng, tôi muốn xin nghỉ việc một thời gian.

Người đàn ông kia khá bất ngờ vì câu nói trên, phải mất một lúc mới tiêu hóa được thông tin này liền nói.

- Tổ chức có chỗ nào làm cậu không hài lòng sao? Ta có thể vinh dự được biết lý do.

Hăn thở dài nhìn về phía xa xăm nói.

- Chẳng qua tôi thấy mệt mỏi muốn làm một người bình thường thôi. Có thể tôi nghỉ hẳn mà cũng có thể khi đã chán làm người thường tôi sẽ quay lại.

Người đàn ông kia cũng có vẻ suy nghĩ một lúc sau nói.

- Chuyện của cậu tôi sẽ báo cáo lên trên. Tôi không có đủ quyền quyết định.

Không nói thêm lời nào cả hai bên cúp máy, hắn vẫn nhìn trời đêm xa xăm, lòng không khỏi sầu muộn. Hắn lại cầm điện thoại lên, bấm một dãy số rồi áp tai lên gọi. Một lúc sau có giọng nữ đáp lại bằng tiếng Hàn.

- Yeoboseyo!

Hắn cười cười nói. Bạn đang xem tại


/50

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status