Ta Có Hào Quang Của Nữ Chín

Chương 79: Khuynh Thành Tuyệt Luyến (20)

/95


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: An Minh Tuệ.

_________________________

Giang Niệm phát hiện viết tiểu thuyết lịch sử so với viết kịch bản thì phải nghiêm cẩn hơn rất nhiều, lại buồn tẻ, thâm ảo, cũng đau khổ hơn, cô cũng có thời điểm không thể viết được gì, lúc ấy cô sẽ liền ngừng bút, lại không muốn nhàn rỗi, cũng là nghĩ muốn luyện tập cách hành văn một chút, liền lên Lục Giang đăng kí một cái tên tác giả là “Đại bảo bối nhà tôi” viết tiểu thuyết đơn giản một chút, coi như là thư giãn tâm tình một tí.

Bộ tiểu thuyết thứ nhất cô viết chính là tiểu thuyết thanh xuân vườn trường, câu chuyện này nói về hai người là học bá cùng học thần* mặc dù không ngồi cùng bàn với nhau, nhưng cả hai lại vụng trộm thầm mến đối phương, bởi vì là học bá cùng học thần, vậy dĩ nhiên câu chuyện chính là làm đề, làm kiểm tra, Giang Niệm liền thích cái này, câu chuyện nói về yêu đương sau khi viết viết lại biến thành làm bài kiểm tra cùng dự đoán đề thi, vừa vặn trả thù những bạn trẻ có thời gian đọc tiểu thuyết kia, còn thuận tiện dự đoán một chút đề thi đại học của năm nay, dù sao cô cũng không nghĩ sẽ lấy được thành tích tốt gì từ bộ truyện này, ngẫu nhiên viết xong Chương 01: sau khi đăng lên cũng không để ý thêm.

* Học bá: Người chăm chỉ học nên đạt được điểm cao.

*Học thần: Người không học mà điểm vẫn cao.

Giang Niệm càng thêm đặt nhiều tâm tư vào bên trong « Đại Tống », hi vọng duy nhất chính là viết xong quyển sách này, thể hiện sự thông minh tuyệt đỉnh của cô.

Cho nên bản thân Giang Niệm cũng không nghĩ tới thời gian viết quyển tiểu thuyết này lại dài như khi viết « Đại Tống », liền ngay cả dự đoán đề thi đại học cô cũng đều dự đoán ra ba đợt vẫn chưa xong...

Ở năm thứ ba khi Giang Niệm học đại học, Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @AnMinhTue cô đã cùng Hoắc Lăng đính hôn, trừ ông nội bà nội cha mẹ em trai cô đều khóc bù lu bù loa làm cho cô rất là đau lòng ra, Giang Niệm vẫn rất vui vẻ, bởi vì tứ đại hộ pháp chung quanh của cô lại tề tựu đông đủ, Trần Nghĩa đặc biệt từ nước ngoài trở về, Từ Lập Hải cũng từ thành phố C chạy đến đây, tự nhiên ông Hoắc cũng không có vắng mặt.

Trừ cái đó ra, cô càng nhận được không ít lì xì, xếp vào một chiếc túi lớn, ào ào đổ ra, mở từng cái ra, cô xếp chúng chỉnh chỉnh tề tề ở một bên, lại thêm thẻ mà mẹ của cô cùng bà nội cho cô, Trương nữ sĩ cũng cho một tấm thẻ, còn có thẻ lương của Hoắc Lăng...

Cô còn cố gắng cái gì nữa, trực tiếp ngồi ăn chờ chết là được.

Giang Niệm lại một lần nữa cảm tạ thần tài đã phù hộ cô, cảm tạ các vị thần phật trên trời đã nhớ đến cô, hi vọng kiếp sau có thể tiếp tục còn nhớ rõ cô!

Giang Niệm đem núi tiền nhỏ xếp lại, tất cả đều giấu vào trong tủ bảo hiểm, mật mã đều tới tới lui lui nhớ năm sáu lần, cô cảm thấy nhìn thế nào cũng đều nhìn không đủ nha, Hoắc Lăng liền ở bên cạnh nhìn xem cô giống như một chú chuột Hamster nhỏ, loay hoay khắp nơi, hắn bất đắc dĩ lắc đầu.

“Niệm Niệm, đừng làm nữa, tới nghỉ ngơi đi.”

“Chờ một chút!”

Mắt nhìn két sắt lần cuối cùng, cô chạy chậm đến nhào tới giường, ghé vào ngực Hoắc Lăng cười nhẹ nhàng nói: “Chú Hoắc, hôm nay em thật hạnh phúc nha.”

Âm thanh Hoắc Lăng cười truyền đến, nắm vuốt gương mặt của cô nói: “Là phá hủy nhiều lì xì như vậy mới cảm thấy thật hạnh phúc, vẫn là đính hôn cùng anh thật hạnh phúc?”

Giang Niệm nghiêm túc nhìn thẳng vào cái đề tài này, nghĩ nghĩ, nói: “Không có bảo bối, em nhiều tiền hơn nữa cũng cảm thấy không cảm giác gì nha, vàng bạc tiền tài đã mất đi linh hồn thì sẽ không vui vẻ!”

Hoắc Lăng nhíu mày nói: “Ồ?”

Giang Niệm vỗ vỗ hắn: “Được rồi bảo bối, không cần phải tự nâng giá trị của bản thân anh cùng lì xì ra so sánh, cái này không thể so sánh nha.”

Khục! Hoắc Lăng có chút hoảng hốt, nắm vuốt cái cằm của Giang Niệm nhìn thẳng cô: “Bảo bối, em vừa mới nói cái gì anh không nghe rõ?”

Giang Niệm tranh thủ thời gian hôn hắn mấy ngụm: “Chú Hoắc, thời gian đêm nay rất là quý giá nha, chúng ta không cần lãng phí tốt thời gian đẹp...”

Khóe miệng Hoắc Lăng bị cái hôn của cô làm cho choáng đầu, lúc này, hắn liền cảm thấy mình thành một cái hôn quân, giờ trong đầu chỉ còn lại một người là Giang Niệm. Hắn ôm Giang Niệm xoay người đè cô xuống,chăn gấm màu đỏ khoác lên tấm lưng rắn chắc gầy gò của hắn, trên lưng hắn có mấy vết sẹo đã kết vảy, giờ phút này cơ bắp của hắn căng thẳng, lại có thêm một lớp mồ hôi mỏng, tràn đầy dã tính.

Giang Niệm chỉ cảm thấy cô hít vào thì nhiều, thở ra lại ít, rõ ràng cô đều không có ra sức, làm sao không thở nổi vẫn là cô chứ?

Hoắc Lăng đem Giang Niệm mềm nhũn kéo vào ôm trong ngực, tròng mắt trông thấy khóe mắt của cô hiện ra nước mắt, bởi vì động tác của hắn mà hừ nhẹ, sau một lúc thất thần, cô đã cọ ở hõm vai của hắn lẩm bẩm vài tiếng, hắn cười vuốt nhẹ nhàng lên tóc cô, hai người lần nữa nằm trong đệm chăn, Hoắc Lăng đem chăn gấm đã trượt xuống kéo lên, đem cả hai nghiêm nghiêm thật thật che lại.

Hắn dán vào vành tai cùng gương mặt của cô, chỉ cảm thấy trái tim lạnh lẽo cứng rắn của hắn lại mềm mại đến rối tinh rối mù.

Giang Niệm run một cái, không thể không cúi đầu trước vận mệnh, chân thành nói: “Chú Hoắc, anh quá lợi hại, em mệt mỏi quá, lần sau chúng ta lại đến nhé?”

“...... Được rồi, em đừng nói chuyện!”:)

“Được rồi bảo bối.”

Thật hung lại rất đẹp trai, thật là một đại bảo bối để cho người ta vừa yêu vừa hận.

...

Sau khi Hoắc Lăng cùng Giang Niệm đính hôn xong,Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad củ

/95

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status