Đường Tĩnh mở cửa, liền thấy khuôn mặt tái nhợt của Tùy Thiến.
“Loan Loan, ra đây một chút được không? Loan Loan, mình xin cậu .” Cô ta nói chuyện, giọng điệu thực hèn mọn, mấy người khác đều không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ im lặng.
Cố Loan Loan ngồi dậy, chau mày, nghĩ nghĩ, vẫn là đi ra, vươn tay, đóng cửa lại, hỏi: “Chuyện gì?”
Tùy Thiến lập tức rơi lệ, túm lấy góc áo cô, “Phịch!” một tiếng liền quỳ xuống.
“Loan Loan, Loan Loan, cầu xin cậu giúp mình, mình không thể cõng trên lưng hình phạt này!”
Cố Loan Loan không nói gì, Tùy Thiến tiếp tục khóc, bắt lấy tay cô, cầu xin: “Loan Loan, mình biết sai rồi, mình không cố ý! Cầu xin cậu tha thứ, mình không dám nữa, xin cậu!”
Cô ta chảy nước mắt đầy mặt, gắt gao túm tay Cố Loan Loan, cầu xin cô. Vẻ mặt Cố Loan Loan rất bình tĩnh, khẽ mở miệng: “Cậu muốn tôi làm gì?”
Hai mắt Tùy Thiến sáng lên, vội nói: “Cậu hãy nói với thầy là cậu đã quên nộp, không phải do mình vứt đi.”
“Loan Loan, cầu xin cậu, mình cầu xin cậu! Mình sai rồi, mình cũng không dám nữa.”
Cố Loan Loan hơi nhếch khóe miệng, gỡ từng ngón tay đang nắm tay mình ra, đáp: “Cậu đã làm gì thì phải gánh vác hậu quả đó, ---ll,,eequy,,don,,,,,----Cố Loan Loan tôi cũng không phải là dễ bắt nạt.”
Cô vừa mở cửa đi vào, Tùy Thiến đã nhào qua, khóc xin: “Loan Loan, cầu xin cậu!”
Cô ta khóc lóc thảm thiết, Cố Loan Loan đột nhiên nghĩ đến lời Diệp Cửu Chiêu nói, lần đầu không đánh cho cô ta biết đâu thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba……
“Tôi không đắc tội với cậu, cậu lại muốn hại tôi, xong việc còn muốn tôi tha thứ cho cậu sao? Tùy Thiến, cậu cảm thấy có khả năng sao?” Rồi sau đó đóng cửa, mặc cô ta còn đang ở cửa khóc lóc.
“Loan Loan, đã xảy ra chuyện gì?”
Cố Loan Loan nói vắn tắt bạn cùng phòng, Đường Tĩnh lập tức xuống giường, mở cửa, mắng: “Tôi nhổ vào! Tùy Thiến ơi Tùy Thiến, không thể tưởng tượng được bình thường trông cô đứng đắn, ngoan ngoãn, không ngờ lại là người ác độc như thế, quá không biết xấu hổ!”
Tùy Thiến hoảng loạn đầy mặt, cô ta sợ nhất chính là bị xử phạt xong phải đối mặt với sự chỉ trích của người khác.
“Loan Loan, Loan Loan! Mình cầu xin cậu!”
Tùy Thiến còn chưa kịp bước vào, Đường Tĩnh đã đóng cửa lại, nói với bạn bè: “Quá không biết xấu hổ, chúng ta vẫn nên không nói chuyện với cô ta đi!”
*******
Từ chuyện thầy Dư không cho phép Cố Loan Loan đi tìm mình, đã có thể nhìn ra tính cách của người thầy này. Có người dám giở trò xấu ở dưới mí mắt của ông, ông suýt nữa còn làm đồng lõa, nên sẽ vô cùng tức giận.
Tùy Thiến bị
“Loan Loan, ra đây một chút được không? Loan Loan, mình xin cậu .” Cô ta nói chuyện, giọng điệu thực hèn mọn, mấy người khác đều không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ im lặng.
Cố Loan Loan ngồi dậy, chau mày, nghĩ nghĩ, vẫn là đi ra, vươn tay, đóng cửa lại, hỏi: “Chuyện gì?”
Tùy Thiến lập tức rơi lệ, túm lấy góc áo cô, “Phịch!” một tiếng liền quỳ xuống.
“Loan Loan, Loan Loan, cầu xin cậu giúp mình, mình không thể cõng trên lưng hình phạt này!”
Cố Loan Loan không nói gì, Tùy Thiến tiếp tục khóc, bắt lấy tay cô, cầu xin: “Loan Loan, mình biết sai rồi, mình không cố ý! Cầu xin cậu tha thứ, mình không dám nữa, xin cậu!”
Cô ta chảy nước mắt đầy mặt, gắt gao túm tay Cố Loan Loan, cầu xin cô. Vẻ mặt Cố Loan Loan rất bình tĩnh, khẽ mở miệng: “Cậu muốn tôi làm gì?”
Hai mắt Tùy Thiến sáng lên, vội nói: “Cậu hãy nói với thầy là cậu đã quên nộp, không phải do mình vứt đi.”
“Loan Loan, cầu xin cậu, mình cầu xin cậu! Mình sai rồi, mình cũng không dám nữa.”
Cố Loan Loan hơi nhếch khóe miệng, gỡ từng ngón tay đang nắm tay mình ra, đáp: “Cậu đã làm gì thì phải gánh vác hậu quả đó, ---ll,,eequy,,don,,,,,----Cố Loan Loan tôi cũng không phải là dễ bắt nạt.”
Cô vừa mở cửa đi vào, Tùy Thiến đã nhào qua, khóc xin: “Loan Loan, cầu xin cậu!”
Cô ta khóc lóc thảm thiết, Cố Loan Loan đột nhiên nghĩ đến lời Diệp Cửu Chiêu nói, lần đầu không đánh cho cô ta biết đâu thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba……
“Tôi không đắc tội với cậu, cậu lại muốn hại tôi, xong việc còn muốn tôi tha thứ cho cậu sao? Tùy Thiến, cậu cảm thấy có khả năng sao?” Rồi sau đó đóng cửa, mặc cô ta còn đang ở cửa khóc lóc.
“Loan Loan, đã xảy ra chuyện gì?”
Cố Loan Loan nói vắn tắt bạn cùng phòng, Đường Tĩnh lập tức xuống giường, mở cửa, mắng: “Tôi nhổ vào! Tùy Thiến ơi Tùy Thiến, không thể tưởng tượng được bình thường trông cô đứng đắn, ngoan ngoãn, không ngờ lại là người ác độc như thế, quá không biết xấu hổ!”
Tùy Thiến hoảng loạn đầy mặt, cô ta sợ nhất chính là bị xử phạt xong phải đối mặt với sự chỉ trích của người khác.
“Loan Loan, Loan Loan! Mình cầu xin cậu!”
Tùy Thiến còn chưa kịp bước vào, Đường Tĩnh đã đóng cửa lại, nói với bạn bè: “Quá không biết xấu hổ, chúng ta vẫn nên không nói chuyện với cô ta đi!”
*******
Từ chuyện thầy Dư không cho phép Cố Loan Loan đi tìm mình, đã có thể nhìn ra tính cách của người thầy này. Có người dám giở trò xấu ở dưới mí mắt của ông, ông suýt nữa còn làm đồng lõa, nên sẽ vô cùng tức giận.
Tùy Thiến bị
|
/40
|

