Số 10 Phố Yên Đại Tà

Chương 23 - Thèm Khát Bạo Lực

/34


Editor : Đào Đào

Lương Trạch: Chủ đề của tháng 5 đã xác định hay chưa?

Biên tập: Rồi, đã xác định xong. Tháng năm là tháng Thanh Niên, đề tài mà chúng ta hướng tới đó chính là Văn hóa đường phố.

Lương Trạch: Ờm.

Biên tập: Chuyên mục của cậu định viết phối hợp cái gì?

Lương Trạch: Không có ý tưởng, các người chọn giùm luôn đi.

Biên tập: Chính cậu muốn gì?

Lương Trạch: .

Biên tập: Viết nó vào tháng này?

Lương Trạch: Phải đó!

Biên tập: . .. Khi nghĩ xong tôi sẽ liên lạc với cậu sau.

Lương Trạch: ...

Xuân về hoa nở, rực rỡ tháng tư, hết thảy sinh vật trên mặt đất đều xanh mơn mởn. Nhưng mà, Lương Trạch héo. Một tuần lễ, cậu không đi tìm Hàng Hàng, Hàng Hàng cũng không liên lạc với cậu. Lương Trạch nhớ Nhất Hưu, càng nhớ chủ của nó, tuy nhiên cậu lại chẳng có can đảm bước vào cửa tiệm rồi thản nhiên nói Hello y như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Ngày ấy, dù không nói ra nhưng cả hai đều tự hiểu rõ trong lòng -- bọn họ, xong.

Lương Trạch rất muốn hỏi Hàng Hàng, có thể tiếp tục làm bạn bình thường được không, bất quá cậu không nói ra, bởi tận dưới đáy lòng của chính cậu cũng cảm thấy chẳng thể được.

Nhìn hai vợ chồng Tiểu Diệp Tử hạnh phúc rúc vào nhau, lại giương mắt ngó bé con Tiểu Diệp Tử đang co tròn ngủ ở chính giữa. Ai, rốt cuộc cậu và Hàng Hàng không kịp thống nhất để đặt cho bé con một cái tên.

Cứ gọi mày là đi. Lương Trạch nói nhỏ với bé con đang ngủ kia, .

Thời điểm điện thoại di động lại hát, Lương Trạch vẫn còn đang ngẩn người. Cầm lên nhìn, phát hiện là: Tạ Kim Yến.

Alo? Lương Trạch bắt máy, dựa lưng vào chiếc ghế salon đơn, cả người cứ như chẳng có xương, nom xem rất lười biếng.

Lương Trạch? Sao lại không có tinh thần thế?

Chưa tỉnh ngủ thôi. Lương Trạch thuận miệng đáp.

Há, ha ha. Cơ bản thì sách đã hiệu chỉnh xong xuôi, qua mấy ngày là có demo, dự tính giữa tháng sáu sẽ lên kệ

Đã làm phiền.

Cho nên cuối tháng này, tôi định xếp cho cậu vài cuộc phỏng vấn, toàn là những tạp chí không tệ...

Không có hứng thú. Chẳng chờ Tạ Kim Yến nói xong, Lương Trạch liền cắt ngang.

Ở bên kia điện thoại, Tạ Kim Yến cũng không biết giải quyết chuyện này làm sao. Lương Trạch chưa từng bất hợp tác như thế. Tuy rằng không tích cực, tuy nhiên cũng chẳng từ chối.

Còn gì nữa không? Nếu không tôi cúp đây, muốn đi tập gym.

Tại sao không chịu phỏng vấn?

Bán sách không bán mặt.

Câu này vừa ra, Tạ Kim Yến lại nghe được tim cô hét lên --- moe.

Lương Trạch không hiểu nổi mình, cớ gì lại bất lịch sự như vậy, nhưng cậu thật chẳng cười nổi. Đắc tội Tạ Kim Yến, không khác gì đắc tội NXB. Bất quá như thế thì tính sao? Cậu chẳng sợ đâu.

Cầm chìa khóa, rời nhà đến phòng tập gym. Lương Trạch đi trên đường, nhìn những người thoáng qua, nghe lời trò chuyện lúc có lúc không, bỗng nhiên cậu chẳng hiểu nổi tại sao mình lại khiến cho cuộc đời của mình trở nên tăm tối như vậỷ. Cậu hãy cứ vui vẻ, tùy tiện cười, tùy tiện tìm thú vui, tùy tiện ra vào các buổi party, tùy tiện bắt chuyện với bất kỳ ai mà mình thấy thích. Nhưng hiện tại, hết thảy cậu đều cảm thấy không có hứng thú.

Đến nơi, thay xong quần áo, Lương Trạch liền trực tiếp đi sang phòng học yoga. Chỉ hai tháng nữa là thẻ hội viên đã hết hạn, khi ấy cậu sẽ đổi chỗ khác, để đỡ phải chen chúc giữa đám chị em phụ nữ.

Mà trên thế giới này, luôn vướn phải câu --- tránh của nao trời trao của nấy.

Bất ngờ, HLV biến thái từ trong phòng