Ta và Sesshomaru tiếp tục đi, khoảng nửa tiếng sau, ta đến một khoảng đất trống ở cánh rừng, lại nghe tiếng thét. Hôm nay là cái ngày gì mà ta vừa thấy chán là mọi chuyện ào ào xảy ra vậy trời. Ta hào hứng chạy theo tiếng thét để tìm vui.
Ta thấy một đám người khoảng 12 đến 20 tuổi, huyền lực từ vàng sơ cấp đến lam sơ cấp, khoảng 30 người đang bị trúng độc từ yêu quái bọ cạp, loài bọ cạp này là bọ cạp biến dị nên ở đại lục cấp thấp này không có thuốc giải. Vui à nha, ta đang cần một em để đánh cho đỡ mục xương, gỉ sét thì nó lại đến rồi.
Tiểu Băng mặt đầy hắc tuyến, vâng con gái đánh nhau là niềm vui, chắc chỉ có chủ nhân quái dị của nó mới nghĩ vậy thôi.
Hai con yêu quái bọ cạp dùng cái đuôi để phóng độc. Ta nhẹ nhàng lách người né, nhân tiện còn khuyến mãi thêm một vết cào dài trên đuôi. Bọ cạp nổi điên, một con người nho nhỏ mà có thể làm bị thương nó, yêu quái khác biết thì làm sao còn mặt mũi nữa, nó tấn công một cách điên cuồng, nhưng không thể trúng dù chỉ là một lần ở thân hình nho nhỏ ấy.
Ta còn đang tính giỡn thêm tí nữa thì giọng hàn băng vạn năm truyền vào tai; “Nếu không nhanh, thì không kịp mua đồ ráng chịu, hôm sau ta không cho ngươi đi nữa”. Không đi thì ta đi một mình, có cần ngươi đi theo sao, thêm cái vụ không cho đi nữa, nghĩ mình là ai, tưởng mình là người yêu ta chắc. Sao lại nghĩ tới hai từ “người yêu” nhỉ, hai kiếp chưa bao giờ nghĩ tới hai từ đó mà.
Ta lắc lắc cho cái ý nghĩ kì quái đó ra khỏi đầu. Ta giận dữ với chính mình vì cái ý nghĩ vớ vẩn đó, thế là hai em bọ cạp đáng thương đã trở thành nơi cho ác ma xả giận.
Ta lập tức lấy móng xả cái đuôi của con bọ cạp ra từng khúc, cũng chẳng quan tâm độc có dính vào người hay không, vì phần máu mà vòng tay truyền vào khiến không độc nào có thể ảnh hưởng, còn phần máu của Rin, thì sẽ được giải độc bởi phần máu từ vòng tay. Sau khi xả nó ra từng khúc nhỏ, mật xanh mật vàng văng khắp nơi sau đó bóp nát đi trái tim. Máu từ trên móng tay nhỏ xuống kêu “tong, tong”. Ánh mắt thị huyết còn chưa thu lại. Cảnh tượng đủ để những người gan dạ nhất phải sợ đến mất hồn. Đến chết hai con bọ cạp đều không biết là mình thật đáng thương khi lúc đầu là đồ chơi để giải khuây, lúc sau trở thành nơi để trút giận. Cảnh tượng rất huyết tinh, ta lo sợ khi hắn nhìn thấy ta như vậy thì hắn sẽ chán ghét ta, ở đây khác với Vực Yêu Lan, cái này là do ta gây sự trước.
- Ngươi thấy chưa? Ta chính là kẻ huyết tinh như vậy. Nếu ngươi không muốn, ngươi có thể lựa chọn bỏ ta ngay bây giờ - Chính ta cũng không biết tại sao lại lo về việc người khác thấy thủ đoạn của ta huyết tinh nữa, ta chưa từng quan tâm đến cái nhìn của người khác.
- Làm đẹp lắm, nhưng còn thua ở Vực Yêu Lan, đi thôi
Ta bất giác nở nụ cười vì câu nói đó. Ngươi đã lựa chọn như vậy thì cả đời này đừng mong rời khỏi ta.
- Khoan đi đã, xin hãy cứu chúng tôi - Đám người lúc trước ta thấy nói
- Ta không cứu bọn ngươi, tại sao ngươi cảm thấy ta có thể cứu bọn ngươi, ta đánh bọ cạp vì lúc đó tay ta ngứa, xong rồi thì ta đi - Nói rồi ta xoay người, nhảy lên tay của Sesshomaru, vì ta biết ta chơi đùa hơi quá đã gần trễ giờ rồi, phải dùng tốc độ của hắn mới kịp.
- Xin hãy cứu chúng tôi, chúng tôi có cảm giác người sẽ cứu được chúng tôi, chúng tôi sẽ làm nô lệ cho người - Tất cả đồng loạt quỳ xuống
- Ta không cần nô lệ, đi thôi Sesshomaru
Từng người bỗng giơ tay đồng loạt lên thề: “Tôi nguyện nhận người trước mắt là chủ nhân, nếu phải bội sẽ tan xương nát thịt”
- Thôi được, nể tình các ngươi có ý chí muốn sống đến nỗi không tiếc hạ mình làm nô lệ cho người khác, ta sẽ cứu các ngươi
Ta đưa một lọ thuốc giải độc cho bọn hắn, thuốc này dùng một giợt máu của ta pha loãng 1000 lần, thêm một số thảo dược làm tăng sự tương thích của máu ta với người khác, để khi uống vào sẽ không xảy ra chuyện bị đoạn từng khúc ruột mà chết
- Khỏe rồi thì đi đi, ta không cần những người vì mạng sống mà làm nô lệ cho ta. Nhớ, là các ngươi tự cứu mình không phải ta cứu, không cần đền đáp bất kì thứ gì cho ta.
Không phải vậy, khi chúng tôi nhìn người đánh bọ cạp chúng tôi cảm thấy người xứng đáng trở thành chủ nhân của chúng tôi
Ta bắt đầu cảm thấy thú vị khi bọn họ nói như vậy, lúc trước thì hạ thấp bản thân mình, lúc sau thì đứng ở vị trí ngang hàng và nói vì ta xứng đáng
- A, tại sao nói như vậy?
- Không giấu
Ta thấy một đám người khoảng 12 đến 20 tuổi, huyền lực từ vàng sơ cấp đến lam sơ cấp, khoảng 30 người đang bị trúng độc từ yêu quái bọ cạp, loài bọ cạp này là bọ cạp biến dị nên ở đại lục cấp thấp này không có thuốc giải. Vui à nha, ta đang cần một em để đánh cho đỡ mục xương, gỉ sét thì nó lại đến rồi.
Tiểu Băng mặt đầy hắc tuyến, vâng con gái đánh nhau là niềm vui, chắc chỉ có chủ nhân quái dị của nó mới nghĩ vậy thôi.
Hai con yêu quái bọ cạp dùng cái đuôi để phóng độc. Ta nhẹ nhàng lách người né, nhân tiện còn khuyến mãi thêm một vết cào dài trên đuôi. Bọ cạp nổi điên, một con người nho nhỏ mà có thể làm bị thương nó, yêu quái khác biết thì làm sao còn mặt mũi nữa, nó tấn công một cách điên cuồng, nhưng không thể trúng dù chỉ là một lần ở thân hình nho nhỏ ấy.
Ta còn đang tính giỡn thêm tí nữa thì giọng hàn băng vạn năm truyền vào tai; “Nếu không nhanh, thì không kịp mua đồ ráng chịu, hôm sau ta không cho ngươi đi nữa”. Không đi thì ta đi một mình, có cần ngươi đi theo sao, thêm cái vụ không cho đi nữa, nghĩ mình là ai, tưởng mình là người yêu ta chắc. Sao lại nghĩ tới hai từ “người yêu” nhỉ, hai kiếp chưa bao giờ nghĩ tới hai từ đó mà.
Ta lắc lắc cho cái ý nghĩ kì quái đó ra khỏi đầu. Ta giận dữ với chính mình vì cái ý nghĩ vớ vẩn đó, thế là hai em bọ cạp đáng thương đã trở thành nơi cho ác ma xả giận.
Ta lập tức lấy móng xả cái đuôi của con bọ cạp ra từng khúc, cũng chẳng quan tâm độc có dính vào người hay không, vì phần máu mà vòng tay truyền vào khiến không độc nào có thể ảnh hưởng, còn phần máu của Rin, thì sẽ được giải độc bởi phần máu từ vòng tay. Sau khi xả nó ra từng khúc nhỏ, mật xanh mật vàng văng khắp nơi sau đó bóp nát đi trái tim. Máu từ trên móng tay nhỏ xuống kêu “tong, tong”. Ánh mắt thị huyết còn chưa thu lại. Cảnh tượng đủ để những người gan dạ nhất phải sợ đến mất hồn. Đến chết hai con bọ cạp đều không biết là mình thật đáng thương khi lúc đầu là đồ chơi để giải khuây, lúc sau trở thành nơi để trút giận. Cảnh tượng rất huyết tinh, ta lo sợ khi hắn nhìn thấy ta như vậy thì hắn sẽ chán ghét ta, ở đây khác với Vực Yêu Lan, cái này là do ta gây sự trước.
- Ngươi thấy chưa? Ta chính là kẻ huyết tinh như vậy. Nếu ngươi không muốn, ngươi có thể lựa chọn bỏ ta ngay bây giờ - Chính ta cũng không biết tại sao lại lo về việc người khác thấy thủ đoạn của ta huyết tinh nữa, ta chưa từng quan tâm đến cái nhìn của người khác.
- Làm đẹp lắm, nhưng còn thua ở Vực Yêu Lan, đi thôi
Ta bất giác nở nụ cười vì câu nói đó. Ngươi đã lựa chọn như vậy thì cả đời này đừng mong rời khỏi ta.
- Khoan đi đã, xin hãy cứu chúng tôi - Đám người lúc trước ta thấy nói
- Ta không cứu bọn ngươi, tại sao ngươi cảm thấy ta có thể cứu bọn ngươi, ta đánh bọ cạp vì lúc đó tay ta ngứa, xong rồi thì ta đi - Nói rồi ta xoay người, nhảy lên tay của Sesshomaru, vì ta biết ta chơi đùa hơi quá đã gần trễ giờ rồi, phải dùng tốc độ của hắn mới kịp.
- Xin hãy cứu chúng tôi, chúng tôi có cảm giác người sẽ cứu được chúng tôi, chúng tôi sẽ làm nô lệ cho người - Tất cả đồng loạt quỳ xuống
- Ta không cần nô lệ, đi thôi Sesshomaru
Từng người bỗng giơ tay đồng loạt lên thề: “Tôi nguyện nhận người trước mắt là chủ nhân, nếu phải bội sẽ tan xương nát thịt”
- Thôi được, nể tình các ngươi có ý chí muốn sống đến nỗi không tiếc hạ mình làm nô lệ cho người khác, ta sẽ cứu các ngươi
Ta đưa một lọ thuốc giải độc cho bọn hắn, thuốc này dùng một giợt máu của ta pha loãng 1000 lần, thêm một số thảo dược làm tăng sự tương thích của máu ta với người khác, để khi uống vào sẽ không xảy ra chuyện bị đoạn từng khúc ruột mà chết
- Khỏe rồi thì đi đi, ta không cần những người vì mạng sống mà làm nô lệ cho ta. Nhớ, là các ngươi tự cứu mình không phải ta cứu, không cần đền đáp bất kì thứ gì cho ta.
Không phải vậy, khi chúng tôi nhìn người đánh bọ cạp chúng tôi cảm thấy người xứng đáng trở thành chủ nhân của chúng tôi
Ta bắt đầu cảm thấy thú vị khi bọn họ nói như vậy, lúc trước thì hạ thấp bản thân mình, lúc sau thì đứng ở vị trí ngang hàng và nói vì ta xứng đáng
- A, tại sao nói như vậy?
- Không giấu
|
/47
|

