Ta chưa kịp tự hỏi xem vấn đề gì xảy ra với cơ thể mình thì một trận gió lớn nổi lên. Có cần phải xui như vậy hay không. Nhưng không, không có xui mà chỉ có xui hơn...
- Yo!
- Kagura... ngươi tới làm gì? Hóng gió à?
- À, cũng coi là thế, thuận tiện chấp hành nhiệm vụ đem ngươi về luôn.
Đúng là vận xui đeo bám, trúng độc đến nỗi thở cũng là một điều khó khăn vậy mà còn gặp chuyện này nữa. Kagura ôm ta lên và ngồi lên chiếc lông chim, bay đi. Đến một khoảng đất hoàn toàn trống trải thì giao lại cho Kohaku mang đi. Cơ thể ta hoàn toàn không chịu nổi dày vò như thế, cộng thêm lần này giống như trong truyện nên chắc sẽ chẳng có chuyện gì nguy hiểm bèn không ráng chống chọi nữa mà ngất đi.
--- ------ ---
(Bên trong núi lửa)
Sesshomaru tự hỏi thời cơ là cái gì? Tại sao bắt hắn ở trong này?
Bỗng nhiên hắn bị một lực hấp kéo thẳng bay ra nơi mà hồi nãy Rin ở. Hắn không biết có chuyện gì, nhìn xung quanh cũng không thấy Rin đâu. Không lẽ cô ấy đi trước? Không... Linh lực chưa khôi phục thì cũng không thể đi xa, nếu vậy hắn sẽ phải cảm nhận được rồi chứ, nhưng đằng này chỉ còn cảm thấy những con vật chứ không hề có hơi thở của Rin. Biết tìm đường nào đây?
- Này, đi tìm Nagaku đi, chủ nhân bị Kagura bắt cóc rồi - Tiểu Băng từ đâu không biết lại nghe được tiếng nói.
- Ngu ngốc...
Tiểu Băng này bị sao vậy? Rin bị Kagura bắt thì phải đi tìm Kagura chứ tìm Nagaku làm gì? Hắn hoàn toàn không nghe lời Tiểu Băng nói mà lại dùng linh lực ngưng tụ lại trên mũi. Mũi hắn trở nên thính hơn rất nhiều lần, hắn đã ngửi được một ít mùi của Kagura, dù đã lâu hơn nữa Kagura cũng dùng gió để phân tán mùi bốn phương tám hướng nhưng hắn vẫn bắt được lộ trình.
Lần này hắn không nghe lời Tiểu Băng mà đi tìm Nagaku như trong truyện mà gấp rút lần theo manh mối tìm Kagura nên mọi truyện đã bị biến đổi không còn đi theo quỹ đạo nữa, con đường mà hắn và Rin phải đi càng ngày càng khó khăn hơn rất nhiều...
Trong núi lửa lão nhân thấy vậy cũng đành lắc đầu, thiên mệnh khó sửa... nghịch thiên mà đi, cần phải trả giá rất nhiều... Mong hai người họ cuối cùng cũng sẽ vượt qua tất thảy....
Sau một thời gian hắn đến chỗ bãi đất trống hồi nãy, nơi mà mùi Kohaku và mùi của Rin phiêu đãng trong không khí, hắn tiếp tục bay đi theo mùi này. Cùng lúc đó, Kagome đi cùng đám InuYaSha cũng cảm nhận được mảnh ngọc tứ hồn trên người của Kohaku và cũng

- Yo!
- Kagura... ngươi tới làm gì? Hóng gió à?
- À, cũng coi là thế, thuận tiện chấp hành nhiệm vụ đem ngươi về luôn.
Đúng là vận xui đeo bám, trúng độc đến nỗi thở cũng là một điều khó khăn vậy mà còn gặp chuyện này nữa. Kagura ôm ta lên và ngồi lên chiếc lông chim, bay đi. Đến một khoảng đất hoàn toàn trống trải thì giao lại cho Kohaku mang đi. Cơ thể ta hoàn toàn không chịu nổi dày vò như thế, cộng thêm lần này giống như trong truyện nên chắc sẽ chẳng có chuyện gì nguy hiểm bèn không ráng chống chọi nữa mà ngất đi.
--- ------ ---
(Bên trong núi lửa)
Sesshomaru tự hỏi thời cơ là cái gì? Tại sao bắt hắn ở trong này?
Bỗng nhiên hắn bị một lực hấp kéo thẳng bay ra nơi mà hồi nãy Rin ở. Hắn không biết có chuyện gì, nhìn xung quanh cũng không thấy Rin đâu. Không lẽ cô ấy đi trước? Không... Linh lực chưa khôi phục thì cũng không thể đi xa, nếu vậy hắn sẽ phải cảm nhận được rồi chứ, nhưng đằng này chỉ còn cảm thấy những con vật chứ không hề có hơi thở của Rin. Biết tìm đường nào đây?
- Này, đi tìm Nagaku đi, chủ nhân bị Kagura bắt cóc rồi - Tiểu Băng từ đâu không biết lại nghe được tiếng nói.
- Ngu ngốc...
Tiểu Băng này bị sao vậy? Rin bị Kagura bắt thì phải đi tìm Kagura chứ tìm Nagaku làm gì? Hắn hoàn toàn không nghe lời Tiểu Băng nói mà lại dùng linh lực ngưng tụ lại trên mũi. Mũi hắn trở nên thính hơn rất nhiều lần, hắn đã ngửi được một ít mùi của Kagura, dù đã lâu hơn nữa Kagura cũng dùng gió để phân tán mùi bốn phương tám hướng nhưng hắn vẫn bắt được lộ trình.
Lần này hắn không nghe lời Tiểu Băng mà đi tìm Nagaku như trong truyện mà gấp rút lần theo manh mối tìm Kagura nên mọi truyện đã bị biến đổi không còn đi theo quỹ đạo nữa, con đường mà hắn và Rin phải đi càng ngày càng khó khăn hơn rất nhiều...
Trong núi lửa lão nhân thấy vậy cũng đành lắc đầu, thiên mệnh khó sửa... nghịch thiên mà đi, cần phải trả giá rất nhiều... Mong hai người họ cuối cùng cũng sẽ vượt qua tất thảy....
Sau một thời gian hắn đến chỗ bãi đất trống hồi nãy, nơi mà mùi Kohaku và mùi của Rin phiêu đãng trong không khí, hắn tiếp tục bay đi theo mùi này. Cùng lúc đó, Kagome đi cùng đám InuYaSha cũng cảm nhận được mảnh ngọc tứ hồn trên người của Kohaku và cũng

|
/47
|

