Mọi người thông cảm... mình năm cuối nên bận lu bù quá... hôm nay mới quay lại viết được... mong mọi ng tiếp tục ủng hộ nha...
Rừng Trúc Lâm, nơi ma thú không dám bén mảng tới, yêu quái cũng không dám xâm phạm nơi này, nơi đây có một áp lực kinh khủng chỉ cần đi vào sẽ cảm giác như bị cái gì đó ép chặt tim đến không thể thở nổi. Vậy mà hôm nay có hai người đang nhàn nhã dạo dạo trong nơi đây, chẳng hề có dấu hiệu gì không thoải mái cả.
Ta và Sesshomaru đi đến rừng Trúc Lâm bởi Tiểu Băng rống to là nhất định phải đến ngay nơi này, nói có gì đó liên quan đến ta, rất quan trọng với ta. Ta chưa từng thấy gương mặt nghiêm trọng của Tiểu Băng như vậy nên dù chưa có một tí tia huyền lực nào cũng phải nhấc chân lếch lên đây. Nói là lếch chứ ta như thường ngày vẫn được Sesshomaru ôm trên tay. Trước khi đi ta cũng đã nghe vấn đề về khu rừng này nhưng Tiểu Băng son sắt đảm bảo rằng sẽ chẳng xảy ra bất kỳ việc gì đâu và quả thật như vậy. Bước trên khu rừng này ta chẳng hề cảm thấy gì cả, ngay cả Sesshomaru cũng vậy.
Trước mặt ta là sự hùng vĩ của một khu rừng già, màu xanh lá trải dài bát ngát, chúng ta chạy theo sự chỉ dẫn của Tiểu Băng mà đã hai ngày vẫn chưa tới đích. Ta thật nghi ngờ có phải bị đùa giỡn một phen hay không nếu đây không phải là do chính miệng Tiểu Băng nói.
Ta và Sesshomaru thấy màn đêm đã dần buông xuống nên ngồi tại chỗ bắt đầu lấy củi lửa ra nấu cơm. Đã hơn hai ngày không nấu ăn chỉ ăn lương khô cầm chừng vì cái giọng la hét hối thúc của Tiểu Băng nên cũng đã thấm mệt rồi, đúng là thân thể lúc này yếu hơn sên nữa.
Tiểu Băng cũng biết bây giờ đã là cực hạn mà Rin có thể chịu nên cũng không muốn đè ép. Điều mà Tiểu Băng cảm thấy thật lạ là luôn có một tiếng nói trong đầu thúc ép không ngừng, rốt cục là có cái gì, đáng lẽ ra như vậy khi bọn

Rừng Trúc Lâm, nơi ma thú không dám bén mảng tới, yêu quái cũng không dám xâm phạm nơi này, nơi đây có một áp lực kinh khủng chỉ cần đi vào sẽ cảm giác như bị cái gì đó ép chặt tim đến không thể thở nổi. Vậy mà hôm nay có hai người đang nhàn nhã dạo dạo trong nơi đây, chẳng hề có dấu hiệu gì không thoải mái cả.
Ta và Sesshomaru đi đến rừng Trúc Lâm bởi Tiểu Băng rống to là nhất định phải đến ngay nơi này, nói có gì đó liên quan đến ta, rất quan trọng với ta. Ta chưa từng thấy gương mặt nghiêm trọng của Tiểu Băng như vậy nên dù chưa có một tí tia huyền lực nào cũng phải nhấc chân lếch lên đây. Nói là lếch chứ ta như thường ngày vẫn được Sesshomaru ôm trên tay. Trước khi đi ta cũng đã nghe vấn đề về khu rừng này nhưng Tiểu Băng son sắt đảm bảo rằng sẽ chẳng xảy ra bất kỳ việc gì đâu và quả thật như vậy. Bước trên khu rừng này ta chẳng hề cảm thấy gì cả, ngay cả Sesshomaru cũng vậy.
Trước mặt ta là sự hùng vĩ của một khu rừng già, màu xanh lá trải dài bát ngát, chúng ta chạy theo sự chỉ dẫn của Tiểu Băng mà đã hai ngày vẫn chưa tới đích. Ta thật nghi ngờ có phải bị đùa giỡn một phen hay không nếu đây không phải là do chính miệng Tiểu Băng nói.
Ta và Sesshomaru thấy màn đêm đã dần buông xuống nên ngồi tại chỗ bắt đầu lấy củi lửa ra nấu cơm. Đã hơn hai ngày không nấu ăn chỉ ăn lương khô cầm chừng vì cái giọng la hét hối thúc của Tiểu Băng nên cũng đã thấm mệt rồi, đúng là thân thể lúc này yếu hơn sên nữa.
Tiểu Băng cũng biết bây giờ đã là cực hạn mà Rin có thể chịu nên cũng không muốn đè ép. Điều mà Tiểu Băng cảm thấy thật lạ là luôn có một tiếng nói trong đầu thúc ép không ngừng, rốt cục là có cái gì, đáng lẽ ra như vậy khi bọn

|
/47
|

