Kagome nói gây sự chú ý của ta. Theo ta đọc thì Ngọc Tứ Hồn chỉ có màu hồng và màu đen, không hề có màu trắng trong suốt như vậy. Có lẽ nên đem về nghiên cứu kĩ lưỡng xem sao. Một khi ta đã cảm giác được như vậy thì có nghĩa là một bí mật sẽ được ta dần dần hé mở, rất nhiều lần ta khám phá ra được những bí mật như thế làm cuộc sống của ta bớt tẻ nhạt, nên lần này chắc cũng không sai đâu.
Nghĩ là làm, ta lấy tấm vải đỏ cuốn mảnh ngọc về lại.
- Đưa mảnh ngọc cho ta, ngươi giữ làm gì? - InuYaSha.
Hắn vừa nói xong, một tiếng xé gió bay đến. Dù đã né nhưng cũng cắt vào phần má làm chảy máu. Khi nhìn lại là một đoản đao nhỏ bay xuyên qua cây thứ nhất và cắm phập vào cây đằng sau. Hắn không dám tưởng tượng rằng mình không né được sẽ như thế nào.
Sau đó đoản đao rút ra bay ngược về theo hướng lúc trước, khi nó bay ngang mặt hắn ánh sáng hắt lên làm hắn nhìn rõ có một sợi tơ rất mỏng cột vào đuôi của đoản đao. Đoản đao bay về và rơi vào tay của Rin.
- Nó là của ta, tại sao lại thành của ngươi? Muốn lấy thì lần sau đến núi Phú Sĩ đánh với ta rồi ta sẽ suy nghĩ có nên đưa ngươi không.
- Ngươi biết nó là mảnh ngọc dẫn dụ yêu quái đến không? Rất nguy hiểm, đưa cho ta.
- Yêu quái cỏn con mà đủ sức để gây nguy hiểm cho ta. Ha ha...
Ngông cuồng. Một tiếng cười ẩn chứa sự khinh miệt lẫn tự đại. Nhưng biết làm sao? Dù đã mất đi huyền lực, vậy mà cũng đủ làm InuYaSha bị thương, là InuYaSha quá yếu hay Rin quá mạnh? Sesshomaru đương nhiên là chọn vế sau rồi. Tuy nhiên hắn không biết, đây là suy nghĩ sẽ dẫn đến nguy hiểm cho Rin sau này.
- Đi thôi - Ta nói.
Đi chưa được vài bước thì đám yêu quái ở đâu xông ra...
- Đưa Ngọc Tứ Hồn đây...
- Đưa Ngọc Tứ Hồn cho ta...
- ...
- Các ngươi muốn nó? - Ta lấy nó ra từ trong tấm vải lụa tung lên tung xuống, nhìn mắt của đám yêu quái chuyển động theo mà ta buồn cười không chịu được.
- Muốn cười thì cười, nhịn khổ - Sesshomaru.
Giọng nói như ra lệnh của hắn làm ta buồn cười hết mức, có ai ra lệnh để cho người khác cười không? Lần này ta cười rất to không phải vì đám yêu quái mà vì câu nói với bộ mặt nghiêm túc này của hắn làm ta không nhịn được.
Đầu đám InuYaSha chảy đầy hắc tuyến, có cần không kiêng nể ai vậy không ta? Đúng là hai kẻ quái dị dồn một chỗ sẽ làm người ta tức chết.
Đúng như vậy đám yêu quái bị kích thích đến nỗi lên hết cùng một lượt. InuYaSha và đám người định ra tay vì thấy Sesshomaru ôm ta và không hề có tay nào để có thể chiến đấu. Ta hài lòng cười thầm vì dù cãi nhau hay muốn giết chết đối phương như thế nào đi nữa thì cũng là anh em, cũng là sự ghen ghét, đố kỵ khi đưa cho InuYaSha thanh Thiết Toái Nha và đưa cho Sesshomaru Thiên Sinh Nha, vì Sesshomaru nghĩ một bán yêu không xứng đáng sỡ hữu thanh kiếm Thiết Toái Nha, một kẻ không hề biết sử dụng nó và vẫn có được, dù có cơ hội giết chết đối phương nhưng không bao giờ giết. Tương tự InuYaSha dù bị Sesshomaru đánh đến trọng thương mấy chục lần còn một chút nữa bước vào Quỷ Môn Quan thì khi thấy Sesshomaru bị nguy hiểm vẫn giúp. Ai nói anh em họ không có tình cảm chứ? Chỉ là tình cảm này hơi đặc biệt, à không quá đặc biệt mới đúng...
Ta dùng các sợi tơ móc vào những cây cối gần đó làm thành võng khiến yêu quái nào bước vào cũng chịu cảnh chia năm xẻ bảy, còn Sesshomaru ôm ta đi thẳng một đường. Những tiếng kêu như heo bị thọc
Nghĩ là làm, ta lấy tấm vải đỏ cuốn mảnh ngọc về lại.
- Đưa mảnh ngọc cho ta, ngươi giữ làm gì? - InuYaSha.
Hắn vừa nói xong, một tiếng xé gió bay đến. Dù đã né nhưng cũng cắt vào phần má làm chảy máu. Khi nhìn lại là một đoản đao nhỏ bay xuyên qua cây thứ nhất và cắm phập vào cây đằng sau. Hắn không dám tưởng tượng rằng mình không né được sẽ như thế nào.
Sau đó đoản đao rút ra bay ngược về theo hướng lúc trước, khi nó bay ngang mặt hắn ánh sáng hắt lên làm hắn nhìn rõ có một sợi tơ rất mỏng cột vào đuôi của đoản đao. Đoản đao bay về và rơi vào tay của Rin.
- Nó là của ta, tại sao lại thành của ngươi? Muốn lấy thì lần sau đến núi Phú Sĩ đánh với ta rồi ta sẽ suy nghĩ có nên đưa ngươi không.
- Ngươi biết nó là mảnh ngọc dẫn dụ yêu quái đến không? Rất nguy hiểm, đưa cho ta.
- Yêu quái cỏn con mà đủ sức để gây nguy hiểm cho ta. Ha ha...
Ngông cuồng. Một tiếng cười ẩn chứa sự khinh miệt lẫn tự đại. Nhưng biết làm sao? Dù đã mất đi huyền lực, vậy mà cũng đủ làm InuYaSha bị thương, là InuYaSha quá yếu hay Rin quá mạnh? Sesshomaru đương nhiên là chọn vế sau rồi. Tuy nhiên hắn không biết, đây là suy nghĩ sẽ dẫn đến nguy hiểm cho Rin sau này.
- Đi thôi - Ta nói.
Đi chưa được vài bước thì đám yêu quái ở đâu xông ra...
- Đưa Ngọc Tứ Hồn đây...
- Đưa Ngọc Tứ Hồn cho ta...
- ...
- Các ngươi muốn nó? - Ta lấy nó ra từ trong tấm vải lụa tung lên tung xuống, nhìn mắt của đám yêu quái chuyển động theo mà ta buồn cười không chịu được.
- Muốn cười thì cười, nhịn khổ - Sesshomaru.
Giọng nói như ra lệnh của hắn làm ta buồn cười hết mức, có ai ra lệnh để cho người khác cười không? Lần này ta cười rất to không phải vì đám yêu quái mà vì câu nói với bộ mặt nghiêm túc này của hắn làm ta không nhịn được.
Đầu đám InuYaSha chảy đầy hắc tuyến, có cần không kiêng nể ai vậy không ta? Đúng là hai kẻ quái dị dồn một chỗ sẽ làm người ta tức chết.
Đúng như vậy đám yêu quái bị kích thích đến nỗi lên hết cùng một lượt. InuYaSha và đám người định ra tay vì thấy Sesshomaru ôm ta và không hề có tay nào để có thể chiến đấu. Ta hài lòng cười thầm vì dù cãi nhau hay muốn giết chết đối phương như thế nào đi nữa thì cũng là anh em, cũng là sự ghen ghét, đố kỵ khi đưa cho InuYaSha thanh Thiết Toái Nha và đưa cho Sesshomaru Thiên Sinh Nha, vì Sesshomaru nghĩ một bán yêu không xứng đáng sỡ hữu thanh kiếm Thiết Toái Nha, một kẻ không hề biết sử dụng nó và vẫn có được, dù có cơ hội giết chết đối phương nhưng không bao giờ giết. Tương tự InuYaSha dù bị Sesshomaru đánh đến trọng thương mấy chục lần còn một chút nữa bước vào Quỷ Môn Quan thì khi thấy Sesshomaru bị nguy hiểm vẫn giúp. Ai nói anh em họ không có tình cảm chứ? Chỉ là tình cảm này hơi đặc biệt, à không quá đặc biệt mới đúng...
Ta dùng các sợi tơ móc vào những cây cối gần đó làm thành võng khiến yêu quái nào bước vào cũng chịu cảnh chia năm xẻ bảy, còn Sesshomaru ôm ta đi thẳng một đường. Những tiếng kêu như heo bị thọc
|
/47
|

