Còn 10% tiền nữa, nên ta định làm một phi vụ cướp của người giàu, ta định vác dao ra nói: “Mau đưa tiền đây nếu không thì ta giết” cho nhanh chóng, xong xuôi sẽ làm việc khác. Nhưng ta nghĩ lại nên ăn trộm thỏa đáng hơn, đi vào âm thầm cuỗm hết rồi đi ra. Dù sao cũng định xây dựng thế lực, làm cao điệu, tỏa sáng quá sẽ gây nhiều rắc rối, mà ta thật sự không có thời gian giải quyết tất cả rắc rối.
- Sesshomaru… Ngươi có muốn đi làm ăn trộm không?
- Ta khinh không làm.
- Ngươi không đi thì một mình ta đi.
- Ngươi đi, ta cũng đi – Hắn khinh nhưng hắn cũng sợ rắc rối gì xảy ra với Rin.
Sesshomaru đồng ý đi, nhưng lại có vấn đề mới xảy ra. Dù ta có năn nỉ thế nào hắn cũng không chịu mặc bộ đồ màu đen vào, nó là trang phục của các ninja. Lúc trước ghé qua tiệm mua đồ mới, thấy nó nên mua thêm hai, ba bộ để dành khi cần dùng tới. Ta cũng không ngờ là lần dùng đầu tiên là đi ăn cướp, phá hủy cả hình tượng ninja.
Sesshomaru nói hắn không mặc đồ của con người, sau đó khuyến mãi thêm cái mặt khinh bỉ bộ đồ ninja nữa. Ta đành bó tay với hắn vì biết bệnh ghét con người của hắn đã là bệnh hiểm nghèo, không hề có thuốc giải rồi. Cứ tự tin rằng ta là trường hợp đặc biệt đi.
Ta thật sự đau đầu vì cái bộ đồ trắng của Sesshomaru. Y như muốn kêu gọi người khác là ta đang ở đây, các ngươi đến bắt ta đi. Đi ăn cướp mà chói sáng như vậy thì ta không còn gì để nói. Ta và hắn đang ở rất xa kinh đô của vương quốc Đại Huyền và Hoàng Hoa, nếu muốn tới nơi để buổi đêm có thể đi ăn cướp thì phải dùng tốc độ của hắn mới được. Thế là dù bất mãn đến cỡ nào thì ta cũng phải gật đầu đồng ý để hắn đi cùng với bộ đồ chói sáng. Hắn đã thích chói sáng thì ta cũng chẳng thay đồ để làm gì cứ mặc bộ đồ màu đỏ của ta thôi.
Ta và hắn đến kinh đô Đại Huyền, tìm hiểu tin tức về những người cường hào ác bá. Trên đường đi ta có nhìn tất cả địa điểm để thích hợp đặt cái gì nhất. Dù sao cũng có ngày mà những công trình của ta vươn tới kinh đô, để nắm huyết mạch của
- Sesshomaru… Ngươi có muốn đi làm ăn trộm không?
- Ta khinh không làm.
- Ngươi không đi thì một mình ta đi.
- Ngươi đi, ta cũng đi – Hắn khinh nhưng hắn cũng sợ rắc rối gì xảy ra với Rin.
Sesshomaru đồng ý đi, nhưng lại có vấn đề mới xảy ra. Dù ta có năn nỉ thế nào hắn cũng không chịu mặc bộ đồ màu đen vào, nó là trang phục của các ninja. Lúc trước ghé qua tiệm mua đồ mới, thấy nó nên mua thêm hai, ba bộ để dành khi cần dùng tới. Ta cũng không ngờ là lần dùng đầu tiên là đi ăn cướp, phá hủy cả hình tượng ninja.
Sesshomaru nói hắn không mặc đồ của con người, sau đó khuyến mãi thêm cái mặt khinh bỉ bộ đồ ninja nữa. Ta đành bó tay với hắn vì biết bệnh ghét con người của hắn đã là bệnh hiểm nghèo, không hề có thuốc giải rồi. Cứ tự tin rằng ta là trường hợp đặc biệt đi.
Ta thật sự đau đầu vì cái bộ đồ trắng của Sesshomaru. Y như muốn kêu gọi người khác là ta đang ở đây, các ngươi đến bắt ta đi. Đi ăn cướp mà chói sáng như vậy thì ta không còn gì để nói. Ta và hắn đang ở rất xa kinh đô của vương quốc Đại Huyền và Hoàng Hoa, nếu muốn tới nơi để buổi đêm có thể đi ăn cướp thì phải dùng tốc độ của hắn mới được. Thế là dù bất mãn đến cỡ nào thì ta cũng phải gật đầu đồng ý để hắn đi cùng với bộ đồ chói sáng. Hắn đã thích chói sáng thì ta cũng chẳng thay đồ để làm gì cứ mặc bộ đồ màu đỏ của ta thôi.
Ta và hắn đến kinh đô Đại Huyền, tìm hiểu tin tức về những người cường hào ác bá. Trên đường đi ta có nhìn tất cả địa điểm để thích hợp đặt cái gì nhất. Dù sao cũng có ngày mà những công trình của ta vươn tới kinh đô, để nắm huyết mạch của
|
/47
|

