Trương Học Phong còn chưa hỏi ra miệng, cửa phòng họp bị người ta gõ một cái đẩy ra.
Khi mọi người nhìn về phía cửa thấy được người tới, lập tức đứng dậy.
Người đứng đầu cục thành phố Nhậm Hồng Đào đi tới.
Phía sau ông ta còn có hai nam một nữ.
Người đàn ông phía trước lớn tuổi hơn một chút, khoảng 50 tuổi, hai tóc mai hơi trắng bệch, mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn.
Một người đàn ông khác trẻ tuổi hơn một chút, không khác Trương Học Phong lắm, khoảng 30 tuổi, dáng người rất to, mặc áo ngắn tay, chỗ cánh tay lộ ra cơ bắp rõ ràng, giống như một quyền là có thể đánh chết một con trâụ
Lại nhìn nữ sinh kia, chỉ cao khoảng 1m55, mặc quần iean bó sát, đeo ba lô hoạt hình in hình chú gấu dâu tây, tóc buộc hai bên, đang nhai kẹo cao su, nhìn giống y như trẻ vị thành niên.
Mọi người trong phòng họp đều nghi hoặc, lãnh đạo dẫn theo ba người tới là muốn làm gì, chẳng lẽ có liên quan tới vụ án lần này sao?
Nhậm Hồng Đào xua tay với mọi người
“Đều ngồi đi, tôi giới thiệu với mọi người một chút, vị này chính là Hứa Giang Sơn, mọi người gọi là ông Hứa được rồi. Hai vị khác, Trần Nhượng, Lâm Tú Nhi.”
“Ông Hứa.” Mọi người cùng chào hỏi.
“Ừm.” Hứa Giang Sơn gật đầu đáp lại, tiện tay cầm lấy tài liệu liên quan tới vụ án trên bàn lật xem.
Lâm Tú Nhi cũng cầm lấy con chuột, chiếu lại hình ảnh trên màn hình to lần nữa.
Trần Nhượng to con thì kéo lấy một chiếc ghế dựa, ngồi xuống xem video theo.
Trong phòng họp có nhiều cộng thêm ba bọn họ là mười mấy người, bọn họ đều có thể nhìn ra thái độ cung kính của Nhậm Hồng Đào đối với ba người này.
Đây mới là chuyện bọn họ nghi ngờ nhất.
Theo lý thuyết, Nhậm Hồng Đào là người đứng đầu cục công an thành phố Nam Thành, toàn bộ hệ thống cảnh sát bất cứ một phòng ban nào của cục thành phố Nam Thành đều phải nghe ông ta, có thể khiến ông ta đối đãi như vậy chẳng lẽ là người phía trên xuống?
Trương Học Phong thấy thế kéo áo của Trương Việt, Trương Việt ra hiệu bằng mắt với anh ta ý bảo anh ta đừng lên tiếng.
Rất nhanh có người khác thiếu kiên nhẫn, nhỏ giọng hỏi Nhậm Hồng Đào “Cục trưởng Nhậm, đây là tình huống gì thế? Bọn họ thuộc phòng ban nào?”
Nhậm Hồng Đào nghiêm túc trừng mắt với anh ta một cái, nhỏ giọng nói “Không nên hỏi đừng hỏi, ngoan ngoãn phối hợp, đợi là được.”
Ba người ngũ cảm nhạy bén hơn người thường nghe thấy hết lời bọn họ nói, bao gồm cả những tiếng bàn tán khe khẽ ở xung quanh.
Nhưng mà bọn họ không thèm để ý, chỉ quan tâm chuyện trên đỉnh đầu mình.
Trong phòng họp rơi vào trong an tĩnh.
Mãi đến khi âm thanh lật trang giấy đột nhiên im bặt, mọi người đều nhìn qua.
Chỉ thấy biểu cảm của Hứa Giang Sơn vô cùng kinh ngạc nói ra ba chữ “Người bán dao chịu?”
Mấy chữ này vừa vang lên, Lâm Tú Nhi và Trần Nhượng đang xem theo dõi ở bên cạnh đều bật dậy chạy qua, nhìn chằm chằm tài liệu trên tay Hứa Giang Sơn.
“Là người bán dao chịu nợ bán dụng cụ cắt gọt, để lại tiên đoán, tiên đoán thực hiện mới có thể thu thù lao sao?” Trần Nhượng hỏi.
Hứa Giang Sơn gật đầụ
“Ôi má ơi ” Lâm Tú Nhi không nhai kẹo cao su nữa, tìm giấy nhả ra gói cẩn thận rồi ném vào thùng rác “Là truyền nhân duy nhất của nhà Đồ Sơn sống không quá 22 tuổi sao?”
Hứa Giang Sơn “Tú Nhi ”
|
/772
|

