Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Phải Đi Thu Nợ Giùm Vợ

Chương 3

/772


Sau khi anh ta cầm kéo, Đồ Sơn Cửu mới chậm rãi nói  “Trạm tàu điện cao tốc, chuyến tàu số 3197 đến Nam Thành, nhà ga số ba, một người phụ nữ tóc ngắn chấm vai mặc áo kẻ caro màu xám, nhưng cô ta đã sắp lên tàu rồi, không kịp nữa đâu, trong tay cô ta có hung khí, các chú có thể thực hiện hành động vây bắt tại trạm tàu điện cao tốc Nam Thành.”

“Cô có đảm bảo lời mình nói là thật không?”

“Tôi đã nói rồi, lời tiên tri thành hiện thực thì tôi sẽ lấy thù lao saụ”

Trương Học Phong cũng không chậm trễ thời giờ mà trực tiếp gọi điện thoại cho lãnh đạo ngay trước mặt Đồ Sơn Cửu để báo cáo lại tin tức này.

Anh ta vẫn chưa thể rút khỏi chỗ này, bởi vì trước mắt, những lời mà Đồ Sơn Cửu đã nói vẫn chưa được chứng thực.

Nhưng Đồ Sơn Cửu cũng không đợi anh ta gọi điện thoại xong.

Cô quay người đi đến cổng kiểm tra an ninh, tiếp tục nốt việc kiểm tra chưa hoàn thành ban nãy.

Nhưng lần này, ánh mắt khác thường nhìn về phía cô lại càng nhiều hơn.

Có điều, cô cũng không để ý.

Đi theo ông nội khắp giang hồ suốt nhiều năm như thế, cô đã sớm quen rồi.

Sau khi kiểm tra xong xuôi, Đồ Sơn Cửu lấy một cây kẹo mới từ trong túi xách ra, bóc vỏ rồi cho vào miệng.

Vị ngọt ngập tràn trong khoang miệng khiến hai mắt cô tít cả lại.

Tốt lắm, lần này là vị nho, đúng vị cô thích nhất.

Cách giờ lên máy bay vẫn còn chưa đến một tiếng nữa nhưng cô cũng không vội, mà đi về phía Trương Học Phong vẫn đang cúi đầu nhìn di động.

Thấy Đồ Sơn Cửu đi về phía mình, anh ta ấn tắt điện thoại sau đó nhét vào trong túi.

Không đợi anh ta lên tiếng, Đồ Sơn Cửu đã mỉm cười  “Chú cảnh sát, đi chung chứ?”

Trương Học Phong nghi ngờ.

Ngay sau đó, Đồ Sơn Cửu lại hỏi  “Không phải chú cũng định đến Nam Thành hay sao?”

Trương Học Phong kinh ngạc.

Rõ ràng đội trưởng vừa mới quyết định cho anh ta ngồi chuyến bay gần nhất đến Nam Thành để hợp tác điều tra vụ án xong, làm thế nào mà cô biết được?

Đồ Sơn Cửu cảm thấy khá mới mẻ đối với việc ngồi máy bay này.

Ông nội của cô khá keo kiệt, trước đây mỗi khi ra ngoài đều sẽ lái con xe tải van cũ mèm ở nhà.

Đầu nửa năm nay ông nội qua đời, tuy cô đã mười chín tuổi nhưng vẫn lười phải đi làm hộ chiếụ

So với việc lái xe, cô cảm thấy đi các loại phương tiện giao thông khác cần phải trả tiền lại càng thuận tiện hơn.

Có điều, đây đúng là lần đầu tiên cô đi máy bay.

Đợi sau khi máy bay ổn định hơn, cô cố gắng thả lỏng cơ thể cứng ngắc của mình.

“Phù… kích thích ”

Cô thầm nghĩ nếu thuật phi hành của mình luyện tập thành công thì phỏng chừng cảm giác cũng sẽ giống với lúc máy bay cất cánh.

Đồ Sơn Cửu cố gắng bỏ qua tầm nhìn nghiên cứu của Trương Học Phong ở chếch phía đằng sau, cô nhìn tầng mây bên ngoài cửa sổ mà thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Từ nhỏ cô đã biết mình có một khoản nợ nhất định phải đi đòi trước khi tròn hai mươi hai tuổi.

Cái hôm linh hồn của ông nội rời khỏi cơ thể đã nhiều lần dặn dò cô, cằn nhằn nhiều đến mức khiến cô nhức hết cả đầụ

Còn không, tối hôm qua lại giục cô thêm lần nữa.

Cô cũng không quên mà chỉ lười phải hoạt động thôi, hơn nữa, cách lúc cô tròn hai mươi hai tuổi không phải vẫn còn mấy năm nữa hay sao, có gì đâu mà phải gấp.


/772

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status