“Anh ta nói biết chị thích xe thể thao màu đỏ, đợi tương lai anh ta gây dựng sự nghiệp thành công, kiếm được tiền thì sẽ mua một chiếc cho chị, sau đó bảo chị lừa tiền dưỡng lão của cha mẹ chị để anh ta gây dựng sự nghiệp?”
“Mẹ bị chọc tức đến bệnh tim phát tác qua đời, cha cũng bệnh nặng một trận cơ thể càng ngày càng kém đi, mà chị lại trốn tránh không dám đối mặt trực tiếp nhảy…”
“Đủ rồi Đừng nói nữa ”
Nữ quỷ cắt ngang từng lời nói xuyên tim của Đồ Sơn Cửụ
Cô ta ngồi xổm trên đất cả người không ngừng run rẩy, đầu cúi thấp khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt.
Trương Tuệ Tuệ thổn thức nói “Còn lợi hại hơn bị quỷ che mờ mắt, đây là chân ái à.”
Đồ Sơn Cửu liếc mắt nhìn Trương Tuệ Tuệ một cái, tầm mắt nhìn về phía dưới chân cô ta, nhưng mà cô nhanh chóng rời mắt nhìn về phía nữ quỷ lần nữa.
Cô thở dài một hơi nhỏ đến mức khó phát hiện ra.
“Những chuyện mà tôi vừa mới nói, bất cứ một chuyện gì đều có thể thành chấp niệm của chị, nhưng chị cố tình không biết cố gắng như vậy, lẫn lộn đầu đuôi.”
“Hơn nữa quan trọng nhất chính là không phải tất cả những người lái xe thể thao màu đỏ đều là cặn bã, em ba tôi không phải cặn bã, đến bây giờ cậu ấy còn không dám tỏ tình với nữ sinh mình thích, cậu ấy rất thâm tình, chị tìm lầm người rồi ”
Tạ Cảnh Đình cách đó không xa vừa mới ổn định lại được Tạ Cảnh Châu đỡ xuống xe nghe thấy câu này, bị nước miếng của mình làm sặc đến ho khan mãnh liệt.
Đồ Sơn Cửu nghiêng đầu nhìn anh ta một cái, còn nghiêm túc hỏi một câu “Chẳng lẽ chị không nói đúng à? Không phải là em từ lớp 10 đã…”
“Chị dâu Chị lạc đề ” Tạ Cảnh Đình vội vàng chuyển đề tài, xấu hổ gãi đầu “Chuyện, chuyện đó, cô gái, cô gái này cũng rất đáng thương, ha ha, rất đáng thương.”
Đồ Sơn Cửu nhíu mày, cô có cảm giác hình như em ba không muốn cô nói chuyện mình yêu thầm không dám tỏ tình.
Được rồi, vậy cô sẽ không nói chuyện anh ta “theo lòng mình” nữa.
Nhưng mà Tạ Cảnh Đình nói cô ta đáng thương ư?
Đúng vậy, tên cặn bã kia mới là đầu sỏ gây tội lừa cô ta, cô ta là người bị hại, nhưng Đồ Sơn Cửu không cảm thấy cô ta đáng thương.
Từ nhỏ cô đã đi theo ông nội gia nhập giang hồ, nhìn thấy rất nhiều chuyện đáng thương và bất bình, sớm đã thành thói quen.
Đối với quỷ hồn ở lại dương gian dựa vào địa thế hiểm trở mà làm việc ác, bọn họ có thể trực tiếp đánh tới hồn phi phách tán, chỉ cần xong việc tiếp nhận điều tra đề ra nghi vấn, cộng thêm nói rõ tình hình cụ thể nữa là được.
Cũng chính vì nữ quỷ này chưa từng làm hại tính mạng người khác, nếu không bây giờ cô đã không lãng phí miệng lưỡi, đã sớm khiến cô ta hồn phi phách tán.
Đồ Sơn Cửu cũng không vì chuyện này mà dao động
“Đáng thương sao? Chị thấy chưa chắc đâu, khi còn sống đã thấy rõ chân tướng, vì sao không dùng thủ đoạn pháp luật trừng trị tên cặn bã?”
“Lựa chọn tử vong xong chấp niệm mãnh liệt tu tập quỷ pháp, vì sao không đi tìm tên cặn bã kia báo thù, mà rải tức giận lên trên người vô tội?”
“Nói đến cùng vẫn là chị quá yếu đuối, khi còn sống trốn tránh, sau khi chết cũng không dám đối mặt với chính mình không phân rõ thật giả thiện ác.”
|
/772
|

