Trương Tuệ Tuệ cũng tò mò, ló đầu tới gần chuẩn bị nghiêng tai hóng chuyện.
“Bởi vì tôi thích chiếc xe này của cậụ”
Tạ Cảnh Đình, Trương Tuệ Tuệ “?”
“Không phải chứ, chị không sao đấy chứ?” Tạ Cảnh Đình cạn lời, phim ma của người ta không phải đều là có thù có oán mới có thể trêu chọc thứ dơ bẩn à?
Sao đến lượt anh ta, nữ quỷ này chỉ cần coi trọng xe của anh ta là muốn hại anh ta như vậy?
Trương Tuệ Tuệ cũng cảm thấy cạn lời.
Nữ quỷ mỉm cười, nâng cao cằm “Mới đầu tôi đúng là nhìn trúng chiếc xe này của cậu, nhưng mà bây giờ tôi lại nhìn trúng con người cậu, cho nên bắt lấy cả đi…”
Nghe thấy thế Tạ Cảnh Đình cũng không biết mình có nên vui sướng hay không.
Đúng là trời muốn diệt anh ta mà
Bỗng nhiên một giọng nói linh hoạt kỳ ảo truyền từ một chỗ khác của sương trắng đến.
“Em ba Chị tới cứu em đây ”
Tạ Cảnh Đình nghe ra được giọng nói này chính là giọng Đồ Sơn Cửu buổi chiều từng châm chọc mình
Anh ta chưa từng có cảm giác sao giọng nói của một người lại dễ nghe như thế, quả thực chính là âm thanh của tự nhiên.
Không việc thiện nào hơn biết sai chịu sửa “Chị dâu, em sai rồi, cứu em, em ở trong xe.”
Nói xong anh ta còn biết ơn và tìm cách đền đáp ân huệ mà người khác đã ban cho mình nói với Trương Tuệ Tuệ bên ngoài cửa xe
“Không sao đâu, chúng ta được cứu rồi Chị dâu tôi rất lợi hại, chị ấy chính là người bán dao chịu, bắt ma chắc chắn không nói chơi ”
Tạ Cảnh Châu cùng đi theo Tạ Thời Dữ tiến vào trong sương mù “…”
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Tạ Cảnh Châu trăm triệu không dám tin tưởng hóa ra đứa em trai này của mình là người co được dãn được.
Dường như anh ta đã hoàn toàn quên mất buổi chiều ở sân bay bị châm chọc đến dậm chân, cùng với giọng điệu khinh thường của anh ta trong điện thoại lúc vừa rồi.
Đương nhiên Tạ Cảnh Châu cũng quên mất mình là người theo chủ nghĩa duy vật.
Tạ Cảnh Châu không nói chuyện, tay nắm chặt lấy cái kéo nhỏ Đồ Sơn Cửu đưa cho.
Khí vận của anh trai anh ta lớn, nhưng anh ta không được.
Trước khi Đồ Sơn Cửu đi vào đã nói trước với anh ta phải nắm chặt lấy, mới có thể không chịu ảnh hưởng của âm khí xung quanh, nếu không sẽ gặp xui xẻo.
Bên này Trương Tuệ Tuệ vẫn chưa buông tay ra vừa nghe thấy những lời này của Tạ Cảnh Đình, ngay lập tức trong mắt dấy lên hy vọng
“Hu hu hu, vậy thì tốt quá, tôi cho rằng hôm nay chúng ta sẽ chết chắc rồi cơ ”
Khi hai người nói chuyện, bóng dáng Đồ Sơn Cửu đã xuất hiện ở trước xe.
Đôi tay của cô cho vào trong túi, miệng còn ngậm que kẹo que màu hồng nhạt, nhìn qua có chút lưu manh, đặc biệt không hợp với bộ đồ thiền kiểu Trung màu trắng trên người cô.
Đồ Sơn Cửu nhìn Trương Tuệ Tuệ không buông tay bên ngoài xe một lát, quay đầu lại nhìn thoáng qua nữ quỷ mặc đồ đỏ không buông tay bên trong xe, cuối cùng tầm mắt nhìn về phía Tạ Cảnh Đình.
Cô nghiêng đầu, giọng nói có chút không vui lắm “Hai người có thể buông em ba tôi ra trước được không? Cậu ấy như vậy rất khó chịụ”
Khi giọng nói của Đồ Sơn Cửu vang lên vẻ mặt nữ quỷ lập tức thay đổi, giọng nói sắc bén hơn
“Cô là người trong Huyền Môn sao?”
“Không phải.”
|
/772
|

