“Không có khả năng, bởi vì một khi cường độ vận động của con người quá cao, cơ bắp cần lượng lớn oxy để tiến hành hô hấp tế bào, thời gian vận động càng dài thì nhu cầu của cơ thể đối với oxy sẽ càng tăng lên, tần suất hít thở và độ sâu cũng sẽ tăng lên tương ứng, từ đó, hô hấp sẽ càng ngày càng dồn dập, còn các yếu tố khác như chức năng tim phổi, tôi sẽ không liệt kê ra nữa, cho nên nói tóm lại, không có ai chạy một nghìn năm trăm mà nhịp thở vẫn ổn định cả.”
Đồ Sơn Cửu nghiêm túc phổ cập kiến thức khoa học cho Tạ Cảnh Đình, Tạ Cảnh Đình hoàn toàn nghẹn họng.
Tạ Cảnh Châu giơ ngón trỏ gãi thái dương, chị dâu của bọn họ thật sự thú vị đấy.
Xem ra sau này, nhà họ Tạ ngoại trừ anh cả có thể trị được thằng em trai này của anh ta ra, thì cũng chỉ có một người có thể trấn áp được người này thôi.
Đồ Sơn Cửu lên xe, Tạ Cảnh Đình tức giận đá đôn đá ở ven đường một cái.
Tạ Cảnh Châu đứng bên cạnh cửa ghế lái, vỗ lên cửa xe “Còn đá nữa? Người trị được em tới rồi đấy.”
Tạ Cảnh Đình “…”
Đồ Sơn Cửu ở trong xe lại bóc một cây kẹo que ra bỏ vào miệng, khẽ cười một tiếng.
Người nhà họ Tạ cũng rất hài hước.
Chẳng qua, luồng khí đen nhỏ trên mệnh cung của em ba thoạt nhìn rất khiến người khó chịụ
“Rầm” một tiếng, cửa xe đóng lại.
Chiếc xe khởi động.
Tạ Cảnh Đình không ngồi vào trong xe mà giận dữ trực tiếp bắt xe bỏ đi mát.
Đồ Sơn Cửu ngồi ở hàng ghế sau, cúi đầu nghịch vòng ngọc trong tay, cô nhớ lại cảnh Tạ Cảnh Đình giậm chân ban nãy, hình như đột nhiên cô hiểu ra rồi, đối phương đang tức giận.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô thuận miệng hỏi Tạ Cảnh Châu đang ngồi trên ghế lái lái xe “Có phải tôi nói chuyện thẳng thắn quá không, có phải em ba tức giận rồi không?”
Tạ Cảnh Châu đang lái xe bị câu hỏi này của cô làm cho sững sờ.
Anh ta cố gắng kiềm chế để không bật cười thành tiếng, nhưng hai vai đều đang run lên.
Hóa ra lâu như vậy mà người ta hoàn toàn không nhìn ra được Tạ Cảnh Đình đang tức giận à.
Ông nội thật sự đã tìm một người quái gở cho anh cả rồi.
“Cảnh Đình như vậy đấy, lát nữa là quên ngay, chị dâu đừng trách nhé.”
Đồ Sơn Cửu thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô không giỏi quan hệ xã giao, quá phức tạp, cô thích có gì thì nói thẳng luôn cái đó hơn.
“Không sao, tôi sẽ không trách cậu ta.”
Đến đây, chủ đề dừng lại, trong xe lập tức chìm vào trong yên tĩnh.
Thẳng cho đến khi về nhà họ Tạ, Đồ Sơn Cửu xuống xe, lấy vali ra khỏi cốp xe rồi mới lên tiếng nói với Tạ Cảnh Châu “Em hai, cậu mua chịu một con dao đi.”
Đối với câu nói này, Tạ Cảnh Châu đã quen rồi, ông nội luôn lảm nhảm chuyện này bên miệng mà.
Nói thật, bản thân anh ta là một người nghiên cứu khoa học và tin vào khoa học.
Nhưng anh ta sẽ không tùy tiện phủ nhận sự tồn tại của mấy thứ đó, chẳng qua anh ta chưa từng tận mắt nhìn thấy bao giờ cho nên mới không tin mà thôi.
Nhưng nếu người ta đã nói rồi, anh ta cũng không tiện không tiếp lời vì dù sao cô cũng là chị dâu của anh ta cơ mà.
“Được, chị dâu, vậy tôi cũng mua chịu một con đi.”
Anh ta cũng tò mò muốn biết bà chị dâu này của mình sẽ cho mình một lời tiên tri gì đây?
|
/772
|

