Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Phải Đi Thu Nợ Giùm Vợ

Chương 1

/772


Sân bay, Vân Thị.

“Tít…”

Một tiếng kêu chói tai vang vọng ở cổng kiểm tra an ninh sân bay.

Nhân viên công tác và nhân viên an ninh xung quanh đều nhìn qua đó.

Những vị khách khác ở đằng sau cũng thò dài cổ tới, nhìn ra đằng trước.

Chỉ thấy một nữ sinh mặc đồ thiền kiểu Trung màu trắng đang nhíu mày, cúi đầu nhìn máy dò trong tay nhân viên an ninh.

“Sao vẫn còn sót nhỉ? Mình nhớ mình đã kiểm tra mấy lần rồi cơ mà.”

Đồ Sơn Cửu cho cây kẹo đang cầm trong tay vào miệng ngậm, chán nản than thở một câụ

Lúc này, thái độ của nhân viên an ninh phụ trách kiểm tra cô rất nghiêm túc  “Chào cô, máy kiểm tra của chúng tôi đã phát tín hiệu, xin hỏi trên người cô có hàng cấm như dao, bình xịt hơi cay không?”

Đồ Sơn Cửu gật đầu, thẳng thắn thừa nhận  “Có, là dao.”

Vừa nghe nói là dao, ánh mắt của nhân viên công tác nhìn cô lại càng cảnh giác hơn.

Đặc công sân bay ở bên cạnh cũng chú ý phía bên này.

Người phụ nữ trung niên vốn đứng ngay đằng sau cô cũng theo bản năng lùi lại hai bước.

“Thưa cô, mời cô phối hợp lấy toàn bộ dao mà cô mang theo ra đây.” Nhân viên kiểm tra an ninh vẫy tay với đồng nghiệp bên cạnh.

Đồ Sơn Cửu thầm thở dài một tiếng với vẻ hơi bất đắc dĩ  “Đợi chút, để tôi tìm đã.”

Thấy cô thẳng thắn phối hợp như vậy, nhân viên an ninh cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, chỉ sợ gặp phải loại du khách mạnh mồm còn không chịu phối hợp với bọn họ làm việc.

Đồ Sơn Cửu lục tìm trong cái túi nhỏ bên người của mình, cuối cùng tìm được một cái kéo ở tầng kép dưới đáy.

Vẻ mặt cô lập tức cạn lời.

Chắc chắn lúc cô làm thủ tục ký gửi không tìm kỹ nên mới bỏ sót cái kéo này.

Từ nhỏ cô đã có tật hay quên rồi.

Cái kéo lóe lên tia sáng bạc, Đồ Sơn Cửu cầm trong tay, chớp mắt, lưỡi hơi nhúc nhích, cây kẹo trong miệng bị đẩy từ bên má trái sang bên má phải, cô kiên nhẫn giải thích một câu  “Yên tâm, không làm người bị thương được đâu, mấy cái này đều chưa mài bén.”

Nhân viên an ninh nhìn chằm chằm vào cái kéo trong tay cô và nghiêm túc nói  “Thưa cô, chưa mài bén cũng không được, mấy thứ này của cô đều thuộc mục dao kéo bị kiểm soát, căn cứ theo quy định an ninh hàng không không thể mang chúng lên máy bay.”

Đồ Sơn Cửu cúi mắt nhìn cây kéo kia rồi hỏi  “Vậy bây giờ tôi phải làm thế nào?”

“Cô có người tới tiễn không? Có thể kêu bọn họ mang về cho cô.”

“Không có.” Đồ Sơn Cửu lắc đầu  “Tôi đi một mình.”

Nhân viên an ninh nhíu mày.

Bộ phận chuyển phát ở sân bay không nhận vận chuyển dao kéo trong mục bị kiểm soát.

Trước mắt chỉ còn lại ký gửi tạm thời hoặc tự xử lý.

Nhân viên an ninh nói lại làm Đồ Sơn Cửu khó xử.

Nhưng cô lại không thể chọn cả hai loại này được.

Đến Nam Thành rồi, có xác suất lớn cô sẽ không về lại Vân Thị nữa nên hiển nhiên không thể ký gửi tạm thời được rồi.

Còn bỏ nó lại càng không có khả năng hơn.

Người bán dao chịu không có khả năng ném dao của mình đi.

Không sai, Đồ Sơn Cửu là một người bán dao chịụ

Một con dao, một lời tiên tri, chỉ cho chịu nợ chứ không bán, lời tiên tri thành hiện thực cũng là ngày cô thu thù lao.

Trước mắt, cây kéo này của cô ngoại trừ cho chịu nợ ngay tại chỗ thì không còn cách nào khác.


/772

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status