Quyền Thần

Chương 660: Vả miệng Phó quản sự phủ Quốc cữu

/1139


Gần đến phủ Quốc cữu, bỗng nghe tiếng ồn ào nhốn nháo. Hàn Mạc vén rèm nhìn ra, thấy trên đường xe ngựa xếp hàng dài như một con rồng. Không ít chiếc đang chạy như bay đến. Từ xa nhìn lại, thấy trước cửa phủ tấp nập mấy chục chiếc xe. May là khoảng đất trước cửa phủ Quốc cửu vốn rộng thênh thang, nếu là một phủ đệ bình thường chắc chắn không đủ chứa lượng xe ngựa như vậy.

Đường chật, xe của Tào Ân khá chật vật mới tiến lên gần cửa phủ, còn khoảng 100m, rốt cuộc không thể nhúc nhích. Tào Ân và Hàn Mạc đành xuống ngựa, dưới sự hộ vệ của mấy Ngự Lâm Quân, đi đến trước cửa phủ Quốc cữu.

Trước cửa phủ Quốc cữu đông như trẩy hội, chen chúc nhau ngộp thở. Vô số người mặc quan phục nước khánh túm tụm bàn tán xôn xao.

Sứ đoàn nước Yến vừa đến, nhóm quan viên nước Khánh tụ tập trước cửa phủ Quốc cữu đều quay lại nhìn, thái độ rõ ràng là rất căm ghét.

Quốc cữu bị ám sát, nơi này tụ tập đông quan viên như vậy, là điều mà Hàn Mạc đã sớm tiên liệu.

Một lát sau, từ bên trong đi ra một nam nhân tuổi trung niên, ho khan một tiếng, chúng quan viên liền hướng ánh mắt đến người này. Liền có người bước lên chắp tay lại nói:

- Phó quản sự, Quốc cữu đã gọi đến hạ quan chưa?

Cùng lúc, rất nhiều quan viên cũng bước lên hỏi.

Phó quản sự kia ngẩng đầu, ưỡn ngực, hay tay chắp sau lưng, y chỉ là một nô bộc, nhưng trước vô số quan viên nước Khánh trước mặt, dường như tỏ ra là một ông chủ.

Cho dù là quan to trong triều đình nước Khánh, nhưng trước cửa Quốc cữu cũng chẳng bằng một tên nô bộc.

Phó quản sự giả vờ giả vịt ho một hồi, rồi mới nói:

- Quốc cữu truyền xuống, chư vị đại nhân quan tâm, Quốc cữu rất hiểu. Tấm lòng của chư vị lão gia cũng sẽ ghi nhớ. Lão gia hiện giờ thân thể thương tích, còn đang nghỉ ngơi, sai ta truyền lời tới các chư vị, hãy trở về nha môn, không nên bỏ bê công vụ.

- Phó quản sự, ngay cả hạ quan Quốc cữu cũng không gặp sao?

- Phó quản sự, phiền ngài bẩm báo một tiếng, hạ quan hôm nay có việc gấp cần cầu kiến.

Mọi người ồn ào một hồi, Phó quản sự kia đưa tay lên, cao giọng nói:

- Chư vị, lão gia ta đã nói, không phân biệt người này kẻ nọ. Chư vị đại nhân, xin mời hãy trở về.

Chúng quan viên than thở.

Hàn Mạc ra hiệu cho một Ngự Lâm Quân. Ngự Lâm Quân kia lập tức từ trong đám đông lách người đi lên. Gã dáng người khôi khô nhưng nhẹ nhàng mà đến trước cửa phủ, vài tên quan viên nước Khánh bị gã chen qua, lập tức lớn tiếng trách móc.

Ngự Lâm Quân tới trước mặt đám gia đinh, chắp tay nói:

- Sứ thần nước Yến đến gặp Quốc cữu, khẩn trương đi bẩm báo.

Phó quản sự kia không thèm để ý, phất tay nói:

- Đã bảo, không gặp ai cả.

Xoay người bước đi về phủ, liền bị Ngự Lâm Quân giữ lại, trầm giọng nói:

- Hầu gia muốn gặp Quốc cữu, khẩn trương vào bẩm báo.

Phó quản sự bị giữ chặt lập tức nổi nóng. Y là quản sự ở phủ Quốc cữu, tuy chỉ là nô tài, nhưng quan viên trong kinh, không có ai dám không nể mặt y. Một binh sĩ nước Yến ngang nhiên lôi kéo, Phó quản sự bực tức vung tay lên, định giãy ra, nhưng Ngự Lâm Quân không phải là người bình thường. Phó quản sự tuy dùng hết sức, cũng không thoát khỏi, cánh tay vẫn bị Ngự Lâm Quân giữ chặt lấy.

- Ta không cần biết ngươi là Hầu tử hay là mèo hoang, lão gia ta sẽ không gặp.

Phó quản sự thở hổn hển, cuối cùng thoát được.

Quan viên nước Khánh xung quanh cười khẩy, cũng có người lạnh lùng nói:

- Quản nhiên là một đất nước man di, chưa được giáo hóa, dám trước cửa phủ Quốc cữu mà làm càn.

Cũng có người chê bôi:

- Không hiểu lễ nghi, ngang tàng bạo ngược, làm nhục người có văn hóa.

- Ngang tàng bạo ngược, làm nhục người có văn hóa!

Một giọng nói mạnh mẽ vang lên, ở giữa đám đông đúng là rền lên như sấm dội, quan viên bốn phía nhìn về phía tiếng nói, thấy người hô lên lời này chính là Phó sứ nước Yến Hàn Mạc.

Chúng quan viên lập tức sửng sốt, đây là lời trách cứ người nước Yến, sao Hàn Mạc lại hô to lên như vậy.

Chưa hết ngạc nhiên, đã thấy Hàn Mạc bước vài bước chân đến trước cửa lớn, đưa tay lên, vả vào miệng Phó quản sự kia bốp một cái cực kỳ mạnh.

Bao gồm cả Phó quản sự, tất cả mọi người kinh hoảng tột độ.

Ở phủ Quốc cữu vả vào miệng quản sự, toàn bộ nước Khánh, cũng chẳng có mấy người dám làm. Phó sứ trẻ tuổi nước Yến này, lại dám ngay trước mặt mọi người, tát bốp vào mặt Phó quản sự. Điều này dĩ nhiên khiến người ta kinh hoảng.

Không ít người lập tức cảm thấy người nước Yến đã quá càn rỡ, có người kêu lớn:

- Thật to gian, dám đánh Phó quản sự.

Vào tên thủ vệ đeo bội đao trước cửa Quốc phủ, tay nắm chặt đuôi, tiến lên.

Hàn Mạc lớn tiếng nói:

- Quốc cữu lịch sự nhã nhặn, ta đã từng gặp. Chỉ có điều không ngờ vị quản sự này thô lỗ không chịu nổi, không có văn hóa. Nói năng lỗ mãng như thế, mà dám xưng là đất nước lễ nghi sao?

Phó quản sự kia đột nhiên bị đánh, ôm miệng ngơ ngác nhìn Hàn Mạc.

Chúng quan viên bàn tán, Hàn Mạc lạnh lùng cười, trầm giọng nói:

- Xương Đức Hầu Đại Yến đến gặp Quốc cữu, còn không nhanh đi bẩm báo.

Đôi mắt của hắn nhìn chằm chằm vào một gã thủ vệ, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng, thủ vệ kia đúng là không dám nhìn đôi mắt lạnh như băng của Hàn Mạc, cúi đầu, lập tức nhìn về phía Phó quản sự.

Hàn Mạc nhìn chằm chằm Phó quản sự, sắc mặt lạnh lùng, lạnh giọng hừ một tiếng, không hiểu vì sao, Phó quản sự kia đúng là như bị ma xui quỷ khiến, phất tay:

- Mau… mau đi bẩm báo…

Thủ vệ cửa lúc này mới chạy đi.

Chúng quan viên lập tức đều có chút bất bình, ở giữa lập tức có người hừ lạnh:

- Miêu khóc chuột giả từ bi.

- Cáo lại đi chúc tết gà, chắc là có tật giật mình thôi.

Bên cạnh lập tức có người lập tức phụ họa.

Hàn Mạc quay đầu nhìn, thản nhiên cười, đi lên, chắp tay:

- Chưa thỉnh giáo nhị vị chức quan như thế nào?

Hai ngừi kia nhìn thấy Hàn Mạc đi lại, bất giác lùi về phía sau hai bước, ngay lập tức cũng cảm thấy hơi thất thố, một người ra vẻ điềm tĩnh, cười lạnh nói:

- Chúng ta, chẳng lẽ ngươi cũng dám động thủ với chúng ta sao?

Hàn Mạc thản nhiên cười:

- Hai vị đại nhân, các ngươi nói bản quan là mèo, là cáo, bản quan nghĩ các ngươi thiếu giáo dưỡng, không cần chấp. Chẳng qua, hai vị so sánh Quốc cữu là chuột là gà, không biết Quốc cữu có trách phạt hay không? Ta đương nhiên phải biết thân phận của hai vị, để nếu có gặp, cũng phải đem chuyện này báo lên một tiếng.

Hai vị quan viên kia nghe vậy, biến sắc, không còn dám nói câu nào nữa.

Hàn Mạc nhìn một đám quan viên đang căm giận bất bình, trong lòng lại thấy có chút thương hại. Xem ra khí phách của người nước Khánh quả có vấn đề. Hắn vẫn hy vọng sau khi vả miệng Phó quản sử, lý luận đấu khẩu với hai viên quan kia, quay đầu nhìn lại, tiếng trách cứ tuy rằng vẫn xì xào bên tai, nhưng không một kẻ nào dám đứng ra biện luận.

Tuy nhiên, nếu suy xét kỹ, Hàn Mạc cũng thấy dễ hiểu. Nhóm người này đến phủ Quốc cữu chỉ đơn giản là vì nịnh bợ, lộ rõ vẻ đồ đệ ôm chân Quốc cữu, người thực sự có khí phách đương nhiên cũng sẽ không xuất hiện ở đây.

Tào Ân và Hàn Mạc cuối cùng cũng vào phủ, trước ánh mắt oán giận của đám quan viên nước Khánh. Lúc này mưa phùn đã ngớt, hai người tới bên trong đại viện của phủ Quốc cữu.