Cơ thể Tiếu Hoán Chương hơi nghiêng về phía trước, không hề nói gì nhưng ánh mắt đang dò hỏi.
Tần Lăng đáp:
- Đại nhân, khi chúng tôi đuổi tới hiện trường, ngoài di thể của nhị công tử được trở về phủ thành còn lại thi thể của vài tên tùy tùng đều ở hiện trường. Quan phủ địa phương phái người phong tỏa, không ai động vào thi thể. Hạ quan dò hỏi qua Lan Kế Huyền - người đến hiện trường sớm nhất, từ miệng bọn chúng thì biết nhị công tử bị hại là bởi vì vết đao. Mà các tùy tùng khác bị hại bởi vì trúng tên.
La Định Tây gật đầu nói:
- Đúng vậy, vết thương của nhị công tử cũng không nhiều nhưng đều ở vị trí trí mạng. Một chỗ là vết đao trên yết hầu, một chỗ khác là vết đao ở tim. Hai đao này xuất ra cực nhanh, vết đao rất mỏng, đủ thấy thích khách là nhân vật dùng đao cực kỳ lợi hại.
- Từ vết thương của nhị công tử rất khó đoán được rốt cuộc là ai hạ thủ.
Tần Lăng nói:
- Tay dùng đao giỏi rất nhiều, hơn nữa cây đao sát hại nhị công tử kia là đao rất bình thường, có thể mua được ở nhiều nơi.
- Vậy thu hoạch mà ngươi nói là gì?
Tiếu Hoán Chương lạnh mặt hỏi.
Tần Lăng lấy từ trong lòng ra một cái hộp nhỏ, trình cho Tiếu Hoán Chương nói:
- Hiện trường kỳ quái nhất là thương thế ngựa của nhị công tử nhất định là do dây cản ngựa gây nên, nhưng hiện trường không lưu lại dấu vết của dây cản ngựa. Mấy tên tùy tùng kia, trên người đều không có vết đao, tất cả đều là trúng tên. Hơn nữa, vết thương trúng tên đều là bắn trúng chỗ yếu, nhưng... trên người bọn họ lại không lưu lại một mũi tên nào.
La Định Tây cau mày nói:
- Ngươi nói là, thích khách bắn giết bọn chúng nhưng lại lấy đi mũi tên.
- Đúng vậy.
Tần Lĩnh gật đầu nói:
- Tất cả mũi tên đều bị lấy đi không còn một cái. Nguyên nhân chính là như vậy, hạ quan cảm thấy hết sức kỳ lạ. Cho nên hạ quan đã tiến hành kiểm tra cẩn thận đối với vết thương trên người bọn họ.
Chỉ vào cái hộp nhỏ nhắn của Tiếu Hoán Chương:
- Đại nhân, trong này chính là vụn gỗ của mũi tên từ trong vết thương rất khó mới có thể lấy ra được.
Lúc này Tiếu Hoán Chương đã mở cái hộp nhỏ, nhìn thấy bên trong là vụn gỗ dính máu, cũng không nhiều, có vẻ giống bột phấn bình thường.
Hắn nhìn Tần Lăng:
- Đây là những vật tàn còn sót lại của mũi tên kia?
- Đúng vậy.
Tần Lăng nói:
- Mũi tên đâm sâu vào trong cơ thể rồi sau đó lấy ra từ trong cơ thể tất nhiên sẽ lưu lại một bộ phận vụn gỗ cực nhỏ bên trong cơ thể, trừ khi kỹ thuật lấy mũi tên vô cùng cao minh. Trong sáu thi thể kia, có bốn thi thể đều không tìm thấy vụn gỗ bên trong, đủ thấy nhóm tiễn thủ phục kích này đều là cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh. Nhưng từ hai vết thương trên thi thể khác, hạ quan rất vất vả mới có thể lấy ra một chút vụn này. Có lẽ là trong đêm quá tối, mặc dù bọn chúng rất cẩn thận nhưng vẫn lưu lại manh mối.
Tiếu Hằng cau mày nói:
- Tần đại nhân, một ít vụn mũi tên này có thể nói rõ cái gì?
Tần Lăng nhìn Tiếu Hằng, nghiêm nghị nói:
- Tiếu đại nhân, đây là vật chứng cực kỳ quan trọng, mặc dù chỉ là một ít đồ vật, nhưng thông qua chúng, chúng ta có thể biết nguồn gốc của mũi tên.
Trong mắt Tiếu Hoán Chương hiện ra thần thái:
- Ngươi nói là, ngươi biết nguồn gốc của những mũi tên này.
Tần Lăng gật đầu nói:
- Đúng vậy. Đại nhân, chúng tôi đã kiểm tra đối chiếu, có thể khẳng định chắc chắn, chất liệu của mũi tên này là Tuyết Mộc chế thành...!
- Tuyết Mộc?
Thần sắc Tiếu Hoán Chương biến đổi, Tiếu Hằng và La Định Tây cũng đột nhiên biến sắc.
Tiếu phu nhân nắm lụa trắng, sắc mặt cũng trở nên trắng bạch, giọng run run:
- Tuyết Mộc... lão gia, không phải Tuyết Mộc... không phải bên kia Túc Châu mới có.
Đồng tử của Tiếu Hoán Chương đã co rút lên.
Tần Lăng thần sắc nghiêm trọng nói khẽ:
- Tuyết Mộc ở Đại Tần ta, chỉ có một chỗ sản xuất đó chính là Thiên Sơn đạo Túc Châu... cây cối ở Túc Châu lấy Tuyết Mộc làm chủ, chịu lạnh vô cùng, hơn nữa ở Túc Châu cảnh nội sinh trưởng rất nhiều...!
Tiếu Hằng trầm giọng nói:
- Lẽ nào... lẽ nào cái chết của nhị huynh, với... với Thiên Sơn đạo có liên quan?
- Quân nhân Thiên Sơn lấy vật liệu tại chỗ, mũi tên trong quân nhân bọn chúng dường như đều được chế tạo từ Tuyết Mộc.
La Định Tây cũng nghiêm nghị nói:
- Nếu như nói những vụn gỗ này lấy từ trong mũi tên ra, quả nhiên là Tuyết Mộc. Như vậy... lần nhị công tử bị hại này, Thiên Sơn đạo tuyệt đối không tránh khỏi liên quan.
Khóe mắt Tiếu Hoán Chương run rẩy, nhưng cũng không nói lời nào.
Gã chậm rãi tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm hai mắt không nói một tiếng.
Tiếu phu nhân hắng giọng nói:
- Chu Lăng Nhạc tại sao... tại sao phải hạ độc thủ với Tĩnh Khiêm như vậy?
- Nhị công tử trấn thủ thành Ngọc Điền, có phương pháp luyện binh, Chu Lăng Nhạc rình mò Bắc Sơn ta chướng ngại đầu tiên chính là nhị công tử.
La Định Tây nắm hai tay:
- Hắn đặt bẫy, phục kích nhị công tử chính là loại bỏ chướng ngại của hắn.
Tần Lăng trầm giọng nói:
- Bọn chúng vốn định làm thần không biết quỷ không hay, nhưng vẫn lưu lại sơ hở... Bọn chúng cho rằng vết thương rất sạch sẽ, nhưng lại vẫn lưu lại một ít vụn gỗ này.
- Không đúng!
Tiếu Hằng nhíu mày bỗng nhiên nói.
Mọi người đều nhìn về phía hắn, Tiếu Hoán Chương cũng hơi mở to mắt, Tiếu Hằng nhìn Tiếu Hoán Chương nói:
- Thúc phụ, cháu cho rằng, cái này là có người muốn châm ngòi li gián, li gián quan hệ giữa Bắc Sơn và Thiên Sơn.
Tiếu Hoán Chương nheo mắt lại...
- Thúc phụ, nếu quả thật là Chu Lăng Nhạc phái người gây nên, bọn chúng làm sao phải dùng mũi tên Tuyết Mộc. Ai cũng biết mũi tên Tuyết Mộc là sản phẩm đặc biệt của Thiên Sơn đạo, chỉ có quân nhân Thiên Sơn mới có mũi tên Tuyết Mộc. Nếu bọn chúng muốn ám sát nhị huynh, hoàn toàn có thể sử dụng mũi tên khác, cần gì phải sử dụng mũi tên Tuyết Mộc có dấu vết rõ ràng như vậy? Đến như vụn gỗ trong vết thương, cháu cho rằng thực sự không phải bọn chúng sơ sẩy mà là thích khách cố ý lưu lại, chính là vì để chúng ta biết rõ thích khách phục kích nhị huynh sử dụng mũi tên Tuyết Mộc, để chúng ta đem đầu mối nhắm thẳng vào Thiên Sơn đạo.
La Định Tây gật đầu nói:
- Tiếu đốc, Tiếu đại nhân nói không sai. Xem ra như vậy sợ rằng không phải là Chu Lăng Nhạc gây nên. Đúng như Tiếu đại nhân nói, nếu là người của Thiên Sơn đạo làm, họ tuyệt đối sẽ không sử dụng mũ tên Tuyết Mộc, cái này không phải là tự làm lộ thân phận sao? Thích khách cố ý lưu lại vụn gỗ của mũi tên, để cho chúng ta thấy bọn chúng sử dụng mũi tên Tuyết Mộc, lấy cái này để cho chúng ta xác định hung thủ là Chu Lăng Nhạc...!
- Đối thủ quả nhiên là hung tàn, không những hại chết nhị công tử còn muốn đổ oan cho Chu Lăng Nhạc, khơi mào chiến tranh giữa Bắc Sơn và Thiên Sơn...!
Tần Lăng cũng bừng tỉnh vẻ đại ngộ:
- Nếu như là vậy, như vậy hung thủ chính là một người khác...!
Tiếu Hằng cười lạnh nói:
- Muốn thấy Bắc Sơn và Thiên Sơn xảy ra xung đột, ở Tây Bắc cũng không nhiều.
Hai con ngươi của La Định phát lạnh:
- Tiếu đại nhân nói... Sở Hoan của Tây Quan?
- Không sai.
Tiếu Hằng cười lạnh nói:
- Tây Quan trải qua chiến hỏa của người Tây Lương, trước kia lại bởi vì phản loạn của Kim Hạ nhị châu, có thể nói là đại thương nguyên khí. Đối với Sở Hoan mà nói, hiện tại hắn cần nhất chính là thời gian. Hắn cần phải có thời gian nghỉ ngơi lấy lại sức. Chỉ là hiện tại Chu Lăng Nhạc nhắm thẳng vào hắn, hai bên nhìn như bình tĩnh. Ai cũng không nói chắc được khi nào quân nhân Thiên Sơn của Chu Lăng Nhạc tiến vào Tây Quan. Cho nên vào thời điểm này, nếu Bắc Sơn chúng ta và Thiên Sơn thủy hỏa bất dung, Sở Hoan liền có thể ngồi không ngư
Tần Lăng đáp:
- Đại nhân, khi chúng tôi đuổi tới hiện trường, ngoài di thể của nhị công tử được trở về phủ thành còn lại thi thể của vài tên tùy tùng đều ở hiện trường. Quan phủ địa phương phái người phong tỏa, không ai động vào thi thể. Hạ quan dò hỏi qua Lan Kế Huyền - người đến hiện trường sớm nhất, từ miệng bọn chúng thì biết nhị công tử bị hại là bởi vì vết đao. Mà các tùy tùng khác bị hại bởi vì trúng tên.
La Định Tây gật đầu nói:
- Đúng vậy, vết thương của nhị công tử cũng không nhiều nhưng đều ở vị trí trí mạng. Một chỗ là vết đao trên yết hầu, một chỗ khác là vết đao ở tim. Hai đao này xuất ra cực nhanh, vết đao rất mỏng, đủ thấy thích khách là nhân vật dùng đao cực kỳ lợi hại.
- Từ vết thương của nhị công tử rất khó đoán được rốt cuộc là ai hạ thủ.
Tần Lăng nói:
- Tay dùng đao giỏi rất nhiều, hơn nữa cây đao sát hại nhị công tử kia là đao rất bình thường, có thể mua được ở nhiều nơi.
- Vậy thu hoạch mà ngươi nói là gì?
Tiếu Hoán Chương lạnh mặt hỏi.
Tần Lăng lấy từ trong lòng ra một cái hộp nhỏ, trình cho Tiếu Hoán Chương nói:
- Hiện trường kỳ quái nhất là thương thế ngựa của nhị công tử nhất định là do dây cản ngựa gây nên, nhưng hiện trường không lưu lại dấu vết của dây cản ngựa. Mấy tên tùy tùng kia, trên người đều không có vết đao, tất cả đều là trúng tên. Hơn nữa, vết thương trúng tên đều là bắn trúng chỗ yếu, nhưng... trên người bọn họ lại không lưu lại một mũi tên nào.
La Định Tây cau mày nói:
- Ngươi nói là, thích khách bắn giết bọn chúng nhưng lại lấy đi mũi tên.
- Đúng vậy.
Tần Lĩnh gật đầu nói:
- Tất cả mũi tên đều bị lấy đi không còn một cái. Nguyên nhân chính là như vậy, hạ quan cảm thấy hết sức kỳ lạ. Cho nên hạ quan đã tiến hành kiểm tra cẩn thận đối với vết thương trên người bọn họ.
Chỉ vào cái hộp nhỏ nhắn của Tiếu Hoán Chương:
- Đại nhân, trong này chính là vụn gỗ của mũi tên từ trong vết thương rất khó mới có thể lấy ra được.
Lúc này Tiếu Hoán Chương đã mở cái hộp nhỏ, nhìn thấy bên trong là vụn gỗ dính máu, cũng không nhiều, có vẻ giống bột phấn bình thường.
Hắn nhìn Tần Lăng:
- Đây là những vật tàn còn sót lại của mũi tên kia?
- Đúng vậy.
Tần Lăng nói:
- Mũi tên đâm sâu vào trong cơ thể rồi sau đó lấy ra từ trong cơ thể tất nhiên sẽ lưu lại một bộ phận vụn gỗ cực nhỏ bên trong cơ thể, trừ khi kỹ thuật lấy mũi tên vô cùng cao minh. Trong sáu thi thể kia, có bốn thi thể đều không tìm thấy vụn gỗ bên trong, đủ thấy nhóm tiễn thủ phục kích này đều là cao thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh. Nhưng từ hai vết thương trên thi thể khác, hạ quan rất vất vả mới có thể lấy ra một chút vụn này. Có lẽ là trong đêm quá tối, mặc dù bọn chúng rất cẩn thận nhưng vẫn lưu lại manh mối.
Tiếu Hằng cau mày nói:
- Tần đại nhân, một ít vụn mũi tên này có thể nói rõ cái gì?
Tần Lăng nhìn Tiếu Hằng, nghiêm nghị nói:
- Tiếu đại nhân, đây là vật chứng cực kỳ quan trọng, mặc dù chỉ là một ít đồ vật, nhưng thông qua chúng, chúng ta có thể biết nguồn gốc của mũi tên.
Trong mắt Tiếu Hoán Chương hiện ra thần thái:
- Ngươi nói là, ngươi biết nguồn gốc của những mũi tên này.
Tần Lăng gật đầu nói:
- Đúng vậy. Đại nhân, chúng tôi đã kiểm tra đối chiếu, có thể khẳng định chắc chắn, chất liệu của mũi tên này là Tuyết Mộc chế thành...!
- Tuyết Mộc?
Thần sắc Tiếu Hoán Chương biến đổi, Tiếu Hằng và La Định Tây cũng đột nhiên biến sắc.
Tiếu phu nhân nắm lụa trắng, sắc mặt cũng trở nên trắng bạch, giọng run run:
- Tuyết Mộc... lão gia, không phải Tuyết Mộc... không phải bên kia Túc Châu mới có.
Đồng tử của Tiếu Hoán Chương đã co rút lên.
Tần Lăng thần sắc nghiêm trọng nói khẽ:
- Tuyết Mộc ở Đại Tần ta, chỉ có một chỗ sản xuất đó chính là Thiên Sơn đạo Túc Châu... cây cối ở Túc Châu lấy Tuyết Mộc làm chủ, chịu lạnh vô cùng, hơn nữa ở Túc Châu cảnh nội sinh trưởng rất nhiều...!
Tiếu Hằng trầm giọng nói:
- Lẽ nào... lẽ nào cái chết của nhị huynh, với... với Thiên Sơn đạo có liên quan?
- Quân nhân Thiên Sơn lấy vật liệu tại chỗ, mũi tên trong quân nhân bọn chúng dường như đều được chế tạo từ Tuyết Mộc.
La Định Tây cũng nghiêm nghị nói:
- Nếu như nói những vụn gỗ này lấy từ trong mũi tên ra, quả nhiên là Tuyết Mộc. Như vậy... lần nhị công tử bị hại này, Thiên Sơn đạo tuyệt đối không tránh khỏi liên quan.
Khóe mắt Tiếu Hoán Chương run rẩy, nhưng cũng không nói lời nào.
Gã chậm rãi tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm hai mắt không nói một tiếng.
Tiếu phu nhân hắng giọng nói:
- Chu Lăng Nhạc tại sao... tại sao phải hạ độc thủ với Tĩnh Khiêm như vậy?
- Nhị công tử trấn thủ thành Ngọc Điền, có phương pháp luyện binh, Chu Lăng Nhạc rình mò Bắc Sơn ta chướng ngại đầu tiên chính là nhị công tử.
La Định Tây nắm hai tay:
- Hắn đặt bẫy, phục kích nhị công tử chính là loại bỏ chướng ngại của hắn.
Tần Lăng trầm giọng nói:
- Bọn chúng vốn định làm thần không biết quỷ không hay, nhưng vẫn lưu lại sơ hở... Bọn chúng cho rằng vết thương rất sạch sẽ, nhưng lại vẫn lưu lại một ít vụn gỗ này.
- Không đúng!
Tiếu Hằng nhíu mày bỗng nhiên nói.
Mọi người đều nhìn về phía hắn, Tiếu Hoán Chương cũng hơi mở to mắt, Tiếu Hằng nhìn Tiếu Hoán Chương nói:
- Thúc phụ, cháu cho rằng, cái này là có người muốn châm ngòi li gián, li gián quan hệ giữa Bắc Sơn và Thiên Sơn.
Tiếu Hoán Chương nheo mắt lại...
- Thúc phụ, nếu quả thật là Chu Lăng Nhạc phái người gây nên, bọn chúng làm sao phải dùng mũi tên Tuyết Mộc. Ai cũng biết mũi tên Tuyết Mộc là sản phẩm đặc biệt của Thiên Sơn đạo, chỉ có quân nhân Thiên Sơn mới có mũi tên Tuyết Mộc. Nếu bọn chúng muốn ám sát nhị huynh, hoàn toàn có thể sử dụng mũi tên khác, cần gì phải sử dụng mũi tên Tuyết Mộc có dấu vết rõ ràng như vậy? Đến như vụn gỗ trong vết thương, cháu cho rằng thực sự không phải bọn chúng sơ sẩy mà là thích khách cố ý lưu lại, chính là vì để chúng ta biết rõ thích khách phục kích nhị huynh sử dụng mũi tên Tuyết Mộc, để chúng ta đem đầu mối nhắm thẳng vào Thiên Sơn đạo.
La Định Tây gật đầu nói:
- Tiếu đốc, Tiếu đại nhân nói không sai. Xem ra như vậy sợ rằng không phải là Chu Lăng Nhạc gây nên. Đúng như Tiếu đại nhân nói, nếu là người của Thiên Sơn đạo làm, họ tuyệt đối sẽ không sử dụng mũ tên Tuyết Mộc, cái này không phải là tự làm lộ thân phận sao? Thích khách cố ý lưu lại vụn gỗ của mũi tên, để cho chúng ta thấy bọn chúng sử dụng mũi tên Tuyết Mộc, lấy cái này để cho chúng ta xác định hung thủ là Chu Lăng Nhạc...!
- Đối thủ quả nhiên là hung tàn, không những hại chết nhị công tử còn muốn đổ oan cho Chu Lăng Nhạc, khơi mào chiến tranh giữa Bắc Sơn và Thiên Sơn...!
Tần Lăng cũng bừng tỉnh vẻ đại ngộ:
- Nếu như là vậy, như vậy hung thủ chính là một người khác...!
Tiếu Hằng cười lạnh nói:
- Muốn thấy Bắc Sơn và Thiên Sơn xảy ra xung đột, ở Tây Bắc cũng không nhiều.
Hai con ngươi của La Định phát lạnh:
- Tiếu đại nhân nói... Sở Hoan của Tây Quan?
- Không sai.
Tiếu Hằng cười lạnh nói:
- Tây Quan trải qua chiến hỏa của người Tây Lương, trước kia lại bởi vì phản loạn của Kim Hạ nhị châu, có thể nói là đại thương nguyên khí. Đối với Sở Hoan mà nói, hiện tại hắn cần nhất chính là thời gian. Hắn cần phải có thời gian nghỉ ngơi lấy lại sức. Chỉ là hiện tại Chu Lăng Nhạc nhắm thẳng vào hắn, hai bên nhìn như bình tĩnh. Ai cũng không nói chắc được khi nào quân nhân Thiên Sơn của Chu Lăng Nhạc tiến vào Tây Quan. Cho nên vào thời điểm này, nếu Bắc Sơn chúng ta và Thiên Sơn thủy hỏa bất dung, Sở Hoan liền có thể ngồi không ngư
