Dưới sự khuyên bảo của Thẩm Mặc, Gia Tĩnh Đế đã bỏ ý nghĩ phái trung quan đi trấn thủ ti Thị bạc, sắc mặt Trần Hồng tự nhiên không vui, nhưng cũng đành chịu. Thẩm Mặc khó khăn lắm mới kéo được ti Thị bạc vào lòng, ai cũng đừng nghĩ chấm mút được. . . Cũng không biết y lấy đâu tự tin mà khẳng định Đường Nhữ Tập sẽ nghe mình.
Nhưng Gia Tĩnh Đế cũng không để cho Thẩm Mặc được ung dung, bảo y rằng:
- Đến lúc mà không hoàn thành nhiệm vụ thì ngươi và Đường Nhữ Tập cùng nhau về quê làm ruộng đi!
Thẩm Mặc đáp ứng rất dứt khoát:
- Thần rất có lòng tin với Đường đại nhân.
Gia Tĩnh gật đầu, cũng không nhắc tới việc này nữa, hỏi chuyện khác:
- Trẫm nghe nói Lý Thời Trân kia kiên quyết từ chối chức quan tại Thái Y viện?
Thẩm Mặc khẽ nói:
- Có thể ký ức năm đó quá không vui, nên Lý tiên sinh không muốn trở lại Thái Y viện nữa.
Rồi cười khổ nói:
- Nếu như bệ hạ yêu cầu vi thần khuyên nhủ hắn, vậy vi thần chỉ có cách trói hắn lại rồi đưa tới Thái Y viện thôi.
- Vớ vẩn!
Gia Tĩnh cười mắng:
- Ngươi nghĩ Thái Y viện của trẫm là nơi nào? Đại lao của Thuận Thiên phủ hả? Không đến thì không đến, cứ làm như cầu hắn vậy.
Qua một hồi, lại nói:
- Người này xem bệnh rất có tài, nhưng không biết cách đối nhân xử thế.
- Bệ hạ minh giám.
Thẩm Mặc cười nói:
- Nhân vô thập toàn, vàng không thể nguyên chất, có một số việc cưỡng cầu cũng không được.
- Đúng vậy.
Gia Tĩnh tràn đầy cảm xúc gật đầu nói:
- Trẫm không buộc hắn.
Rồi từ eo tháo xuống một miếng ngọc bội màu vàng bảo:
- Nếu không đến Thái Y viện thì trẫm cũng không thể để hắn xem bệnh miễn phí, đưa cho hắn cái này xem như là tiền khám bệnh đi.
- Quý quá rồi?
Thẩm Mặc không dám cầm lấy. Miếng ngọc bội hình rồng đại biểu cho sự tôn quý của hoàng đế, bất kể như thế nào cũng phải 'hốt hoảng' một tí.
- Cầm đi.
Gia Tĩnh thản nhiên nói:
- Lấy bản tính của hắn thể nào cũng có một ngày đắc tội với quý quan gia, có cái này thì không ai dám động đến hắn đâu.
Lý Phương chuyển ngọc bội qua. Thẩm Mặc vội vàng hai tay tiếp nhận, cung kính nói:
- Bệ hạ nhân hậu từ bi, vi thần trở lại nhất định sẽ mắng tên ngang bướng đó một trận.
Gia Tĩnh không khỏi bật cười:
- Quả thật nên mắng.
Rồi bảo Thẩm Mặc lui xuống.
~~
Thẩm Mặc đi ra khỏi Ngọc Hi cung, thấy Trương Tứ Duy đang ở đó không xa nhìn quanh quẩn. Y liền bảo
thái giám phía sau:
- Ta đi qua Vô Dật điện một chuyến, bên đó có người của nội các đang chờ.
Hoàng cung cũng không phải là nơi có thể đi lung tung, ra vào đều phải do thái giám hoặc là Ti trực lang của nội các dẫn đi.
Thái giám kia vừa nhìn là Trương Tứ Duy liền cung kính nói:
- Thẩm đại nhân xin cứ tự nhiên, nô tài đi về trước.
Thẩm Mặc xuất ra một tấm ngân phiếu trong tay áo, bí mật dúi vào tay thái giám kia rồi cười nói:
- Công công vất vả rồi.
Tiểu thái giám liền vô cùng phấn khởi đi khỏi.
Thẩm Mặc đi tới trước mặt Trương Tứ Duy, cười nói:
- Chờ ta đấy à?
- Ngươi nói xem?
Trương Tứ Duy cười nói:
- Khi hạ triều Từ các lão bảo ta ở đây chờ, thấy huynh thì dẫn qua đó.
Thẩm Mặc gật đầu, hai người liền đi về hướng Vô Dật điện, Trương Tứ Duy nhỏ giọng hỏi:
- Ta nói Giang Nam huynh này, ở trên điện huynh nghĩ cái gì thế? sao lại đề cử người của Cảnh Vương gia vậy hả?
Có câu là tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa, mặc dù Thẩm Mặc trăm điều không tình nguyện, nhưng biệt hiệu mà Cao Củng cấp cho y vẫn truyền đến tai rất nhiều người. Mà cũng tự an ủi bản thân là mọi người chỉ coi nó như một việc thường ngày, cũng không ai nói ra nói vào.
Thẩm Mặc lườm hắn một cái, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Hai nghìn năm trước Kỳ Hoàng Dương cũng biết 'ngoại cử bất tị cừu, nội cử bất tị thân'*, chúng ta còn thua cả cổ nhân hay sao?
Trương Tứ Duy Duy đầy bụng hồ nghi nhìn y, nhìn ngang nhìn dọc đều không thấy bốn chữ 'chí công vô tư' lắc đầu nói:
- Huynh tính huênh hoang với ta đấy hả?
* Kỳ Hoàng Dương và câu thành ngữ chí công vô tư:
Nhưng Gia Tĩnh Đế cũng không để cho Thẩm Mặc được ung dung, bảo y rằng:
- Đến lúc mà không hoàn thành nhiệm vụ thì ngươi và Đường Nhữ Tập cùng nhau về quê làm ruộng đi!
Thẩm Mặc đáp ứng rất dứt khoát:
- Thần rất có lòng tin với Đường đại nhân.
Gia Tĩnh gật đầu, cũng không nhắc tới việc này nữa, hỏi chuyện khác:
- Trẫm nghe nói Lý Thời Trân kia kiên quyết từ chối chức quan tại Thái Y viện?
Thẩm Mặc khẽ nói:
- Có thể ký ức năm đó quá không vui, nên Lý tiên sinh không muốn trở lại Thái Y viện nữa.
Rồi cười khổ nói:
- Nếu như bệ hạ yêu cầu vi thần khuyên nhủ hắn, vậy vi thần chỉ có cách trói hắn lại rồi đưa tới Thái Y viện thôi.
- Vớ vẩn!
Gia Tĩnh cười mắng:
- Ngươi nghĩ Thái Y viện của trẫm là nơi nào? Đại lao của Thuận Thiên phủ hả? Không đến thì không đến, cứ làm như cầu hắn vậy.
Qua một hồi, lại nói:
- Người này xem bệnh rất có tài, nhưng không biết cách đối nhân xử thế.
- Bệ hạ minh giám.
Thẩm Mặc cười nói:
- Nhân vô thập toàn, vàng không thể nguyên chất, có một số việc cưỡng cầu cũng không được.
- Đúng vậy.
Gia Tĩnh tràn đầy cảm xúc gật đầu nói:
- Trẫm không buộc hắn.
Rồi từ eo tháo xuống một miếng ngọc bội màu vàng bảo:
- Nếu không đến Thái Y viện thì trẫm cũng không thể để hắn xem bệnh miễn phí, đưa cho hắn cái này xem như là tiền khám bệnh đi.
- Quý quá rồi?
Thẩm Mặc không dám cầm lấy. Miếng ngọc bội hình rồng đại biểu cho sự tôn quý của hoàng đế, bất kể như thế nào cũng phải 'hốt hoảng' một tí.
- Cầm đi.
Gia Tĩnh thản nhiên nói:
- Lấy bản tính của hắn thể nào cũng có một ngày đắc tội với quý quan gia, có cái này thì không ai dám động đến hắn đâu.
Lý Phương chuyển ngọc bội qua. Thẩm Mặc vội vàng hai tay tiếp nhận, cung kính nói:
- Bệ hạ nhân hậu từ bi, vi thần trở lại nhất định sẽ mắng tên ngang bướng đó một trận.
Gia Tĩnh không khỏi bật cười:
- Quả thật nên mắng.
Rồi bảo Thẩm Mặc lui xuống.
~~
Thẩm Mặc đi ra khỏi Ngọc Hi cung, thấy Trương Tứ Duy đang ở đó không xa nhìn quanh quẩn. Y liền bảo
thái giám phía sau:
- Ta đi qua Vô Dật điện một chuyến, bên đó có người của nội các đang chờ.
Hoàng cung cũng không phải là nơi có thể đi lung tung, ra vào đều phải do thái giám hoặc là Ti trực lang của nội các dẫn đi.
Thái giám kia vừa nhìn là Trương Tứ Duy liền cung kính nói:
- Thẩm đại nhân xin cứ tự nhiên, nô tài đi về trước.
Thẩm Mặc xuất ra một tấm ngân phiếu trong tay áo, bí mật dúi vào tay thái giám kia rồi cười nói:
- Công công vất vả rồi.
Tiểu thái giám liền vô cùng phấn khởi đi khỏi.
Thẩm Mặc đi tới trước mặt Trương Tứ Duy, cười nói:
- Chờ ta đấy à?
- Ngươi nói xem?
Trương Tứ Duy cười nói:
- Khi hạ triều Từ các lão bảo ta ở đây chờ, thấy huynh thì dẫn qua đó.
Thẩm Mặc gật đầu, hai người liền đi về hướng Vô Dật điện, Trương Tứ Duy nhỏ giọng hỏi:
- Ta nói Giang Nam huynh này, ở trên điện huynh nghĩ cái gì thế? sao lại đề cử người của Cảnh Vương gia vậy hả?
Có câu là tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa, mặc dù Thẩm Mặc trăm điều không tình nguyện, nhưng biệt hiệu mà Cao Củng cấp cho y vẫn truyền đến tai rất nhiều người. Mà cũng tự an ủi bản thân là mọi người chỉ coi nó như một việc thường ngày, cũng không ai nói ra nói vào.
Thẩm Mặc lườm hắn một cái, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Hai nghìn năm trước Kỳ Hoàng Dương cũng biết 'ngoại cử bất tị cừu, nội cử bất tị thân'*, chúng ta còn thua cả cổ nhân hay sao?
Trương Tứ Duy Duy đầy bụng hồ nghi nhìn y, nhìn ngang nhìn dọc đều không thấy bốn chữ 'chí công vô tư' lắc đầu nói:
- Huynh tính huênh hoang với ta đấy hả?
* Kỳ Hoàng Dương và câu thành ngữ chí công vô tư:
|
/882
|

