Quan Cư Nhất Phẩm

Chương 540: Thuyết phục

/882


Thân là nhất phẩm đại quan, thứ phụ Nội các, trong mắt thường nhân, đời này Từ Giai thật sự đã quá thỏa mãn. Nhưng có câu là 'tri ngã giả vị ngã tâm ưu, bất tri ngã giả vị ngã hà cầu', kỳ thật buồn khổ trong lòng ông còn vượt quá cả thường nhân.
(Người hiểu ta nói lòng ta lo lắng, người không hiểu ta nói ta còn cầu chi.)

Nỗi đau khổ của Từ Giai đến từ ba phương diện, một là hổ thẹn, hai là khuất nhục, ba là thất vọng.

Hổ thẹn là đối với Hạ Ngôn, đối với Dương Kế Thịnh, Hạ Ngôn là lão sư của ông, là Hạ Ngôn đã không tính toán tiền hiềm đề bạt ông, bồi dưỡng ông, giúp ông về tới quỹ đạo chính xác, cuối cùng mới có thể nhập các bái tướng, đối với ông có thể nói có ân tái tạo, nhưng khi Hạ Ngôn bị hãm hại, bị giam giữ, mãi đến khi thân đầu mỗi cái mỗi nơi, khi cần người đứng ra nói nhất, Từ Giai lại ruồng bỏ ân sư của mình, không nói được lời nào, không một lá thư, như thể chưa hề biết đến lão sư của mình.

Mà Dương Kế Thịnh là học sinh của ông. Tại niên đại quan hệ sư sinh còn lớn hơn trời, giữa hai người như tay với chân, học sinh phải phục tòng sự lãnh đạo của lão sư, lão sư phải bảo vệ học sinh chu toàn. Nhưng khi Dương Kế Thịnh căm phẫn liều chết vạch trần Nghiêm thị phụ tử, vì vậy bị hạ ngục. Khi nguy tại sớm tối, mọi người khắp thiên hạ nhìn vào Từ Hoa Đình hắn, đều cho rằng Từ Giai đã là nhân vật số 2 nội các, có thể chống lại Nghiêm đảng để cứu học sinh của mình.

Nhưng sau khi bình tĩnh phân tích, Từ Giai cho rằng trạng thái địch mạnh ta yếu chưa hề thay đổi, còn chưa đến lúc ngả bài, nếu như vội vàng khai chiến với Nghiêm đảng, nhất định sẽ việc sắp thành lại hỏng, kết quả là đại bại. . . cho nên ông ta lại lựa chọn trầm mặc. Kỳ thật ông đã ngầm đi tìm qua Lục Bỉnh, cầu hắn bảo vệ Dương Kế Thịnh chu toàn, nhưng đó là bàn bạc trong tối, ngoại nhân không biết. . . Cho nên ở trong mắt mọi người, Từ Hoa Đình ông chính là một kẻ nhu nhược, vì vinh hoa phú quý của mình, thấy chết không cứu, tham sống sợ chết!

Người Trung Quốc chú ý một chữ 'nghĩa', không quan tâm ngươi chân tình thực lòng, hay là giả nhân giả nghĩa, dù sao thì chí ít trên mặt không thể làm tổn hại cái chữ này. Hiện tại biểu hiện của Từ Giai hoàn toàn gọi là vô tình vô nghĩa, khiến cho danh tiếng của ông ta rơi thẳng xuống đáy cốc, thượng triều có người chỉ chỉ trỏ trỏ, hạ triều cũng thành đối tượng để người khác phỉ nhổ. Suốt một khoảng thời gian dài, trên dưới triều đình không ai qua lại với ông.

Từ Giai lại trầm mặc tiếp nhận hết sự khinh bỉ đến từ bách quan, ông biết thời gian sẽ hòa tan hết tất cả. Quả nhiên theo thời gian trôi qua, những người chết đi đã biến mất trong lời nói của mọi người, mọi người lại trở về bên cạnh Từ Giai, bởi vì trong mấy năm nay ông không ngừng thăng quan, không ngừng nhận được phong thưởng. Tất cả mọi người ý thức được, ông chính là người thay thế Nghiêm các lão, tự nhiên phải nịnh nọt thủ phụ tương lai rồi.

Có vài lần, Từ Giai đều cho rằng mình đã đủ cường đại, có thể không cần nhịn, phải diệt trừ đại gian thần hại nước hại dân, báo thù cho Hạ Ngôn, Dương Kế Thịnh, còn có những người vô tội bị Nghiêm đảng bức hại chết. Nhưng hiện thực lại vô cùng tàn khốc, mỗi khi ông muốn thử khiêu chiến Nghiêm Tung, đều bị hắn đánh ngã xuống đất, còn bị khinh miệt nhổ nước bọt lên mặt, căn bản nhìn không thấy hy vọng chiến thắng.

Rốt cuộc, sau khi ăn đủ vị đắng, ông rốt cuộc tìm được căn nguyên của vấn đề -- đúng vậy, bản thân trải qua nỗ lực nhiều năm và đã trở thành nội các thứ phụ, cách Nghiêm Tung chỉ còn một bước, nhưng mà một bước này nhìn như gần trong gang tấc, kì thực cách một cái hào rộng không thể vượt qua -- giữa ông và hoàng đế chỉ là quan hệ quân thần đơn thuần, mà Nghiêm Tung và Gia Tĩnh không chỉ là quân thần, còn là chủ tớ, thậm chí còn là bằng hữu ở trên mức độ nào đó. . .

Hoàng đế đều là loạn thế yêu trung thần, trị thế hảo nịnh thần, trung thần có thể cộng hoạn nạn với hắn, nhưng khi cộng phú quý, những trung thần cứng rắn trong bụng toàn là ôn lương cung kiệm, trung hiếu tiết nghĩa, nó có vẻ không thú vị, nó lỗi thời, thậm chí nó còn đáng ghét, còn xa mới bằng nịnh thần có thể phỏng đoán được tâm ý hoàng đế, dung túng cho dục vọng của hoàng đế, chơi vui vẻ với hoàng đế, nó dễ thân khả ái. . . Mặc dù một khi có việc, những người này liền lộ chân tướng, liền chạy nhanh hơn bất kỳ ai, nhưng hiện tại Đại Minh không phải là lúc còn chưa tới nguy nan sao?

Cho nên niên đại này, những trung thần như Vu thiếu bảo sẽ không được ưa thích, người được ưa thích chính là những kẻ nịnh thần như Nghiêm các lão!

/Vu thiếu bảo(Vu Khiêm)

/882

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status