Kiệu lớn màu vàng được kỵ binh vũ trang hạng nặng vây quanh đi về trên đường phố yên tĩnh, mấy nha hoàn đi theo ngồi ở xe che rèm lụa màu xanh đi phía sau.
Trong kiệu chỉ có Từ Xán Xán cùng Phó Dư Sâm.
Phó Dư Sâm ngồi ngay ngắn trên ghế bành trong kiệu yên lặng nghĩ tâm sự. Lam Thụy Hà chắc là đã bị bắt đi, chỉ sợ đến khi tra ra được đồng đảng của nàng ta, thì Lam Thụy Hà đã hồn bay về trời rồi……
Từ Xán Xán ngồi ở một bên, rúc vào trong lòng ngực hắn, cũng không nói gì. Hôm nay là sinh nhật mười chín tuổi của Phó Dư Sâm, lại là một ngày vừa có vui lại vừa có buồn: đáng thương cho Phó Dư Sâm, ngay cả sinh nhật đều không được nghỉ.
thật lâu sau, Từ Xán Xán mở miệng nói: “A Sâm, chàng hôm nay vội suốt một ngày, có mệt hay không?”
Phó Dư Sâm lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Xán Xán, toàn bộ thời gian mang thai cái kia đều không thể sao?”
không thể phủ nhận, với hắn mà nói, việc cùng phòng với Từ Xán Xán là phương thức giải tỏa áp lực tốt nhất —— bởi vì Từ Xán Xán mang thai, Phó Dư Sâm đã nghẹn gần một tháng!
Nghe vậy Từ Xán Xán nháy mắt đỏ bừng mặt.
Nàng đem mặt chôn ở cổ Phó Dư Sâm, thấp giọng nói: “Lẽ ra qua 3 tháng đầu là có thể làm, chính là……”
Phó Dư Sâm: “Chính là cái gì?”
Môi Từ Xán Xán nóng rực mềm mại dán vào lỗ tai hắn, ôn nhu nói: “Tiểu Phó của chàng quá lớn!”
Nàng chính là nói lời thật, Phó Dư Sâm lớn lên người vô cùng anh tuấn, chỉ là nơi đó khi bành trướng lên thì đúng là rất dọa người, cho nên chuyện phòng the của bọn họ mỗi lần mới đầu đều có chút khó tiến vào.
Lập tức lỗ tai Phó Dư Sâm đỏ đến sắp nhỏ máu, mắt phượng sáng lấp lánh, môi đỏ bừng cũng mím lại gắt gao.
Từ Xán Xán nguyên bản là muốn trêu cợt Phó Dư Sâm, thấy đạt tới mục đích, lập tức liền nở nụ cười. Nhưng mà nàng nhìn thần thái Phó Dư Sâm, không khỏi có chút hồ nghi, lập tức liền duỗi tay cách quần áo sờ sờ tiểu Phó, sau đó mặt nàng cũng đỏ —— nơi đó đã nổi lên lều trại cứng thẳng!
(Editor: sau đó… không có sau đó! mời các bạn tự tưởng tượng nhá há há ~ J)
- -------------------------
Trở lại trong viện ở cung Thái Tử, Phó Dư Sâm bọc Từ Xán Xán trong áo choàng lụa đen của mình ôm vào chính đường.
Người hầu tiến lên chuẩn bị hầu hạ, Phó Dư Sâm lại lập tức ôm Từ Xán Xán vào phòng ngủ.
Chu Nhan vội nhẹ nhàng vẫy vẫy tay, mang theo nha hoàn trực đêm hôm nay lui ra ngoài, đứng chờ ở dưới hành lang bên ngoài.
Phó Dư Sâm đem Từ Xán Xán đặt ở trên giường, mắt phượng lo lắng mà nhìn nàng: “Ta cởi quần áo cho nàng!”
Từ Xán Xán hơi có chút mệt mỏi, liền nói: “Thiếp nghỉ một lát đã!”
Mới vừa rồi Phó Dư Sâm vẫn luôn chỉ là nhợt nhạt mà ra vào một chút, phần lớn thời gian đều là ở bên ngoài cánh hoa cọ xát, nàng lại có cảm giác thâm nhập hoàn toàn bất đồng so với trước kia. Từ Xán Xán cũng không rõ là cái gì, chỉ là dù sao thật sự thoải mái. Cái loại dư vị vui sướng này còn chưa tan đi khiến nàng cả người lười biếng.
Phó Dư Sâm ôn nhu mà nhìn ánh đèn nhu hòa chiếu xuống Từ Xán Xán: thân thể được giải tỏa giống như là toàn bộ lục phủ ngũ tạng được bàn ủi ủi qua 1 cái, không chỗ nào không thải mái; 3 vạn 6 nghìn cái lỗ chân lông toàn thân đều nở ra, trực tiếp làm toàn bộ cảm xúc của hắn đều trở nên nhẹ nhàng sung sướng.
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Dư Sâm mang theo một tia thẹn thùng cười: “Xán Xán!”
Từ Xán Xán tựa như đã nhắm mắt, nghe vậy liền “Dạ” một tiếng.
Phó Dư Sâm lại kêu một tiếng: “Xán Xán!”
Từ Xán Xán lại “Dạ” một tiếng, mở mắt: “Làm gì nha
Trong kiệu chỉ có Từ Xán Xán cùng Phó Dư Sâm.
Phó Dư Sâm ngồi ngay ngắn trên ghế bành trong kiệu yên lặng nghĩ tâm sự. Lam Thụy Hà chắc là đã bị bắt đi, chỉ sợ đến khi tra ra được đồng đảng của nàng ta, thì Lam Thụy Hà đã hồn bay về trời rồi……
Từ Xán Xán ngồi ở một bên, rúc vào trong lòng ngực hắn, cũng không nói gì. Hôm nay là sinh nhật mười chín tuổi của Phó Dư Sâm, lại là một ngày vừa có vui lại vừa có buồn: đáng thương cho Phó Dư Sâm, ngay cả sinh nhật đều không được nghỉ.
thật lâu sau, Từ Xán Xán mở miệng nói: “A Sâm, chàng hôm nay vội suốt một ngày, có mệt hay không?”
Phó Dư Sâm lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Xán Xán, toàn bộ thời gian mang thai cái kia đều không thể sao?”
không thể phủ nhận, với hắn mà nói, việc cùng phòng với Từ Xán Xán là phương thức giải tỏa áp lực tốt nhất —— bởi vì Từ Xán Xán mang thai, Phó Dư Sâm đã nghẹn gần một tháng!
Nghe vậy Từ Xán Xán nháy mắt đỏ bừng mặt.
Nàng đem mặt chôn ở cổ Phó Dư Sâm, thấp giọng nói: “Lẽ ra qua 3 tháng đầu là có thể làm, chính là……”
Phó Dư Sâm: “Chính là cái gì?”
Môi Từ Xán Xán nóng rực mềm mại dán vào lỗ tai hắn, ôn nhu nói: “Tiểu Phó của chàng quá lớn!”
Nàng chính là nói lời thật, Phó Dư Sâm lớn lên người vô cùng anh tuấn, chỉ là nơi đó khi bành trướng lên thì đúng là rất dọa người, cho nên chuyện phòng the của bọn họ mỗi lần mới đầu đều có chút khó tiến vào.
Lập tức lỗ tai Phó Dư Sâm đỏ đến sắp nhỏ máu, mắt phượng sáng lấp lánh, môi đỏ bừng cũng mím lại gắt gao.
Từ Xán Xán nguyên bản là muốn trêu cợt Phó Dư Sâm, thấy đạt tới mục đích, lập tức liền nở nụ cười. Nhưng mà nàng nhìn thần thái Phó Dư Sâm, không khỏi có chút hồ nghi, lập tức liền duỗi tay cách quần áo sờ sờ tiểu Phó, sau đó mặt nàng cũng đỏ —— nơi đó đã nổi lên lều trại cứng thẳng!
(Editor: sau đó… không có sau đó! mời các bạn tự tưởng tượng nhá há há ~ J)
- -------------------------
Trở lại trong viện ở cung Thái Tử, Phó Dư Sâm bọc Từ Xán Xán trong áo choàng lụa đen của mình ôm vào chính đường.
Người hầu tiến lên chuẩn bị hầu hạ, Phó Dư Sâm lại lập tức ôm Từ Xán Xán vào phòng ngủ.
Chu Nhan vội nhẹ nhàng vẫy vẫy tay, mang theo nha hoàn trực đêm hôm nay lui ra ngoài, đứng chờ ở dưới hành lang bên ngoài.
Phó Dư Sâm đem Từ Xán Xán đặt ở trên giường, mắt phượng lo lắng mà nhìn nàng: “Ta cởi quần áo cho nàng!”
Từ Xán Xán hơi có chút mệt mỏi, liền nói: “Thiếp nghỉ một lát đã!”
Mới vừa rồi Phó Dư Sâm vẫn luôn chỉ là nhợt nhạt mà ra vào một chút, phần lớn thời gian đều là ở bên ngoài cánh hoa cọ xát, nàng lại có cảm giác thâm nhập hoàn toàn bất đồng so với trước kia. Từ Xán Xán cũng không rõ là cái gì, chỉ là dù sao thật sự thoải mái. Cái loại dư vị vui sướng này còn chưa tan đi khiến nàng cả người lười biếng.
Phó Dư Sâm ôn nhu mà nhìn ánh đèn nhu hòa chiếu xuống Từ Xán Xán: thân thể được giải tỏa giống như là toàn bộ lục phủ ngũ tạng được bàn ủi ủi qua 1 cái, không chỗ nào không thải mái; 3 vạn 6 nghìn cái lỗ chân lông toàn thân đều nở ra, trực tiếp làm toàn bộ cảm xúc của hắn đều trở nên nhẹ nhàng sung sướng.
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Dư Sâm mang theo một tia thẹn thùng cười: “Xán Xán!”
Từ Xán Xán tựa như đã nhắm mắt, nghe vậy liền “Dạ” một tiếng.
Phó Dư Sâm lại kêu một tiếng: “Xán Xán!”
Từ Xán Xán lại “Dạ” một tiếng, mở mắt: “Làm gì nha
