Edit:..Lam Thiên..
Trầm Ly Tuyết nhìn Nam Cung Khiếu, nói từng chữ một: Thế tử, đại ân không lời nào cảm tạ hết được! Ân tình Nam Cung Khiếu đối với Trầm Ly Tuyết quá mức trọng đại, nàng không thể báo đáp, đành phải nhớ ở trong lòng, trong lời nói cảm kích ẩn chứa ân tình trọng đại, tiền bạc cũng có vẻ thực đơn bạc, liền không muốn nói nhiều.
Tùy tay giúp một chuyện nhỏ mà thôi, cũng không tính là cái gì đại ân, ngươi cảm tạ nho nhỏ một chút là được! Nam Cung Khiếu nhẹ lay động chiết phiến, vẻ mặt đắc ý, hắn muốn Trầm Ly Tuyết đáp tạ, làm sao có thể để cho nàng nói một câu vô cùng đơn giản liền có thể lừa gạt cho qua.
Vậy đa tạ thế tử ! Đáy mắt Trầm Ly Tuyết lóe lên ý cười quỷ kế đã đạt được, xoay người đi lên phía trước, nàng muốn chính là những lời này của Nam Cung Khiếu.
A! Nam Cung Khiếu phản ứng lại, bước nhanh đuổi theo: Ngươi đừng chỉ nói một câu cảm tạ là có thể xong, cũng nên làm một chút hành động thực tế đi a!
Ta không có vàng bạc châu báu! Trầm Ly Tuyết làm bộ đáng thương nói.
Những thứ tục vật này, bản thế tử cũng không thích. Ánh mắt Nam Cung Khiếu âm trầm , mãnh liệt quạt, hắn thoạt nhìn rất giống người tham tài lắm sao?
Trầm Ly Tuyết nhìn sang cây quạt có giá trị xa xỉ trong tay Nam Cung Khiếu nói: Ta càng không có bảo kiếm, cổ phiến (quạt cổ), danh châu vô giá... Thân là Vân Vương thế tử, ăn mặc đồ dùng của Nam Cung Khiếu đều là đồ tốt nhất, vật bình thường rất khó lọt vào mắt hắn.
Nam Cung Khiếu thở dài thật mạnh, hắn xem như hiểu được , Trầm Ly Tuyết là đang nghĩ biện pháp muốn ném lời cảm tạ đi, đây lần đầu tiên hắn ra tay giúp người, dù thế nào cũng phải lấy lại một chút lợi tức thực tế mới được, tuyệt đối không thể tay không hộ trợ: Dừng, dừng, dừng, ta cũng không muốn làm khó dễ ngươi, mời ta ăn một bữa cơm cảm tạ là được, cái này cũng không tính là quá mức đi?
Ta không có bạc mời thế tử đi tửu lâu dùng bữa. Trầm Ly Tuyết tiếp tục từ chối, ở Thanh Châu mười lăm năm, mẹ con Lâm Thanh Trúc dựa vào Lâm Thanh Trúc bán đồ thêu mà sống, lúc Trầm Ly Tuyết xuyên qua mà đến, trừ bỏ khối ngọc bội gia truyền của Trầm thị ra thì thật sự cái gì cũng đều không có.
Vậy ở Trúc Viên của ngươi ăn đơn giản một chút là được, cái này hẳn là có thể chứ! Tức giận nói xong, Nam Cung Khiếu lướt qua Trầm Ly Tuyết, lập tức đi vào Trúc Viên, hắn nói vài câu đơn giản đổi lấy một bữa cơm của Trầm Ly Tuyết,

Trầm Ly Tuyết nhìn Nam Cung Khiếu, nói từng chữ một: Thế tử, đại ân không lời nào cảm tạ hết được! Ân tình Nam Cung Khiếu đối với Trầm Ly Tuyết quá mức trọng đại, nàng không thể báo đáp, đành phải nhớ ở trong lòng, trong lời nói cảm kích ẩn chứa ân tình trọng đại, tiền bạc cũng có vẻ thực đơn bạc, liền không muốn nói nhiều.
Tùy tay giúp một chuyện nhỏ mà thôi, cũng không tính là cái gì đại ân, ngươi cảm tạ nho nhỏ một chút là được! Nam Cung Khiếu nhẹ lay động chiết phiến, vẻ mặt đắc ý, hắn muốn Trầm Ly Tuyết đáp tạ, làm sao có thể để cho nàng nói một câu vô cùng đơn giản liền có thể lừa gạt cho qua.
Vậy đa tạ thế tử ! Đáy mắt Trầm Ly Tuyết lóe lên ý cười quỷ kế đã đạt được, xoay người đi lên phía trước, nàng muốn chính là những lời này của Nam Cung Khiếu.
A! Nam Cung Khiếu phản ứng lại, bước nhanh đuổi theo: Ngươi đừng chỉ nói một câu cảm tạ là có thể xong, cũng nên làm một chút hành động thực tế đi a!
Ta không có vàng bạc châu báu! Trầm Ly Tuyết làm bộ đáng thương nói.
Những thứ tục vật này, bản thế tử cũng không thích. Ánh mắt Nam Cung Khiếu âm trầm , mãnh liệt quạt, hắn thoạt nhìn rất giống người tham tài lắm sao?
Trầm Ly Tuyết nhìn sang cây quạt có giá trị xa xỉ trong tay Nam Cung Khiếu nói: Ta càng không có bảo kiếm, cổ phiến (quạt cổ), danh châu vô giá... Thân là Vân Vương thế tử, ăn mặc đồ dùng của Nam Cung Khiếu đều là đồ tốt nhất, vật bình thường rất khó lọt vào mắt hắn.
Nam Cung Khiếu thở dài thật mạnh, hắn xem như hiểu được , Trầm Ly Tuyết là đang nghĩ biện pháp muốn ném lời cảm tạ đi, đây lần đầu tiên hắn ra tay giúp người, dù thế nào cũng phải lấy lại một chút lợi tức thực tế mới được, tuyệt đối không thể tay không hộ trợ: Dừng, dừng, dừng, ta cũng không muốn làm khó dễ ngươi, mời ta ăn một bữa cơm cảm tạ là được, cái này cũng không tính là quá mức đi?
Ta không có bạc mời thế tử đi tửu lâu dùng bữa. Trầm Ly Tuyết tiếp tục từ chối, ở Thanh Châu mười lăm năm, mẹ con Lâm Thanh Trúc dựa vào Lâm Thanh Trúc bán đồ thêu mà sống, lúc Trầm Ly Tuyết xuyên qua mà đến, trừ bỏ khối ngọc bội gia truyền của Trầm thị ra thì thật sự cái gì cũng đều không có.
Vậy ở Trúc Viên của ngươi ăn đơn giản một chút là được, cái này hẳn là có thể chứ! Tức giận nói xong, Nam Cung Khiếu lướt qua Trầm Ly Tuyết, lập tức đi vào Trúc Viên, hắn nói vài câu đơn giản đổi lấy một bữa cơm của Trầm Ly Tuyết,

|
/25
|

