Thân ảnh Trầm Ly Tuyết yểu điểu giống như quỷ mỵ, nháy mắt đã đến trước mặt Trầm Doanh Tuyết, ở lúc nàng ta kinh ngạc, khiếp sợ, nàng cầm lấy ngân châm trên khay gấm, mạnh mẽ đâm rách ngón tay của nàng ta...
A! Trầm Doanh Tuyết kêu thảm một tiếng, một giọt máu tươi từ đầu ngón tay nàng ta chảy xuống, rất nhanh rơi vào bát nước.
Trầm Ly Tuyết, ngươi muốn làm gì? Lôi thị lấy lại tinh thần đầu tiên, bước nhanh tiến lên, đem Trầm Doanh Tuyết bảo hộ tại phía sau, ở chỗ sâu nhất trong ánh mắt lóe lên đề phòng cùng phẫn nộ nồng đậm, hận không thể đem Trầm Ly Tuyết ăn sống nuốt tươi: Bị vạch trần thân phận, thẹn quá thành giận, muốn thương hại Doanh Tuyết sao?
Trầm cô nương, nhỏ máu nhận thân là ta đưa ra, ngươi không phải nữ nhi của phụ thân nên máu mới có thể không dung hợp, ngươi không làm được thiên kim Tướng phủ thì cũng không thể trách ta a! Ánh mắt xinh đẹp của Trầm Doanh Tuyết tràn đầy nước mắt, thân thể run rẩy , bộ dáng mềm mại động lòng người khiến cho người ta nhịn không được sinh lòng yêu thương, nũng nịu lên án bao hàm vô hạn thống khổ, giống như bị thiên đại ủy khuất.
Nàng cũng quá không biết xấu hổ ...
Chỉ là một dã nha đầu nông thôn cũng muốn làm thiên kim Tướng phủ...
Si tâm vọng tưởng...
Bọn hạ nhân đã quá quen với việc nhìn mặt chủ mà làm việc, máu của Trầm Ly Tuyết và Trầm Minh Huy không dung nên nàng tuyệt đối không vào được Tướng phủ mà hậu viện Tướng phủ lại do Lôi thị cầm quyền, bọn hạ nhân tự nhiên là theo ý tứ của nàng, tranh trước tranh sau trào phúng Trầm Ly Tuyết, liều mạng nịnh bợ Lôi thị.
Mọi người cười nhạo, liên tục chỉ trích, Trầm Ly Tuyết làm như mắt điếc tai ngơ, ánh mặt trong trẻo lạnh lùng để lộ ra trào phúng và khinh thường nhè nhẹ: Trầm Thừa Tướng, máu của Trầm tiểu thư cũng không dung với máu của ngươi đâu!
Cái gì? Mọi người sửng sốt, vội vàng nhìn phía bàn tròn, trong bát nước, ba giọt máu tươi lẳng lặng trôi nổi, đều tự tách ra, hình thành thế chân vạc, bất luận là hai giọt máu nào cũng không có một chút ý tứ muốn dung hợp.
Tại sao lại có thể như vậy?
Tiếng động lớn khiến phòng khách an tĩnh lại trong nháy mắt, bọn hạ nhân liếc mắt hai mặt nhìn nhau.
Lôi thị không nói được một lời, ánh mắt âm lãnh nhìn về phía Trầm Ly Tuyết giống như hàn băng vạn năm: máu của Trầm Doanh Tuyết và Trầm Minh Huy không dung, nói lên cái gì? Thừa tướng phu nhân không giữ tiết hạnh, cấp Trầm Minh Huy đội nón xanh, so với việc Trầm Ly Tuyết giả mạo thiên kim Tướng phủ căn bản không đáng giá nhắc tới.
Một chiêu dễ dàng xoay phá tan cục diện, còn hung hăng đả kích địch nhân, Trầm Ly Tuyết xác thực không đơn giản.
Trên gương mặt yêu nghiệt của Nam Cung Khiếu hiện lên ý cười nhè nhẹ, thì ra không phải Trầm Ly Tuyết nhận thua mà là nàng cất giấu hậu chiêu, xem ra chính mình không cần ra tay, vậy tiếp tục uống trà xem diễn đi.
Phụ thân, ta sinh ra ở Tướng phủ, là nữ nhi thân sinh của người, mẫu thân, nha hoàn, bà mụ đều có thể làm chứng, người không cần dễ dàng tin tưởng người khác châm ngòi ly gián... Dù sao Trầm Doanh Tuyết cũng còn nhỏ tuổi, thiếu kiên nhẫn, sau vào giây trầm mặc ngắn ngủi liền lên tiếng nói rõ.
Doanh Tuyết tiểu thư, để chứng thực quan hệ cha con, nhỏ máu nhận thân là cách chứng minh tốt nhất ... Ngọc bội gia truyền cùng dung nhan tương tự của Trầm Ly Tuyết đều đánh không lại nhỏ máu nhận thân, như vậy, thì cái gọi là mẫu thân, bà mụ, nha hoàn, nhân chứng gì đó của Trầm Doanh Tuyết ở trước mặt chuyện máu không dung cũng đều là mây bay.
Trầm Ly Tuyết, ngươi không phải là thiên kim của Tướng phủ cũng không thể trách ta, vì sao phải đối với ta ghi hận trong lòng, thiết kế hãm hại ta? Nếu chỉ cường điệu thân phận của mình, nàng ta chỉ biết càng tô càng đen, vì vậy, Trầm Doanh Tuyết phi thường thông minh đem đề tài chuyển dời đến trên người Trầm Ly Tuyết.
Trầm tiểu thư, nơi này là phòng khách của Tướng phủ, ngân châm, nước sạch, đều là do thừa tướng sai người chuẩn bị, trước mắt bao nhiêu người, ta lấy châm đâm ngón tay tay căn bản không thể gian lận, vậy làm sao có thể thiết kế hãm hại ngươi? Trầm Ly Tuyết lời nói sắc bén, không một chút nhượng bộ.
Trầm Doanh Tuyết bị phản bác á khẩu không trả lời được, Trầm Minh Huy âm thầm thở dài: Doanh Tuyết vẫn là còn quá nhỏ !
Ngẩng đầu, Trầm Minh Huy vừa lúc nhìn đến ánh mắt hiểu rõ tất cả của Trầm Ly Tuyết, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng lóe lên vô hạn trào phúng giống như đang nói: Trầm Thừa Tướng, ta đã đưa lời giải thích cho ngươi, ngươi còn không vừa lòng?
Trầm Minh Huy có chút áy náy, im lặng đứng thẳng , không nói được một lời, sắc mặt bình tĩnh làm cho người ta sợ hãi.
Trầm Ly Tuyết cười lạnh, Trầm Doanh Tuyết là nữ nhi Trầm Minh Huy đắc ý sủng ái nhất, nếu như nàng ta không phải là thân sinh của Trầm Minh Huy, Trầm Minh Huy chắc chắn đã điên cuồng giận dữ.
Trước mắt bao nhiêu người, máu không dung nhưng Trầm Minh Huy lại vô cùng bình tĩnh, không có một chút dấu hiệu tức giận, như vậy có thể thấy được, hắn đã sớm biết rằng nhỏ máu nhận thân là có vấn đề, nhưng hắn lại không vạch trần, theo ý muốn của Trầm Doanh Tuyết ý tứ, phủ quyết thân phận của nàng!
Ha ha, thật sự là thiên hạ khó được từ phụ a, đối Trầm Doanh Tuyết sủng ái đến cực điểm, đối với nàng lại tuyệt tình đến cực đoan!
Lão gia, máu của ta
A! Trầm Doanh Tuyết kêu thảm một tiếng, một giọt máu tươi từ đầu ngón tay nàng ta chảy xuống, rất nhanh rơi vào bát nước.
Trầm Ly Tuyết, ngươi muốn làm gì? Lôi thị lấy lại tinh thần đầu tiên, bước nhanh tiến lên, đem Trầm Doanh Tuyết bảo hộ tại phía sau, ở chỗ sâu nhất trong ánh mắt lóe lên đề phòng cùng phẫn nộ nồng đậm, hận không thể đem Trầm Ly Tuyết ăn sống nuốt tươi: Bị vạch trần thân phận, thẹn quá thành giận, muốn thương hại Doanh Tuyết sao?
Trầm cô nương, nhỏ máu nhận thân là ta đưa ra, ngươi không phải nữ nhi của phụ thân nên máu mới có thể không dung hợp, ngươi không làm được thiên kim Tướng phủ thì cũng không thể trách ta a! Ánh mắt xinh đẹp của Trầm Doanh Tuyết tràn đầy nước mắt, thân thể run rẩy , bộ dáng mềm mại động lòng người khiến cho người ta nhịn không được sinh lòng yêu thương, nũng nịu lên án bao hàm vô hạn thống khổ, giống như bị thiên đại ủy khuất.
Nàng cũng quá không biết xấu hổ ...
Chỉ là một dã nha đầu nông thôn cũng muốn làm thiên kim Tướng phủ...
Si tâm vọng tưởng...
Bọn hạ nhân đã quá quen với việc nhìn mặt chủ mà làm việc, máu của Trầm Ly Tuyết và Trầm Minh Huy không dung nên nàng tuyệt đối không vào được Tướng phủ mà hậu viện Tướng phủ lại do Lôi thị cầm quyền, bọn hạ nhân tự nhiên là theo ý tứ của nàng, tranh trước tranh sau trào phúng Trầm Ly Tuyết, liều mạng nịnh bợ Lôi thị.
Mọi người cười nhạo, liên tục chỉ trích, Trầm Ly Tuyết làm như mắt điếc tai ngơ, ánh mặt trong trẻo lạnh lùng để lộ ra trào phúng và khinh thường nhè nhẹ: Trầm Thừa Tướng, máu của Trầm tiểu thư cũng không dung với máu của ngươi đâu!
Cái gì? Mọi người sửng sốt, vội vàng nhìn phía bàn tròn, trong bát nước, ba giọt máu tươi lẳng lặng trôi nổi, đều tự tách ra, hình thành thế chân vạc, bất luận là hai giọt máu nào cũng không có một chút ý tứ muốn dung hợp.
Tại sao lại có thể như vậy?
Tiếng động lớn khiến phòng khách an tĩnh lại trong nháy mắt, bọn hạ nhân liếc mắt hai mặt nhìn nhau.
Lôi thị không nói được một lời, ánh mắt âm lãnh nhìn về phía Trầm Ly Tuyết giống như hàn băng vạn năm: máu của Trầm Doanh Tuyết và Trầm Minh Huy không dung, nói lên cái gì? Thừa tướng phu nhân không giữ tiết hạnh, cấp Trầm Minh Huy đội nón xanh, so với việc Trầm Ly Tuyết giả mạo thiên kim Tướng phủ căn bản không đáng giá nhắc tới.
Một chiêu dễ dàng xoay phá tan cục diện, còn hung hăng đả kích địch nhân, Trầm Ly Tuyết xác thực không đơn giản.
Trên gương mặt yêu nghiệt của Nam Cung Khiếu hiện lên ý cười nhè nhẹ, thì ra không phải Trầm Ly Tuyết nhận thua mà là nàng cất giấu hậu chiêu, xem ra chính mình không cần ra tay, vậy tiếp tục uống trà xem diễn đi.
Phụ thân, ta sinh ra ở Tướng phủ, là nữ nhi thân sinh của người, mẫu thân, nha hoàn, bà mụ đều có thể làm chứng, người không cần dễ dàng tin tưởng người khác châm ngòi ly gián... Dù sao Trầm Doanh Tuyết cũng còn nhỏ tuổi, thiếu kiên nhẫn, sau vào giây trầm mặc ngắn ngủi liền lên tiếng nói rõ.
Doanh Tuyết tiểu thư, để chứng thực quan hệ cha con, nhỏ máu nhận thân là cách chứng minh tốt nhất ... Ngọc bội gia truyền cùng dung nhan tương tự của Trầm Ly Tuyết đều đánh không lại nhỏ máu nhận thân, như vậy, thì cái gọi là mẫu thân, bà mụ, nha hoàn, nhân chứng gì đó của Trầm Doanh Tuyết ở trước mặt chuyện máu không dung cũng đều là mây bay.
Trầm Ly Tuyết, ngươi không phải là thiên kim của Tướng phủ cũng không thể trách ta, vì sao phải đối với ta ghi hận trong lòng, thiết kế hãm hại ta? Nếu chỉ cường điệu thân phận của mình, nàng ta chỉ biết càng tô càng đen, vì vậy, Trầm Doanh Tuyết phi thường thông minh đem đề tài chuyển dời đến trên người Trầm Ly Tuyết.
Trầm tiểu thư, nơi này là phòng khách của Tướng phủ, ngân châm, nước sạch, đều là do thừa tướng sai người chuẩn bị, trước mắt bao nhiêu người, ta lấy châm đâm ngón tay tay căn bản không thể gian lận, vậy làm sao có thể thiết kế hãm hại ngươi? Trầm Ly Tuyết lời nói sắc bén, không một chút nhượng bộ.
Trầm Doanh Tuyết bị phản bác á khẩu không trả lời được, Trầm Minh Huy âm thầm thở dài: Doanh Tuyết vẫn là còn quá nhỏ !
Ngẩng đầu, Trầm Minh Huy vừa lúc nhìn đến ánh mắt hiểu rõ tất cả của Trầm Ly Tuyết, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng lóe lên vô hạn trào phúng giống như đang nói: Trầm Thừa Tướng, ta đã đưa lời giải thích cho ngươi, ngươi còn không vừa lòng?
Trầm Minh Huy có chút áy náy, im lặng đứng thẳng , không nói được một lời, sắc mặt bình tĩnh làm cho người ta sợ hãi.
Trầm Ly Tuyết cười lạnh, Trầm Doanh Tuyết là nữ nhi Trầm Minh Huy đắc ý sủng ái nhất, nếu như nàng ta không phải là thân sinh của Trầm Minh Huy, Trầm Minh Huy chắc chắn đã điên cuồng giận dữ.
Trước mắt bao nhiêu người, máu không dung nhưng Trầm Minh Huy lại vô cùng bình tĩnh, không có một chút dấu hiệu tức giận, như vậy có thể thấy được, hắn đã sớm biết rằng nhỏ máu nhận thân là có vấn đề, nhưng hắn lại không vạch trần, theo ý muốn của Trầm Doanh Tuyết ý tứ, phủ quyết thân phận của nàng!
Ha ha, thật sự là thiên hạ khó được từ phụ a, đối Trầm Doanh Tuyết sủng ái đến cực điểm, đối với nàng lại tuyệt tình đến cực đoan!
Lão gia, máu của ta
|
/25
|

