Edit:..Lam Thiên..
Trầm Ly Tuyết bình yên vô sự trở lại Phủ Thừa Tướng làm cho cả phủ khiếp sợ!
Thừa Tướng Trầm Minh Huy nhìn sang gương mặt Trầm Ly Tuyết có sáu bảy phần giống Lâm Thanh Trúc, lại nhìn ngọc bội gia truyền của Trầm thị nhẵn mịn trong suốt như nước, trong ánh mắt vui mừng thoáng hiện lên kinh ngạc nhè nhẹ.
Trầm Ly Tuyết xem rất rõ ràng, Trầm Minh Huy nhìn thấy nàng, kinh ngạc nhiều hơn là vui mừng!
Thân sinh nữ nhi mất tích nhiều năm như vậy trở về, không phải nên vui mừng nhiều hơn kinh ngạc sao? Tại sao Trầm Minh Huy lại trái ngược với người khác như vậy?
Thừa tướng phu nhân mặt đầy ý cười nhưng chưa đạt tới đáy mắt: Lão gia, đại hỏa ngập trời năm đó đã đem toàn bộ nhà chính thiêu hủy, Ly Tuyết có thể còn sống, nhất định là được trời xanh phù hộ!
Bên ngoài nghe vào sẽ thấy thừa tướng phu nhân là đang vì Trầm Ly Tuyết bình an trở về mà cao hứng, nhưng tinh tế suy nghĩ, nàng là đang hoài nghi, Trầm Ly Tuyết không có khả năng sống sót qua trận đại hỏa kia năm đó.
Trầm Ly Tuyết không tiếng động cười lạnh, mười lăm năm trước, một trận đại hỏa vô duyên vô cớ xảy ra khiến cho Trầm Ly Tuyết, Lâm Thanh Trúc và Trầm Minh Huy bị thất lạc.
Nhiều năm sống thận trọng, làm cho nàng ngửi được mùi vị âm mưu, đang tìm cơ hội chuẩn bị nói bóng nói gió một chút, không nghĩ tới thừa tướng phu nhân lại chủ động đưa lên cửa , ngược lại khiến nàng giảm bớt một phen động tác: Vô duyên vô cớ làm sao có thể bốc cháy? Mười lăm năm trước, Trầm Ly Tuyết mới ra đời, đối với nguyên nhân bốc cháy, nàng tự nhiên không biết.
Trời hanh vật khô, tiểu hài tử nghịch ngợm không cẩn thận đốt lửa... Trầm Minh Huy nói ra nguyên nhân bốc cháy phủ nha điều tra ra mười lăm năm trước.
Trầm Ly Tuyết hạ mí mắt: Sau khi đại hỏa được dập tắt, các ngươi có tìm được thi thể không?
Trầm Minh Huy lắc đầu, than nhẹ một tiếng: Không tìm thấy!
Nếu đã không tìm được thi thể, vì sao xác định ta và mẫu thân đều đã chết? Ánh mắt Trầm Ly Tuyết hiện lên tinh quang, cười như không cười, không tìm thấy thi thể, liền tuyên bố người đã chết, cái này cũng không khỏi quá mức võ đoán.
Lúc ấy gió rất lớn, lửa cháy rất mạnh, toàn bộ nhà chính đều bị đốt thành một mảnh phế tích, ta nghĩ mẹ con hai người đã bị đốt thành tro . Trầm Minh Huy giống như nhớ lại sự việc bi thảm năm đó, giọng nói trầm thấp: Thương tâm tuyệt vọng , ngày thứ ba ta liền rời khỏi nhà cũ, đi tới biên quan nhậm chức. Ngắn ngủn nói mấy câu liền thuận tiện giải thích luôn nguyên nhân hắn vội vàng rời khỏi Thanh Châu.
Nếu gió mạnh, lửa lớn, vì sao chỉ cháy một mình phòng của ta và mẫu thân mà những phóng khác lại bình yên vô sự? Không phải Trầm Ly Tuyết đa tâm, mà là chuyện thật sự rất kỳ lạ.
Lúc ấy, ở Thanh Châu chúng ta ở tại Tam Hợp Viện, ngươi và mẫu thân ở tại chính viện, gió thổi hướng bắc hơn nữa lại lớn, nên không lan sang hướng hai nhà kế ở hướng đông và hướng tây... Trầm Minh Huy nói chi tiết.
Mười mấy năm qua, tại sao ngài lại không về nhà cũ tế bái? Sau khi mẫu thân qua đời, ta lẻ loi một mình ở tại Thanh Châu, nếu không phải gặp được Nam Cung Thế Tử, ta cũng không biết ngài đang ở Kinh Thành. Trầm Ly Tuyết lau lau khóe mắt có lẽ là thật sự có nước mắt, thời điểm nàng tỉnh lại , Thanh Châu đất đai cằn cỗi, dã thú nổi loạn điên cuồng ,Trầm Ly Tuyết và Lâm Thanh Trúc vẫn chờ ở nơi đó nhưng Trầm Minh Huy lại không thèm trở về nhìn một lần.
Đáy mắt Trầm Minh Huy nổi lên vài phần áy náy: Kinh thành quá nhiều công việc, ta không thoát thân ra được, bất quá, hàng năm ta đều để Nhã Dung ( tên tự của thừa tướng phu nhân) tới nhà cũ ở Thanh Châu tế bái mẹ con các ngươi...
Thừa tướng phu

Trầm Ly Tuyết bình yên vô sự trở lại Phủ Thừa Tướng làm cho cả phủ khiếp sợ!
Thừa Tướng Trầm Minh Huy nhìn sang gương mặt Trầm Ly Tuyết có sáu bảy phần giống Lâm Thanh Trúc, lại nhìn ngọc bội gia truyền của Trầm thị nhẵn mịn trong suốt như nước, trong ánh mắt vui mừng thoáng hiện lên kinh ngạc nhè nhẹ.
Trầm Ly Tuyết xem rất rõ ràng, Trầm Minh Huy nhìn thấy nàng, kinh ngạc nhiều hơn là vui mừng!
Thân sinh nữ nhi mất tích nhiều năm như vậy trở về, không phải nên vui mừng nhiều hơn kinh ngạc sao? Tại sao Trầm Minh Huy lại trái ngược với người khác như vậy?
Thừa tướng phu nhân mặt đầy ý cười nhưng chưa đạt tới đáy mắt: Lão gia, đại hỏa ngập trời năm đó đã đem toàn bộ nhà chính thiêu hủy, Ly Tuyết có thể còn sống, nhất định là được trời xanh phù hộ!
Bên ngoài nghe vào sẽ thấy thừa tướng phu nhân là đang vì Trầm Ly Tuyết bình an trở về mà cao hứng, nhưng tinh tế suy nghĩ, nàng là đang hoài nghi, Trầm Ly Tuyết không có khả năng sống sót qua trận đại hỏa kia năm đó.
Trầm Ly Tuyết không tiếng động cười lạnh, mười lăm năm trước, một trận đại hỏa vô duyên vô cớ xảy ra khiến cho Trầm Ly Tuyết, Lâm Thanh Trúc và Trầm Minh Huy bị thất lạc.
Nhiều năm sống thận trọng, làm cho nàng ngửi được mùi vị âm mưu, đang tìm cơ hội chuẩn bị nói bóng nói gió một chút, không nghĩ tới thừa tướng phu nhân lại chủ động đưa lên cửa , ngược lại khiến nàng giảm bớt một phen động tác: Vô duyên vô cớ làm sao có thể bốc cháy? Mười lăm năm trước, Trầm Ly Tuyết mới ra đời, đối với nguyên nhân bốc cháy, nàng tự nhiên không biết.
Trời hanh vật khô, tiểu hài tử nghịch ngợm không cẩn thận đốt lửa... Trầm Minh Huy nói ra nguyên nhân bốc cháy phủ nha điều tra ra mười lăm năm trước.
Trầm Ly Tuyết hạ mí mắt: Sau khi đại hỏa được dập tắt, các ngươi có tìm được thi thể không?
Trầm Minh Huy lắc đầu, than nhẹ một tiếng: Không tìm thấy!
Nếu đã không tìm được thi thể, vì sao xác định ta và mẫu thân đều đã chết? Ánh mắt Trầm Ly Tuyết hiện lên tinh quang, cười như không cười, không tìm thấy thi thể, liền tuyên bố người đã chết, cái này cũng không khỏi quá mức võ đoán.
Lúc ấy gió rất lớn, lửa cháy rất mạnh, toàn bộ nhà chính đều bị đốt thành một mảnh phế tích, ta nghĩ mẹ con hai người đã bị đốt thành tro . Trầm Minh Huy giống như nhớ lại sự việc bi thảm năm đó, giọng nói trầm thấp: Thương tâm tuyệt vọng , ngày thứ ba ta liền rời khỏi nhà cũ, đi tới biên quan nhậm chức. Ngắn ngủn nói mấy câu liền thuận tiện giải thích luôn nguyên nhân hắn vội vàng rời khỏi Thanh Châu.
Nếu gió mạnh, lửa lớn, vì sao chỉ cháy một mình phòng của ta và mẫu thân mà những phóng khác lại bình yên vô sự? Không phải Trầm Ly Tuyết đa tâm, mà là chuyện thật sự rất kỳ lạ.
Lúc ấy, ở Thanh Châu chúng ta ở tại Tam Hợp Viện, ngươi và mẫu thân ở tại chính viện, gió thổi hướng bắc hơn nữa lại lớn, nên không lan sang hướng hai nhà kế ở hướng đông và hướng tây... Trầm Minh Huy nói chi tiết.
Mười mấy năm qua, tại sao ngài lại không về nhà cũ tế bái? Sau khi mẫu thân qua đời, ta lẻ loi một mình ở tại Thanh Châu, nếu không phải gặp được Nam Cung Thế Tử, ta cũng không biết ngài đang ở Kinh Thành. Trầm Ly Tuyết lau lau khóe mắt có lẽ là thật sự có nước mắt, thời điểm nàng tỉnh lại , Thanh Châu đất đai cằn cỗi, dã thú nổi loạn điên cuồng ,Trầm Ly Tuyết và Lâm Thanh Trúc vẫn chờ ở nơi đó nhưng Trầm Minh Huy lại không thèm trở về nhìn một lần.
Đáy mắt Trầm Minh Huy nổi lên vài phần áy náy: Kinh thành quá nhiều công việc, ta không thoát thân ra được, bất quá, hàng năm ta đều để Nhã Dung ( tên tự của thừa tướng phu nhân) tới nhà cũ ở Thanh Châu tế bái mẹ con các ngươi...
Thừa tướng phu

|
/25
|

