“Cốc cốc, cốc cốc cốc, tiểu thư, muội tỉnh chưa?” Trời đã sáng rồi, Trần Tử Liệt xử lí xong công việc ở song bạc về không nhìn thấy Mộc Đào Đào, hắn không thể không đi lên gọi nàng xuống ăn cơm, đói đến mức bị bệnh dạ dày cũng không phải chuyện có thể đùa giỡn.
“Ừ, . . ., muội tỉnh rồi, nhưng muội không mặc được bộ quần áo này.” Thật ra lúc Trần Tử Liệt gõ cửa thì Mộc Đào Đào cũng mới tỉnh dậy, cô nghĩ cô không biết mặc quần áo ở cổ đại nên chỉ có thể cầu cứu Trần Tử Liệt.
“Vậy tiểu thư chờ một chút, tôi đi tìm cho tiểu thư một nha hoàn.” Hiện tại, nghe thấy giọng nói mềm mại của Mộc Đào Đào, Trần Tử Liệt hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ rối rắm của nàng, hắn cười cười nhận mệnh xoay người đi ra ngoài tìm nha hoàn cho nàng, quần áo ở cổ đại thật sự quá phiền toái, ngay cả hắn cũng chưa quen đâu, nói gì đến Mộc Đào Đào.
“A. Được, nhưng mà ca ca đi nhanh lên một chút, bụng muội đã đói đến mức xẹp lại rồi.” Mộc Đào Đào suy nghĩ một chút lại nói với Trần Tử Liệt.
“Biết rồi. Ta sẽ về ngay lập tức.”
Một lát sau, Trần Tử Liệt tìm về cho nàng một tiểu cô nương khoảng mười ba mười bốn tuổi, dáng vẻ thanh tú, chỉ là có chút gầy, nhìn qua giống như trải qua một thời gian dài sống trong tình trạng không đủ dinh dưỡng.
“Cạch. ..” Tiểu nha đầu đẩy cửa bước vào, đi đến cạnh giường của Đào Đào nói: “Tiểu thư, nô tỳ gọi là Băng Nhi, sau này nô tỳ sẽ hầu hạ tiểu thư.”
“Ha ha. Ngươi chính là người Tử Liệt ca ca tìm đến sao? Băng Nhi? Muội sinh vào mùa đông à?” Mộc Đào Đào nhìn nha đầu trước mắt khiến nàng cảm thấy rất buồn cười.
“Hồi tiểu thư, đúng vậy.” Băng Nhi đứng trước mặt Mộc Đào Đào cúi người, nhẹ nhàng đáp.
“Ôi, Băng Nhi, muội đừng câu nệ như vậy.” Mộc Đào Đào cười ha ha lôi kéo bàn tay của Băng Nhi.
“Muội mau đến giúp ta mặc quần áo đi. Ta không biết mặc.” Mộc Đào Đào dí dỏm thè lưỡi một cái, nàng cảm thấy có chút ngượng ngùng, vậy mà nàng lại phải nhờ một tiểu cô nương giúp nàng mặc quần áo.
“Đây là quần áo mới công tử mua cho người.” Băng Nhi vừa nói xong, tay chân cũng rất nhanh nhẹn giúp Đào Đào mặc quần áo.
“Tiểu thư, người mặc bộ quần áo này thật xinh đẹp.” Tùy rằng vừa rồi lúc chưa thay quần áo Mộc Đào Đào cũng rất xinh đẹp, lúc đó mang theo vẻ đẹp của sự lười nhác, mà hiện tại, sau khi đã mặc xong quần áo nàng lại khiến cho người ta thấy hương vị đoan trang, thanh lịch nhưng vẫn mang theo sự dí dỏm, càng thêm vẻ linh động.
“Ha ha, cái miệng nhỏ của Băng Nhi thật ngọt nha, có phải muội vừa ăn đường mật không vậy. Muội mau đến giúp ta chải tóc đi.” Mộc Đào Đào kéo Băng Nhi đến trước bàn trang điểm.
“Vâng.” Băng Nhi thấy Mộc Đào Đào không phải kiểu tiểu thư yếu ớt, cả người nàng cũng chậm rãi trở nên thoải mái hơn nhiều, cũng không câu nệ như cũ.
“Từ từ, chậm chút chậm chút, Băng Nhi, muội giúp ta làm một kiểu đầu đơn giản một chút, còn nữa, ta không cần những đồ trang sức này, rất mệt, đến lúc đó có ra đường cũng không thăng bằng được.” Mộc Đào Đào bị dáng vẻ của Băng Nhi dọa sợ, nhanh chóng bảo nàng không cần làm quá phức tạp.
Tí nữa nàng còn đi nhìn nhà cửa, nàng cũng không muốn tí nữa mỉnh thành một con khổng tước đi trên đường, nếu té xỉu thì phải làm sao.
“Ha ha. Vậy cũng được, muội làm cho tiểu thư một kiểu đầu đơn giản một chút.” Mộc Đào Đào là chủ nhân tốt nhất mà nàng từng gặp, khi nói chuyện cũng không coi nàng như nô tỳ, tiểu thư nhà nào mà không muốn

“Ừ, . . ., muội tỉnh rồi, nhưng muội không mặc được bộ quần áo này.” Thật ra lúc Trần Tử Liệt gõ cửa thì Mộc Đào Đào cũng mới tỉnh dậy, cô nghĩ cô không biết mặc quần áo ở cổ đại nên chỉ có thể cầu cứu Trần Tử Liệt.
“Vậy tiểu thư chờ một chút, tôi đi tìm cho tiểu thư một nha hoàn.” Hiện tại, nghe thấy giọng nói mềm mại của Mộc Đào Đào, Trần Tử Liệt hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ rối rắm của nàng, hắn cười cười nhận mệnh xoay người đi ra ngoài tìm nha hoàn cho nàng, quần áo ở cổ đại thật sự quá phiền toái, ngay cả hắn cũng chưa quen đâu, nói gì đến Mộc Đào Đào.
“A. Được, nhưng mà ca ca đi nhanh lên một chút, bụng muội đã đói đến mức xẹp lại rồi.” Mộc Đào Đào suy nghĩ một chút lại nói với Trần Tử Liệt.
“Biết rồi. Ta sẽ về ngay lập tức.”
Một lát sau, Trần Tử Liệt tìm về cho nàng một tiểu cô nương khoảng mười ba mười bốn tuổi, dáng vẻ thanh tú, chỉ là có chút gầy, nhìn qua giống như trải qua một thời gian dài sống trong tình trạng không đủ dinh dưỡng.
“Cạch. ..” Tiểu nha đầu đẩy cửa bước vào, đi đến cạnh giường của Đào Đào nói: “Tiểu thư, nô tỳ gọi là Băng Nhi, sau này nô tỳ sẽ hầu hạ tiểu thư.”
“Ha ha. Ngươi chính là người Tử Liệt ca ca tìm đến sao? Băng Nhi? Muội sinh vào mùa đông à?” Mộc Đào Đào nhìn nha đầu trước mắt khiến nàng cảm thấy rất buồn cười.
“Hồi tiểu thư, đúng vậy.” Băng Nhi đứng trước mặt Mộc Đào Đào cúi người, nhẹ nhàng đáp.
“Ôi, Băng Nhi, muội đừng câu nệ như vậy.” Mộc Đào Đào cười ha ha lôi kéo bàn tay của Băng Nhi.
“Muội mau đến giúp ta mặc quần áo đi. Ta không biết mặc.” Mộc Đào Đào dí dỏm thè lưỡi một cái, nàng cảm thấy có chút ngượng ngùng, vậy mà nàng lại phải nhờ một tiểu cô nương giúp nàng mặc quần áo.
“Đây là quần áo mới công tử mua cho người.” Băng Nhi vừa nói xong, tay chân cũng rất nhanh nhẹn giúp Đào Đào mặc quần áo.
“Tiểu thư, người mặc bộ quần áo này thật xinh đẹp.” Tùy rằng vừa rồi lúc chưa thay quần áo Mộc Đào Đào cũng rất xinh đẹp, lúc đó mang theo vẻ đẹp của sự lười nhác, mà hiện tại, sau khi đã mặc xong quần áo nàng lại khiến cho người ta thấy hương vị đoan trang, thanh lịch nhưng vẫn mang theo sự dí dỏm, càng thêm vẻ linh động.
“Ha ha, cái miệng nhỏ của Băng Nhi thật ngọt nha, có phải muội vừa ăn đường mật không vậy. Muội mau đến giúp ta chải tóc đi.” Mộc Đào Đào kéo Băng Nhi đến trước bàn trang điểm.
“Vâng.” Băng Nhi thấy Mộc Đào Đào không phải kiểu tiểu thư yếu ớt, cả người nàng cũng chậm rãi trở nên thoải mái hơn nhiều, cũng không câu nệ như cũ.
“Từ từ, chậm chút chậm chút, Băng Nhi, muội giúp ta làm một kiểu đầu đơn giản một chút, còn nữa, ta không cần những đồ trang sức này, rất mệt, đến lúc đó có ra đường cũng không thăng bằng được.” Mộc Đào Đào bị dáng vẻ của Băng Nhi dọa sợ, nhanh chóng bảo nàng không cần làm quá phức tạp.
Tí nữa nàng còn đi nhìn nhà cửa, nàng cũng không muốn tí nữa mỉnh thành một con khổng tước đi trên đường, nếu té xỉu thì phải làm sao.
“Ha ha. Vậy cũng được, muội làm cho tiểu thư một kiểu đầu đơn giản một chút.” Mộc Đào Đào là chủ nhân tốt nhất mà nàng từng gặp, khi nói chuyện cũng không coi nàng như nô tỳ, tiểu thư nhà nào mà không muốn

|
/36
|

